Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hạnh Phúc Đơn Độc - Chương 48: .

Lùi lại thời gian lúc còn ở trên núi với ông cố Ijuin Gakusho. Buổi tối trước ngày mọi người lên đường xuống núi quay về gia tộc, ông cố đã gọi Akali đến phòng riêng để nói chuyện, "Cháu đã quyết định chưa?" Cô biết ông cố đang hỏi về vấn đề hôn sự và dự định tương lai của cô, dù sao ông cố lo lắng thay cô là điều hiển nhiên, ngày xưa ông cố không có lựa chọn, phải kết hôn với người do cụ thế tổ quyết định. Và người đó chính là bà cố của Akali.

"Akali, năm xưa ông chỉ có thể nghe lời cụ thế tổ kết hôn với bà cố cháu, cả hai bọn ta đều không có tình cảm với nhau. Phải từ từ điều dưỡng tình cảm nhiều năm bọn ta mới hiểu nhau và yêu nhau, có được bốn người con như bây giờ. Cháu cũng vậy, ta không muốn cháu giống như ta ngày xưa, lấy người mà cháu không muốn, người mà cháu không có tình cảm. Hãy suy nghĩ thật kĩ trước khi quyết định, dù là gia tộc Otori hay Hạ gia." Nghe ông cố nói vậy, cô cũng vơi đi được vài suy nghĩ trong đầu. Nhưng Akali đã nghĩ nhiều về tương lai của mình nên nói trước với ông cố: "Ông cố, cháu đã suy nghĩ rất nhiều về tương lai của mình khi mới làm gia chủ năm mười lăm tuổi. Tương lai của cháu thì cháu sẽ tự quyết định, có thể cháu yếu ớt do con virus trong cơ thể nhưng không có nghĩa cháu không đủ sự mạnh mẽ để quản lí gia tộc, cháu yêu Daisuke, cháu tôn trọng tình cảm của Hạ Trình dành cho cháu. Nhưng đứng trên đỉnh cao của gia tộc, cháu đã luôn cô độc, luôn gánh trách nhiệm trên lưng, cháu không muốn bất kì ai phải chịu gánh nặng đó cả, họ sẽ b·ị đ·au đớn tột cùng. Cháu chỉ muốn một mình gánh trách nhiệm vốn là của bản thân, để mang lại hạnh phúc cho mọi người trong tộc." Ông cố nghe vậy cũng chỉ có thể gật đầu, nắm tay cô đầy yêu thương. Ông cố Gakusho thương cô, đứa cháu gái còn trẻ đã phải suy nghĩ trưởng thành hơn tuổi để lo lắng, chu toàn cho hàng trăm người trong gia tộc, "Còn có ông nội cháu và ba cháu, đừng tự mình làm nhiều việc như vậy. Không tốt cho sức khoẻ đâu." Akali gật đầu: "Vâng, cháu biết. Đến khi cháu không thể đứng vũng được nữa, sẽ có người thừa kế vị trí gia chủ đời thứ bảy. Người thừa kế là ai tương lai của gia tộc là ai thì cháu sẽ quyết định và ghi tên người đó trong bản tuyên thừa kế. Cháu xin phép về ạ."

Cô cúi đầu với ông cố rồi bước ra khỏi phòng. Ông cố nhìn theo cô, tay cầm vòng châu gạt từng hạt một.

Hatori đã đưa người yêu đến nhà chính gặp Akali. Cô nhận ra đây là Hizima Naki, giáo viên mầm non ở trường nầm non St. Lucifer, Naki đã vào làm trong trường đã nhiều năm, xinh đẹp và nhân hậu, rất xứng đôi với Hatori, "Hai người có tính đến chuyện kết hôn chưa? Tôi sẽ chuẩn bị, sắp xếp cho hai người." Hatori và Naki nói rằng họ chưa tính đến chuyện đó vì mới quen nhau chưa được bao lâu, họ muốn dành thời gian bên nhau. Akali mừng cho họ, Hatori cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc của mình, Reiji sẽ có người chăm sóc.

Kagano buổi sớm đi bộ trong công viên, đã bao nhiêu lần đi qua đến mòn cả đế giày. Tháng sau, giải liên trường môn thể thai bóng chuyền toàn Tokyo sẽ diễn ra, tất cả các trường cao trung mạnh nhất sẽ tụ họp lại với nhau cùng thi đấu để chọn ra một đội đi thi giải quốc gia. Trường cao trung St. Luicifer đã từng đến giải quốc gia bốn lần nhưng chỉ thắng có hai lần và thua hai lần trước đối thủ là trường cao trung Shizan của tỉnh Miyagi.

