Hạnh Phúc Đơn Độc - Chương 49.
Ngày tháng vội vã qua mau, chớp mắt một cái là đã hết năm học. Lễ tốt nghiệp và ra trường của trường liên cấp St. Lucifer được tổi chức một cách trang trọng. Các học sinh năm ba cuối cùng phải nói lời tạm biệt với trường, lớp. Nước mắt và những lời chúc đi khắp sân trường, ai ai cũng lưu luyến quãng thời gian cao trung đầy kỷ niệm vui, buồn vừa qua. Để giờ đây, họ sẽ bước tiếp trên con đường đời phía trước, tuy không nỡ rời xa nhưng cũng không thể quay lại được nữa. Đời học sinh trôi nhanh như một giấc mơ vậy, tỉnh lại là không thấy nữa. Những năm tháng vô tư cười đùa của họ có lẽ sẽ đi vào hư vô nhưng chỉ cần còn nhớ, chúng là những điều vô giá không thể mua được.
Hội học sinh St. Luicfer có bốn người tốt nghiệp là Kyosuke Shiota, Udomi Komaro, phó chủ tịch Miwako Haru, Soma Tony. Ijuin Akali, Matsuda Rui, Kagano Shiori và Furodawa Jirokichi chính thức trở thành học sinh năm ba, anh em nhà Ayano và Kaido Juuzen cũng lên năm hai. Trước khi rời trường, bốn người Kyosuke, Udomi, Haru và Tony đã để lại lưu bút của mỗi người trong văn phòng hội học sinh rồi nói lời tạm biệt với bạn bè và hội, "Tụi anh có lẽ sẽ khó mà tụ họp với mọi người được." Tony - senpai luyến tiếc vì anh sắp phải rời Nhật Bản đi du học tại Pháp, cũng là quê hương của mẹ anh. Udomi - senpai đã thi đỗ trường đại học ở nước Phần Lan, hết nghỉ hè là chị ấy sẽ bay sang đó nhập học. Kyosuke - senpai thì học đại học ở ngay Tokyo nhưng cũng khó thường xuyên qua lại gặp mặt. Haru - senpai thì đỗ vào đại học St. Lucifer, đây là một trong mười học sinh duy nhất của năm ba đỗ vào với điểm số cao, "Bọn em cũng sắp như các senpai còn gì, nốt năm nay thôi." Kagano đập vai Tony - senpai, "Những thành viên mới của hội sẽ sớm ra mắt. Thời gian qua mọi người vất vả rồi. Trường St. Luicfer vẫn luôn chào đón mọi người quay về." Matsuda nhìn họ rồi phải tạm biệt. Cổng trường đóng lại, một thế hệ lại rời đi và chào đón các thế hệ mới vào. Vậy là sau mùa hè năm nay, Akali đã mười tám tuổi, thời gian đến năm hai mươi tuổi đã rút ngắn.
Một khung cảnh hỗn độn đang diễn ra ngay trước mắt cô, bằng một cách thần kì nào đó, toàn bộ quần áo trong tủ cô đã biến thành ngọn núi vĩ đại trên sàn, chiếc vali đen được mở ra, trong đó đã được nhét vài bộ đồ và thủ phạm là người đang ngồi cạnh đống quần áo, là Akyo nhỏ bé. Cô đặt túi xuống bàn, nhanh đi tới gần thằng bé và ngồi xuống hỏi: "Akyo – kun, em đang làm gì vậy?" Akyo ngước lên nhìn cô, thằng bé ngấn nước mắt. Cô biết là Akyo không phải người làm việc này, bế thằng bé lên, cô lấy khăn tay lau nước mắt trên đôi mắt đỏ hoe của Akyo, "Akai nii – san bảo em lấy quần áo của chị cho vào túi lớn, xong em bị đè trong đống quần áo, hức."
