Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1000: Người mù thần kỳ

m khí khác với yêu khí, bình thường khi người sống bị oan hồn quấn thân, bọn họ đều sẽ có một điểm chung, đó chính là sợ lạnh. Cho dù là tiết trời đầu hạ đi nữa thì cũng phải mặc áo bông dày.

Nhưng yêu khí thì lại khác, đây chính là hơi thở do sơn tinh thủy quái tu luyện thành tinh tỏa ra. Người bị nó quấn lên cũng không có phản ứng dị thường gì, chẳng qua là thân thể sẽ có phản ứng. Hơn nữa lại cực kỳ không dễ phát hiện, trừ phi là người có đạo hạnh cao thì ngửi một cái là đã có thể đoán ra được.

Trừ cái này ra thì còn có thể lợi dụng pháp thuật khai mở thiên nhãn. Thiên nhãn và âm dương nhãn khác nhau. Âm dương nhãn có thể nhìn thấy những thứ không sạch sẽ, nhưng lại không nhìn thấy hơi thở tà yêu để lại. Nhưng sau khi khai thiên nhãn thì tất cả hơi thở tà yêu đều không còn chỗ nào giấu được.

Nhưng cũng có thứ thiên nhãn không nhìn ra được một số thứ, ví dụ như người gõ điểm canh ở núi quan tài, bản thể của ông ta là cương thi, nhưng ông ta đã tiến vào cảnh giới cao nhất của cương thi, không khác gì người sống, lại còn có thể che giấu mùi thi thể trên người, thế nên cho dù có khai thiên nhãn thì cũng không nhìn ra được.

Đương nhiên là còn có hơi thở của quỷ đế nữa, oan hồn quỷ đế nhập vào thì có thể tự do đi lại dưới ánh mặt trời và cũng có thể che giấu âm khí trên người.

Ba thanh niên trẻ tuổi trong miếu thổ địa, quầng thâm của bọn họ rất nghiêm trọng, làn da có chút tái nhợt, vừa nhìn là biết ngay tướng mạo tinh khí bị hao tổn. Lúc này bọn họ cũng đã phát hiện ra tôi, một người tóc vàng trong đó cười nói: “Ôi chao, lại có người trong đồng đạo đến à! Mấy vị chắc cũng đi về phía sơn cốc mỹ nữ kia đúng không?”

“Đúng vậy! Bọn tôi nghe bạn bè nói nơi này có một chỗ gọi là cốc Tiêu Dao, con gái trong cốc ai nấy cũng đều xinh đẹp tuyệt trần, nếu người tới là đàn ông thì họ lại càng không cự tuyệt. Vậy nên chúng tôi muốn đến nhìn một chút, xem mấy vị đây có vẻ như là đã nếm thử qua rồi nhỉ?” Tôi chủ động vào cửa chào hỏi.

Tóc vàng vừa nghe được lời của tôi thì cười xấu xa nói: “Quả nhiên là người trong đồng đạo, mau vào đi, vừa hay ở lại một lát thì bọn tôi muốn đi tìm các cô ấy đây. Khỏi phải nói, những cô gái kia thật sự quá nóng bỏng, ai cũng đều là báu vật nhân gian!”

Tôi cũng không khách sáo, ngồi xuống bên cạnh bọn họ rồi hỏi: “Người anh em, sao các cậu biết được chỗ này vậy? Cậu đến từ đâu thế?”

Tóc vàng nghe vậy thì lên tinh thần nói: “Bình thường anh em bọn tôi thích đi ra ngoài ăn chơi, vừa khéo có một hôm đọc được một bài viết thần bí trên mạng, nói là núi Miêu Vương có một ngôi miếu thổ địa. Đi vào trong miếu thổ địa là có thể tìm được một nơi toàn người đẹp, bên trong đều là các cô gái xinh đẹp tuyệt trần. Sao bọn tôi có thể không bị kích thích được chứ? Thế là lập tức tìm người dẫn đường tới núi Miêu Vương. Đi vòng quanh núi vài ngày, lúc này mới tìm được ngôi miếu thổ địa này. Quả nhiên là chuyến này tới đúng rồi, thật là kích thích vãi luôn.”