Tuy là đội bóng chuyền nữ nhưng cao trung Shizan rất mạnh, họ có những thành viên có nhiều kinh nghiệm, sở hữu chiều cao từ 1m65 đến 1m73. Trong khi đó đội của St. Lucifer đa phần các thành viên đều là con lai hoặc học sinh ngoại quốc nên đã đỡ được phần nào. Người cao nhất đội là Tsuzumi Kate với chiều cao 1m80, con lai Nhật – Nga, sỡ hữu chiều cao mà mọi học sinh nữ năm ba muốn có thậm chí cả học sinh nam cũng phải ghen tỵ.

Kagano tuy là đội trưởng nhưng chỉ cao có 1m67, thế nhưng là đội trưởng thì mang lại sự vững chắc cho nhóm, sự đồng bộ kết nối với nhau. Kagano có tất cả những thứ đó nên chính Akali để Kagano làm đội trưởng đội bóng chuyền. Các thành viên đã tới phòng thể chất lau sàn, lấy bóng, dựng lưới và thay đồng phục tập luyện. Huấn luyện viên Ijuin Ukai đã tới điểm danh các thành viên và bắt đầu bài tập đấu ba với ba. Thời gian chỉ có một tháng, để thắng được trường Shizan thì phải cải thiện sức mạnh và các v·ũ k·hí của bản thân, "Năm nay, có tổng cộng sáu trường tham gia giải liên trường bao gồm cao trung Datekoji, cao trung Mahaera, học viện nữ sinh Victoria, cao trung Yomaoe, học viện Fusuwa Ajinz và trường chúng ta. Mọi năm chúng ta đều đánh bại được họ nhưng không có nghĩa là được tự cao, chủ quan khi tập luyện. Nên nhớ, trường cao trung Fusuwa Ajinz mạnh ngang ngửa chúng ta, năm ngoái suýt chút nữa họ đã đánh bại trường, giành được tấm vé thi đấu toàn quốc." Huấn luyện Ukai đã làm việc ở trường St. Lucifer gần mười năm, đã chứng kiến vô số trận đấu bóng chuyền của từng thế hệ đội, "Lần đó nhờ có đội trưởng nhanh tay đỡ bóng và đánh bóng cuối cùng nâng tỷ số 29 – 27 nên chúng ta mới thắng Fusuwa Ajinz.

" Tsuzumi đặt tay lên vai Kagano. Huấn luyện viên Ukai lấy tấm bảng trắng lớn ra: "Bây giờ tôi sẽ cùng các em đưa ra các chiến thuật mới, muốn thắng họ hãy tạo ra điều mới lạ, làm đối thủ bất ngờ với những gì chúng ta có được." Cả đội hừng hực khí thế: "Vâng thưa huấn luyện viên!"

"Lần này, tôi sẽ tài trợ toàn bộ đội bóng chuyền, bao gồm chi phí khách sạn, chi phí xe cộ là ô tô ba mươi chỗ và nước uống thể thao bổ sung năng lượng. Đồng phục sẽ cải tiến thiết kế một chút." Akali đến sau buổi tập của đội thông báo, "Tuyệt vời! Chủ tịch thật hào phóng!" Số 4 Ushijima Homi, libero của đội nghe xong nhảy bật lên, "Được ở khách sạn rồi chị em ơi!" Số 12 Koyama Urie làm một cú giao bóng đầy lửa nhiệt huyết. Cặp sinh chị em sinh đôi Hinoki Misa số 6 và Musa số 7 cúi đầu cảm ơn, huấn luyện viên Ukai mừng rớt nước mắt. Tại năm ngoái đội bóng chuyền sau khi đấu xong ở Osaka thì phải lên xe về Tokyo luôn mà không được nghỉ ngơi hay thăm quan. Lần này nơi tổ chức là ở Yokohama nên Akali quyết định chi một khoản lớn cho họ. Đồng phục truyền thống của đội bóng chuyền có hai loại màu đen đỏ và đen trắng. Riêng thành viên là libero thì được mặc đồng phục riêng biệt trắng đỏ và trắng đen, "Lần này chủ tịch có đi cùng đội không nhỉ?" Số 5 Miya Hosamu chuyền hai của đội, "Có lẽ như mọi năm thôi. Cậu ấy sức khoẻ không tốt mà, đi đường xa mệt nhọc." Kagano nhặt bóng chuyền cho Miya, "Các em nghe này, lần này chủ tịch trường tài trợ cho đội nên em ấy sẽ đi cùng chúng ta để theo dõi các trận đấu." Huấn luyện viên Ukai đi vào thông báo.