Akyo mới tám tuổi thôi và là con nít suy ra thằng bé không biết nói dối. Cô kìm nén cơn thịnh nộ vào trong vì sức khỏe, nhanh chân bước sang phòng y. Phòng Akai không khóa nên cô mở cửa rầm cái đi vào, y không có ở bên trong. Trái lại, phòng tắm đang sáng đèn cùng tiếng nước chảy, "Nii – san!" Nghe tiếng cô gọi, Akai tắt vòi nước, mặc áo choàng tắm đi ra, đầu quấn khăn bông trắng lau. Một thứ gì đó vụt qua đầu y khiến chiếc khăn rơi xuống, "Em dùng hộp giấy là nguy hiểm lắm đó." Y nhặt nó lên đặt trên tủ: "Nếu em hỏi về việc của Akyo – kun và đống quần áo thì đúng là do anh. Nhưng anh làm vậy vì quyết định đưa em đi du lịch ở Kyoto." Akali hiểu ra vấn đề nhưng vẫn chưa hết tức giận: "Dù anh có ý tốt nhưng sao lại bảo Akyo làm việc này chứ? Nhỡ thằng bé b·ị t·hương hay đau thì sau?" Akai nhặt hộp giấy lên: "Vậy anh gọi gia nhân lên sắp xếp." Akali ngồi xuống giường: "Khỏi, em đã nhắn tin bảo Anaeko làm rồi." Cô hạ nhiệt cơ thể khỏi tức giận. Y xoa đầu cô dịu dàng, trán y tựa trán cô, an ủi và xin lỗi: "Đừng giận, sẽ ảnh hưởng tới sức khoẻ." Tính cô cũng không hay giận được lâu nhưng cô liền trả đũa Akai, tay cô trượt trên cổ anh trai, giọng nhẹ nhàng nói nhỏ bên tai y: "Lời xin lỗi không được chấp thuận, trừ khi anh lấy ví tiền ra làm em hết giận." Akai run người, cổ y là vùng mẫn cảm dễ bị kích thích. Akali và Haru là hai người duy nhất biết điều này. Bây giờ bị móng tay của cô miết qua như vậy thật rùng mình: "Đừng có kích động con sói bên trong anh. Mau về phòng đi." Y lấy hai tay đẩy cô ra ngoài rồi đóng cửa.
Chuyến đi Kyoto được tài trợ bởi Akabane – chủ tịch tập đoàn Ijuin. Dự định là chỉ có anh em Azuka, Akabane, cô và Akai, Makino và anh em Shima. Tuy nhiên, Akai nói là muốn đưa Haru đi cùng họ vì cả hai đã là người yêu, Azuka muốn đưa cả vợ con đi, Akabane thì gọi một người đàn ông đi cùng tiện thể ra mắt mọi người, Akali rủ cả Subaru đi. Bác sĩ Hatori xin cho Reiji cùng và cô đã đồng ý. Azuka và cô lại rơi vào tình cảnh lần trước, chuyện về Tomoka đi cùng chuyến đi lần này, "Nee – san, xin chị. Em muốn đưa cô ấy đi cùng. Dù sao cô ấy cũng là người một nhà, cô ấy là vợ em." Azuka bế Akihiko đến trước cô, Akai cũng nói giúp, Akabane cũng vậy. Cô đã kiên quyết nói không cho tới khi Reiji lại gần kéo áo cô: "Nee – chan, chị đồng ý đi mà." Reiji tiếp tục kéo áo làm nũng, cả Akyo cũng bắt trước theo. Ý chí của cô nửa lung lay nửa vững vàng. Thế nhưng, Chiako đã hạ được ý chí của cô: "Nee – chan, chị là gia chủ của gia tộc, bao dung, độ lượng, em biết chị đã ra thánh chỉ với chị Tomoka nhưng vì Akihiko – kun, chị hãy chấp thuận đi mà, nhé?" Vì Chiako đã nói vậy cô đành chấp thuận.