Tôi nghe cách nói của tên tóc vàng này có vẻ như còn có con đường khác có thể vào núi Miêu Vương. Xem ra đúng là có người còn sống trở về, cũng không biết sau này có sống sót nổi hay không.

Tóc vàng thấy tôi không nói gì bèn hỏi: “Người anh em, vậy sao cậu lại biết chỗ này thế?”

“Tôi cũng là nghe bạn bè nói thôi, còn không phải là chậm hơn các cậu một bước à. Người anh em nói xem, mấy cô gái trong cốc kia như thế nào?”

Tên tóc vàng nhắc tới chuyện này thì lập tức như bị tiêm máu gà, cậu ta châm một điếu thuốc rồi nói: “Ngay trong sơn cốc cách đây không xa có một dãy nhà cũ, bên trong đều là gái đẹp. Vừa nhìn thấy bọn tôi là lập tức chủ động gọi bọn tôi vào phòng, đãi chúng tôi đồ ngon rượu ngon giống như hầu hạ đại gia vậy. Sau một đêm triền miên thì cho chúng tôi đi vào ban đêm, vừa hay mấy người các cậu cũng tới, vậy đêm nay chúng ta lập tức đi đại chiến mấy trăm hiệp luôn, giết các cô ấy đến một mảnh giáp cũng không để lại, để họ phải quỳ xuống phục chúng ta.”

Tên tóc vàng nói đến chuyện này thì chỉ thiếu điều chảy nước dãi. Mà một người đàn ông xăm hình ở cánh tay vừa nhìn thấy Vô Tâm thì nhịn không được mà trêu chọc: “Quả nhiên ngay cả hòa thượng cũng thích sắc đẹp mà, đều là anh em tốt chung chí hướng cả!”

Vô Tâm bị tên đàn ông xăm trổ kia hiểu lầm, vành tai cậu ấy đỏ bừng, muốn mở miệng giải thích, thế là tôi vội vàng kéo cậu ấy, mở miệng nói trước: “Đúng rồi người anh em, vừa rồi là hai cậu gõ chuông sao?”

Khi vừa mới vào miếu, tôi đã thấy tầng hai của miếu thổ địa có treo một cái chuông đồng kiểu cũ, nhưng điều khiến trong lòng tôi buồn bực chính là, tại sao lại xây dựng một ngôi miếu thổ địa ở nơi rừng núi hoang vắng thế này?

Chẳng lẽ, trước đây ở nơi này có dân cư sinh sống, miếu này là do bọn họ tu sửa để dùng cho việc cung phụng sao? Nhưng chính cái gọi là một người không vào miếu, hai người không nhìn giếng* là để nói đến miếu hoang trong núi rừng heo hút.

(*) Nguyên gốc là 一人不进庙, 两人不看井: miếu thờ là nơi hiến tế cung phụng, nếu một người đi vào mà bên trong bị mất đồ thì không giải thích rõ được; Hai người cùng nhìn giếng, nếu một người trượt chân rơi xuống giếng thì người kia sẽ bị ngộ nhận là đẩy người khác xuống

Xây miếu ở một nơi không có người như thế này, ngoại trừ khả năng tôi vừa nhắc đến ra thì còn có một loại khả năng nữa chính là dùng để trấn tà yêu. Ông thổ địa quản quỷ tiên trong một vùng đất, dựa vào hương khói cung phụng mà hấp thu năng lượng, là cấp bậc thấp nhất trong thần tiên. Tục ngữ có câu: “Đừng xem ông thổ địa không phải là thần.”, hàm ý là tuy rằng ông thổ địa có cấp bậc thấp, nhưng dù sao vẫn là tiên quan.

Chỉ cần là tiên quan thì yêu tà sẽ kiêng kỵ. Nhưng mà miếu thổ địa này rất cũ nát, ngay cả tượng thần thổ địa trong miếu cũng vỡ tan, chứng tỏ nơi này đã rất lâu rồi không có người thờ cúng.

Xem ra, miếu thổ địa được xây dựng ở nơi núi rừng hoang vu này hẳn là dùng để trấn yêu tà rồi.