Văn phòng hội học sinh, mọi người đang xử lí một đống công việc của trường. Kagano mở cửa đi vào, tay đập cuốn lịch tập của đội bóng chuyển xuống bàn một cách mạnh mẽ khiến tất cả giật mình nhìn vào, "Chủ tịch, sao cậu không nói là cậu sẽ đi xem đội bóng chuyền thi đấu?" Matsuda kéo bạn gái mình ngồi xuống, Furodawa đưa ánh mắt qua Akali ý là: Cậu đã làm gì? Cô chuyền mắt lại cho Furodawa: Để tôi nói, "Tớ đã báo cho huấn luyện Ukai, thầy ấy nói lại với các cậu là được. Không lẽ tớ còn phải nói riêng cho cả đội biết nữa?" Kagano ngồi cúi mặt xuống âm u, Matsuda nhìn bạn gái mình lắc đầu. Anh em Ayano cười phì, hội học sinh tiếp tục quay lại với công việc trên giấy tờ, "Không lẽ chủ tịch đi xem khiến đội bị tâm lý hay gì?" Tony cầm bút xoay xoay, "Có thể họ sẽ bị áp lực từ cấp cao rồi thua trận đầu tiên." Kaido vừa nói xong bị Kyosuke cho ăn một đấm vào đầu, "Thôi, dù sao đây cũng là sự kiện quan trọng của trường và các thành viên năm ba. Họ sắp ra trường rồi, nếu như đội trường ta thắng giải toàn quốc thì năm ba có thể vui mừng không hối tiếc rồi ra trường." Akali đứng dậy xua tan bầu không khí này: "Đội bóng rổ hội của trường mình đã bị loại ở vòng bán kết thứ tứ, thế là không vào giải toàn quốc được. Các cậu nên cảm thấy may mắn đi." Kyosuke - senpai nghĩ lại trận đấu thấy là bực mình, "Dù sao đội bóng rổ trường mình cũng từng đạt quán quân toàn quốc đến năm lần rồi còn gì, chỉ tại năm nay toàn trường trâu bò thôi. Công nhận bọn học sinh bây giờ ghê thật, cao thì cao dã man, lại còn giỏi nữa." Tony cảm thán, "Em cao có 1m82 thôi, cặp song sinh thì Jiko 1m84, Seko thì 1m83." Kaido nói như đấm vào chiều cao của mấy anh học sinh năm ba, "Cái gì mà thôi? Anh đây 1m87 nhé, Tony 1m80, Furodawa 1m77, phó chủ tịch 1m69, Matsuda thì...” Kyosuke liệt kê, "Em là 1m78." Matsuda điềm tĩnh nói. Hội con gái bó tay với hội con trai, lúc nào cũng so nhau bằng được. Vì con gái ít người cao, Akali cũng cao có 1m64, Udomi thì hơn một chút 1m65, Kagano 1m67 cao nhất hội con gái, "Chúng ta đi thôi." Akali bảo Udomi và Kagano cùng đi ra ngoài, hội con trai có vẻ vẫn ồn ào so nhau chiều cao mà không biết đã hết giờ họp hội học sinh, "Vài tháng nữa là hết năm học rồi, senpai định thi đại học gì vậy?" Cô hỏi Udomi trên đường đi lên lớp, "Chị đã làm bài thi của trường đại học St. Andrew ở Anh Quốc và trường đại học Alto ở Phần Lan. Vài tuần nữa họ mới công bố kết quả." Udomi khiến cô và Kagano vô cùng ngạc nghiên. Udomi - senpai là người thông minh, đoan trang, lại quyết đoán. Xếp hạng học lực của Udomi thì luôn đứng trong top10 năm ba, chị lại còn từng đi thi nhiều cuộc thi lớn và giành giải cao, gần đây cũng có nhiều trường đại học trong và ngoài nước có hỏi chiêu mộ Udomi về đầu quân cho trường họ. Hơn thế nữa, Udomi sinh ra trong gia đình danh giá, bố là hiệu trưởng của Học viện Khoa học Hạt nhân, mẹ là đặc phái viên của chính phủ, chưa kể em trai cũng là người xuất chúng hiện đang du học ở New Zealand.

Tương lai của Udomi phải nói là sẽ vô cùng tốt đẹp, chị đến lớp của mình còn Akali và Kagano tách ra về khu năm hai. Cô lại nghĩ, mọi người ai ai cũng tính toán cho tương lai mình, họ sẽ phát triển hơn và trưởng thành hơn. Còn cô thì sao? Liệu tương lai mà cô chọn sẽ là đúng đắn hay là sai lầm?

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free