Ai bảo cô yêu thương đứa nhỏ này nhất chứ. Akai giơ ngón cái với Chiako, chỉ có con bé mới có thể thuyết phục được Akali thôi.
Kyoto là thành phố có khoảng 20% Kho báu Quốc gia Nhật Bản và 14% tài sản Văn hoá quan trọng tồn tại, có khoảng hai nghìn ngôi đền và đền thờ như đền Kamigamo, đền Shimogamo hay Kiyomizu – dera. Kyoto cũng có nhiều viện bảo tàng và các hoạt động lễ hội văn hoá lớn, "Kyoto là trung tâm may và sản xuất Kimono, phải mua cho ông bà nội và ông cố mỗi người một bộ. Mọi người cũng mua luôn nhé!" Makino ngồi trên tàu điện mà háo hức vô cùng, tất cả đang trên đường tới Kyoto, bọn nhóc nhỏ đều đã nhắm mắt ngủ ngon lành. Azuka cùng vợ và con trai ngồi một khu riêng, Akabane cùng Akai và Subaru chơi đánh bài, Shima thì đọc sách. Cô ôm Reiji trong lòng, thằng bé lúc đầu cũng háo hức lắm, xong bây giờ ngủ ngon lành, bên cạnh cô là Chiako, con bé đang đeo tai nghe nghe nhạc ngắm cảnh ngoài cửa tàu. Subaru thua bài xong quay lại chỗ cô, thấy cô cũng sắp gục ngủ liền đỡ lấy đầu cô, nhẹ nhàng để tựa lên vai mình. Akai tay nhanh xếp bài, ngước nhìn cô đang ngủ trên vai Subaru: "Ngủ nhanh thật!" Akabane nhận bài rồi chăm chú xếp chúng lại. Akai chợt nhớ ra gì đó liền hỏi: "Cậu và hắn ta thực sự là mối quan hệ giống như tôi và Haru sao?" Akabane im một lúc, tay để lá bài ba bích xuống: "Anh ấy là người tạo ra mối quan hệ đó." Y để mười bích xuống đánh lại: "Akali mà biết xong phát bệnh tới mức ngất thì cậu c·hết với ông nội." Akabane hạ con át cơ xuống: "Anh ấy dù sao cũng là người đề nghị gặp nee – san, em sao từ chối được." Hai cơ xuống, Akai thắng: "Cậu xong rồi." Chuyến tàu vẫn tiếp tục di chuyển trên đường, mang theo nhiều chuyện mới và vài chuyện rắc rối không ai biết được. Tàu điện đã đến nơi, họ bảo nhau nhanh chóng xách vali xuống, tất cả mọi người nghỉ qua đêm tại biệt thự suối nước nóng gia tộc Ijuin, đây là chuỗi biệt thự do tập đoàn Ijuin xây để nghĩ dưỡng, "Oa! Rộng quá nii – san!" Anaeko dẫn Akyo và Akito chạy khắp nơi trong biệt thự. Vali và đồ đạc được đưa vào, nhà Azuka được ở hẳn một phòng riêng hạng một, bọn trẻ được chọn các phòng hạng bốn có hai cái giường tầng bao gồm Akito, Akyo, Reiji và Shima trông lo. Akabane lấy một phòng hạng ba, Akai và Subaru một phòng hạng hai, Anaeko và Chiako ở phòng lớn hạng một tầng hai. Akali tiến tới căn phòng trung tâm ở tầng ba, căn phòng này như một ngôi nhà riêng biệt vậy, có phòng khách, phòng bếp, phòng ăn ngoài trời, bể tắm phòng kính và phòng ngủ lớn,...
Đến tối, mọi người cùng nhau đi bộ ra phố cho bọn trẻ vui cười thoả thích. Rồi tất cả cùng nhau ăn tối ở một nhà hàng truyền thống. Thậm chí ngày mai còn có lễ hội Aoi Matsuri, chuyến đi này thật dài và... có chút cô độc, đó là suy nghĩ của Akali. Nhiều lúc chúng ta ở trong đám đông hay bên cạnh ai, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lẻ loi và sợ hãi gì đó. Cho dù có là người thân nhưng đôi khi sự cô đơn còn lớn hơn khi ở cùng người lạ ngoài kia.