Tôi vẫn còn đang suy ngẫm thì tên tóc vàng đột nhiên hạ thấp giọng nói: “Bọn tôi không có gõ chuông, là ông già ở bên trong kia gõ đó. Ông già đấy bị mù một bên mắt, què hai chân. Ông ta còn hù dọa bọn tôi, bảo là bọn tôi không muốn chết thì mau rời đi ngay. Bọn tôi cũng không để ý tới ông ta, nhưng mà từ sau khi bọn tôi xuất hiện thì tối nào cái ông già này cũng gõ chuông hết, phiền vãi luôn á!”

“Ồ?” Tôi nghe vậy thì thấy tò mò, đứng dậy đi vào điều tra tình huống.

Phía sau miếu thổ địa có một gian phòng nhỏ, tôi vén rèm lên đi vào, bên trong tối đen đến dọa người, mùi mốc phả vào mặt. Tôi bật đèn pin lên thì thấy một ông lão đang nằm trên giường.

Ông lão này khoảng chừng sáu mươi tuổi, hai chân bị cắt từ phần đầu gối trở xuống, lại còn bị mù một con mắt. Quần áo trên người ông ấy cực kỳ rách nát, đầu bù tóc rối, trên cằm đều là râu ria, nhìn giống như đã lâu lắm rồi không cạo đi vậy.

Mà bên giường ông ấy còn đặt một cái bàn gỗ nhỏ, bên cạnh có một cặp nạng, trên bàn gỗ đặt đầy quả dại tươi, mà trong ngực ông ấy còn có một con chồn đang nằm ngủ say.

Ngay sau khi tôi vừa xuất hiện thì con chồn kia đã thức dậy, nó cảnh giác quan sát tôi, nhe răng trợn mắt, nom rất hung ác.

Ông già nằm ở trên giường quay đầu liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó lập tức nói: “Đi đi thôi, đừng đến dâng mạng. Miếu thổ địa có thể bảo vệ cậu một ngày, không bảo vệ cậu được nhất thời.”

Trong lòng tôi tò mò, thăm dò nói: “Ông lão, sao ông lại ở một mình trong cái miếu hoang này thế? Ông không có gia đình sao?”

“Ha ha? Gia đình! Tôi đã sớm bị bọn họ vứt bỏ rồi, không nhắc đến cũng được.” Cảm xúc ông cụ có chút kích động.

Tôi thấy tình cảnh của ông ấy có chút đáng thương, không đành lòng mà nói: “Nhà ông ở đâu? Tôi sẽ đưa ông về nhà.”

“Vì tên nhóc nhà cậu không chê tôi nhếch nhác, nên tôi đây sẽ tốt bụng nhắc nhở cậu một câu. Những cô gái quyến rũ kia không phải là người sống, mà là sơn quỷ! Các ả ta quyến rũ đàn ông háo sắc rồi hút dương khí của bọn họ, bây giờ đã đại thành kết quả, đạo hạnh của cậu không đối phó được với các ả đâu!”

Tôi nghe được những lời này của ông cụ thì trong lòng nhất thời kinh sợ, ông già mù này không đơn giản, thế mà lại có thể nhìn ra được tôi là người tu đạo, hình như còn nhìn ra được đạo hạnh của tôi nữa.

Tôi cố nén khiếp sợ trong lòng, hỏi lại một lần nữa: “Ông lão, sao ông lại nhìn ra tôi là người tu đạo vậy?”

Ông cụ cười thần bí nói: “Nhìn tướng mạo của cậu, trán cao, ánh mắt trong suốt kiên định, hơn nữa lông mày thuận, mi tâm rộng, vừa nhìn đã biết là tướng mặt chính nghĩa, chắc là truyền thừa chính thống của Đạo Môn! Còn nữa, bước chân của cậu trầm ổn, hơi thở đều đều, trong cơ thể có chân khí lưu động, chắc hẳn là cao thủ tiến vào cảnh giới Thiên Sư! Vừa rồi, cậu ở bên ngoài sử dụng pháp thuật khai mở thiên nhãn, tuy rằng chân khí hùng hậu nhưng dường như đang gặp phải bình cảnh nên vẫn không có cách nào đột phá! Tôi nói có đúng không?”

