Hạnh Phúc Đơn Độc - Phiên ngoại 1: Ijuin Akali – Otori Daisuke.
Ijuin Akali – Otori Daisuke.
Mùa đông bốn năm trước, khi đó Akali mười bốn tuổi, cô đang trong quá trình chuẩn bị tiếp quản gia tộc thay cho ông nội. Giáng Sinh đã đến, các nơi đều trang trí và tràn ngập màu đỏ, xanh và trắng. Trời vô cùng lạnh, tuyết rơi rất nhiều. Do sức khoẻ của Akali không được tốt nên ông nội không cho phép cô ra ngoài chơi.
"Akali – chan, quà của cháu đây!" Bà nội từ phòng bếp ra đưa cho cô một hộp quà đỏ nơ xanh. Cô nhận lấy và háo hức mở nó ra, đó là một chiếc áo len màu xanh do chính tay bà nội đan, có cả hình bông tuyết trên đó nữa, "Bà nội, cháu thích nó lắm! Cháu yêu bà!" Cô chạy tới ôm bà và tặng bà một nụ hôn ở má. Thế nhưng, không được ra ngoài chơi tuyết khiến Akali cảm thấy buồn chán. Đang ăn bánh ngọt giáng sinh với Azuka thì cô nhận được tin nhắn của Daisuke: Anh đang ở ngoài cổng phụ đợi em, đi chơi Giáng Sinh với anh.
Cô đưa điện thoại cho Akai xem, y hiểu là cô muốn đi chơi nên quyết định bao che cho cô, giúp cô trốn ra ngoài: "Ông nội, con ra nhà phụ thăm mẹ con. Một lát con về." Đây là lí do hoàn hảo nhất để trốn lúc này, ông nội cũng không hề biết y có ý đồ gì liền nói đồng ý, dặn y nhớ mặc thêm áo ấm không bị lạnh. Akali nhận ám hiệu tay của Akai, giả vờ lờ đờ mắt mệt mỏi, xin phép ông bà lên phòng ngủ sớm. Cô vừa vào phòng của mình liền khoá chặt cửa, thay đồ thật ấm rồi chèo qua cửa sổ. Từ ban công tầng hai, phòng cô và mặt đất cách nhau cũng không quá cao, cô nhắm mắt nhảy xuống thì được Akai đỡ lấy. Y mau chóng đưa cô đến cổng phụ. Daisuke đứng chờ ngoài cổng cầm ô che tuyết, Akali mừng khi thấy anh liền chạy nhanh ôm lấy cổ anh, thật ấm quá đi: "Đứng đợi em có bị lạnh không?" Anh để cô xuống: "Có, anh lạnh hết tay rồi!" Daisuke giả vờ run run khiến cô hoảng lên, nắm tay anh thật chặt: "Nắm tay em cho ấm." Anh cúi xuống hôn lên trán cô: "Có em ở bên là anh cảm thấy ấm áp rồi. Chúng ta đi chơi thôi." Mở cửa xe để cô vào trong rồi anh quay sang nói với Akai: "Em sẽ đưa em ấy đi một lúc, anh yên tâm." Akai gật đầu rồi đóng cổng lại, Daisuke lên ghế lái, bánh xe di chuyển đến khu trung tâm thành phố.
Họ gửi xe rồi cùng nhau vào trung tâm thương mại, tay trong tay đầy tình cảm và vô cùng ấm áp, Akali nói: "Trông chúng ta cứ như anh em chứ không phải một cặp hôn thê." Anh không nói gì chỉ hôn tay cô. Cả hai quyết định mua áo khoác dày cho mùa đông, Akali chọn chiếc áo khoác màu đen, còn Daisuke thì chọn chiếc màu nâu gạch và chúng có chung một kiểu dáng, "Anh mua giống em thế? Trông như đồ đôi vậy." Lời cô đúng, họ thực sự đã mua đồ đôi. Thế nhưng Akali lúc này chưa dám nói yêu anh, họ đơn thuần đều có tình cảm nhưng đối phương chưa muốn thổ lộ.
Hai cốc socola nóng đi cùng họ ở một công viên gần trung tâm thương mại. Tuyết rơi từng bông xuống mặt đất, Daisuke nhìn cô với ánh mắt dịu dàng hơn bao giờ hết, "Anh sao nhìn em ghê vậy? Muốn uống cốc của em à?" Cô ghé miệng cốc vào môi anh. Daisuke mỉm cười uống một chút rồi lau môi: "Anh yêu em." Trong vô thức, anh thốt ra lời đó khiến Akali ngưng lại, tay nắm chặt cốc socola nóng, thở ra hơi khói. Cô đưa đôi mắt u sầu của mình nhìn sang anh cùng nụ cười tự nhiên: "Cảm ơn anh vì đã nói ra, nhưng em chưa biết thế nào là yêu. Đợi em lớn nhé được không?" Daisuke gật đầu với cô, anh hình như vội vã quá rồi, cô mới có mười tuổi thôi trong khi anh cũng mới hai mươi tư. Anh lúc này đã trở thành thanh tra cảnh sát của thành phố nhưng vẫn chưa lập được chiến công gì lớn, "Về thôi, trời sắp có bão tuyết, ông nội em sẽ lo đấy." Anh nắm tay cô đi lấy xe, cái lạnh khiến cả hai người sát nhau hơn.
Akai và Azuka đang đứng trước cổng phụ chờ cô về trước khi ông nội nhận ra cô không có ở nhà. Xe của Daisuke vừa đến cổng thì cả hai nhanh chân chạy ra đón cô, trước khi vào trong cô kịp quay lại tặng cho Daisuke một cái hôn trên má rồi theo Azuka vào trong. Akai vừa thấy màn hôn của cô dành cho Daisuke liền dùng ánh mắt sát khí đe doạ anh xong quay gót đi vào nhà. Nhẹ nhàng mở cửa vào phòng mình, cô đắp chăn vờ ngủ say. Azuka và Akai bị ông nội tưởng là làm phiền cô ngủ liền bị mắng oan rồi bước về phòng. Chùm trong chăn ấm đệm êm, cô lấy ra trong túi quần mình một chiếc kẹp tóc hình bông tuyết nhỏ, đây là quả Daisuke tặng cô khi đang trên xe về. Cầm chiếc kẹp tóc cô hôn lên nó rồi thì thầm: "Hình như mình biết yêu là gì rồi, mẹ ơi con biết yêu rồi."