"Nee – chan, chị sao vậy?" Cô chợt thoát ra khỏi dòng suy nghĩ của mình vì tiếng của Reiji gọi. Akai cũng đang chăm chú nhìn cô, y biết cô lại suy nghĩ nhiều rồi, "Chị hơi mệt thôi Reiji – kun, chị đi nghỉ đây." Cô xoa đầu thằng bé rồi đi lên tầng ba. Akai gấp tờ báo lại, đưa Reiji cùng bọn trẻ về phòng. Y đang ước gì có Haru đi cùng nhưng do Haru lại bận vài việc chuẩn bị vào đại học nên không thể đi cùng. Subaru thấy y cứ đứng ở cầu thang mà không lên, hỏi thì mới biết tâm trạng cô không ổn. Thế là Subaru thay y đi lên nói chuyện với cô. Điện thoại của cô có hai tin nhắn từ Hạ Trình và Daisuke chúng đều có nội dung là hỏi về chuyến đi của cô ở Kyoto. Ngẫm nghĩ về hai người đó khiến cô mệt thêm, tay cất điện thoại vào ngăn kéo tủ đầu giường. Tiếng chuông phòng hai hồi truyền tới tai, cô đứng đi dậy ra mở. Subaru mỉm cười đứng đó, ngỏ ý muốn vào, Akali mở rộng cửa cho anh chú vào, "Em lại có tâm sự gì à?" Subaru vào thẳng vấn đề chính. Cô lười biếng nằm xuống đùi anh chú, tấm áo yukata mỏng hững hờ, Subaru chỉnh cổ áo lại cho cô. Akali quay mặt hướng khác: "Em biết chú quan tâm em và mối quan hệ của chúng ta chính là chú cháu, xin đừng nghĩ tới mối quan hệ đó." Bàn tay thon thả của cô chạn lêm đầu gối Subaru, từ nằm ngửa cô chuyển người ngồi dậy, cằm để trên đầu gối mình. Subaru nhìn tấm lưng Akali, mắt rưng rưng cố kiềm chế bản thân. Cuối cùng sự bùng nổ diễn ra, Subaru nắm vai cô rồi kéo mạnh hôn lấy môi cô nhẹ nhàng, Akali bất ngờ bị hôn hai mắt mở to, cố đẩy người kia ra. Dứt ra khỏi, cô vội chà môi mình, Subaru còn vương vấn nó. Akali ngồi hẳn dậy, cô nói một cách nghiêm túc với đôi mắt không cảm xúc: "Tôi biết chú có tình cảm với tôi, không chỉ mình chú mà còn rất nhiều người đàn ông khác. Tôi tôn trọng tình cảm đó nhưng vĩnh viễn không thể đi xa hơn. Chuyện ngày hôm nay không được phép nói ra ngoài, coi chừng cái mạng của chú." Subaru nhìn đôi mắt đó rồi cúi đầu xin lỗi rồi xin phép về phòng của mình. Trái tim đập mạnh từng hồi, Subaru suýt chút nữa là đi qua giới hạn của mình. Chuyện hai người hôn nhau, vĩnh viễn không một ai được phép biết.
Bầu trời Kyoto về đêm thật nhiều sao, Akali ngâm mình ở bể tắm phòng kính nhìn ngắm chúng, ngôi sao là một cá thể riêng biệt, chúng được tạo từ ánh sáng của mặt trời, sáng tan tối lấp lánh trở lại. Con người không phải ngôi sao nhưng con người cũng giống tựa như những ngôi sao đó, đứng giữa hàng nghìn ngôi sao khác nhưng mãi mãi một mình và đơn độc.