Tôi vừa nghe được những lời này của ông cụ thì trong lòng lại càng kinh hãi. Ông cụ này chắc chắn là cao nhân, thế mà lại có thể nhìn thấu tình hình bên trong của tôi, thật sự vô cùng bản lĩnh, cho dù có là người tu đạo đi nữa, nhưng nếu như tôi không ra tay thì bọn họ cũng khó mà có thể nhìn ra tu vi của tôi.

Nhưng trong lòng tôi lại càng thêm buồn bực, một ông cụ lợi hại như vậy, sao có thể ở một mình ở cái miếu hoang vu hẻo lánh này? Đã thế lại còn mù một bên mắt, què hai chân nữa chứ.

Thấy tôi không nói chuyện, ông cụ lại nói: “Tôi còn có thể nhìn ra, cậu đã từng đánh nhau với quỷ sai của âm tào địa phủ, chắc hẳn đã đắc tội với bọn họ. Bọn họ đặt quỷ ấn truy hồn trên người cậu, tên nhóc nhà cậu có thể nói cho tôi biết sinh thần bát tự và tên của mình không?”

“Vâng.” Tôi vội vàng gật đầu, nói tên của mình và sinh thần bát tự cho ông ấy biết.

Ông cụ nhắm mắt lại, bắt đầu bấm đốt ngón tay, một lúc lâu lúc sau, bỗng nhiên mở mắt ra, nói: “Mệnh cách đáng ngạc nhiên, cậu thế mà lại mang mệnh cách Thiên Cương Tinh. Người bình thường mang mệnh cách này sẽ không chịu nổi, một đời có quá nhiều tử kiếp, nếu như có thể hóa giải tử kiếp thì sau này nhất định sẽ trở thành nhân tài kiệt xuất của Đạo Môn. Chẳng qua là, Thiên Cương Tinh của cậu xám xịt, không còn sống được bao lâu!”

Tôi vừa nghe được ông cụ tính quẻ cho mình thì nhất thời vừa sợ vừa hãi, vội vàng xin giúp đỡ: “Ông ơi, có cách nào phá giải hay không? Xin ông chỉ điểm một chút!”

Ông cụ híp một mắt còn lại, sau đó lại lặng thinh một lúc lâu như đang trầm ngâm điều gì đó. Một lát sau, ông ấy bỗng nhiên mở miệng nói: “Mặc dù cậu có tử kiếp, nhưng sinh tử vốn gắn bó với nhau, có tử đại biểu cho có sinh. Mệnh cách của cậu không thể rời khỏi Ma Vương Tinh, Ma Vương Tinh có thể tạo ra cậu, cũng có thể hủy diệt cậu. Chỉ cần cậu tìm được người có mệnh thuộc Ma Vương Tinh thì có thể sẽ giúp cậu vượt qua được tử kiếp. Chẳng qua là, từ trước đến nay, Thiên Cương Tinh và Ma Vương Tinh không thể đồng thời xuất hiện, tôi cũng không nói rõ được rốt cuộc là tốt hay xấu! Ai cũng không biết được kết cục sẽ ra sao!”

Tôi nghe vậy thì tim lập tức lạnh đi một nửa, lại nói tiếp: “Ông lão, chẳng lẽ thật sự không có phương pháp phá giải ư?”

Lần này ông cụ không trả lời tôi nữa, lại bắt đầu bấm đốt ngón tay. Tôi không dám nói lời nào cắt ngang ông ấy, một mực quan sát biểu tình của ông ấy, chỉ thấy ông ấy nhíu mày thật sâu, sắc mặt cũng càng thêm trầm trọng.

Khi tôi đang chờ kết quả bấm đốt ngón tay của ông cụ, ai ngờ tên tóc vàng ở bên ngoài bỗng nhiên hô lên: “Người anh em, nên xuất phát thôi, tôi cảm giác những mỹ nữ kia đang gọi tôi rồi! Đêm xuân đáng giá nghìn vàng, đi nhanh thôi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free