Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1019: Xuất thần nhập hóa
rình Thiên Sư vừa nói vừa úp mở bí ẩn, cảm xúc của bọn tôi cũng bị kéo theo ông ta. Nếu như bây giờ không phải tất cả người trong phòng đều là người Miêu thì tôi nhất định phải bóp cổ ông ta, buộc ông ta kể nhanh cái sự tích kia.
Tôi trừng ông ta một cái, nhịn không được nhỏ giọng hỏi: “Trình Thiên Sư, ý của ông là mười tên giặc Nhật kia có liên quan đến mười con lừa ư?”
“Không sai, sư phụ nói đúng!” Trình Thiên Sư nói tiếp: “Lúc ấy, sau khi đám giặc Nhật và bọn Hán gian phát hiện nhân số bị ít đi thì đã lập tức bắt đầu điều tra khách điếm cản thi. Mọi người đoán xem sau đó đã xảy ra chuyện gì?”
“Má nó! Lại úp úp mở mở! Ông mẹ nó đừng có nói nhảm nữa coi, mau nói hết đi!” Tôi nhỏ giọng mắng.
“Sư phụ đừng vội, nghe đồ nhi chậm rãi nói đã!” Trình Thiên Sư nói rồi ném một viên đậu phộng vào trong miệng, nhai nhai vài cái rồi tiếp tục nói: “Sau đó bọn chúng tìm được mười tên giặc Nhật biến mất ở sân sau của khách điếm cản thi, các cậu đoán xem bọn họ thấy được cái gì?”
“Tôi xem con dâu ông đấy!” Triệu Thập Nhất rốt cuộc không nhịn được nữa, đập một gói hạt dẻ lên đầu Trình Thiên Sư. Trình Thiên Sư ăn đau che miệng kêu một tiếng, vội vàng kể tiếp.
“Bọn họ nhìn thấy mười tên lính Nhật biến mất bị người dùng móc sắt đâm xuyên cổ treo trên xà nhà, mà thịt trên phần bụng của họ đều bị đao xẻo xuống từng nhát một! Bấy giờ, bọn giặc Nhật lập tức giận dữ, một ngọn lửa thiêu rụi khách điếm cản thi. Nhưng Mã Tam Nương là nhân vật nào cơ chứ? Lấy sức của một người chém giết một tiểu đội giặc Nhật báo thù cho người ở trong làng. Nhưng mà cô ấy không có giết đám Hán gian, cô ấy nói bọn họ là người Hoa Hạ. Cuối cùng Mã Tam Nương vẫn không thể sống sót, người trúng mấy phát súng. Sau này, vì để tưởng nhớ cô ấy, Tẩu Âm Nhân dùng tên của cô ấy để làm truyền thừa, ngụ ý đàn bà con gái Hoa Hạ thiết cốt trung hồn*, quyết tâm thề chết bảo vệ quốc gia!”
(*) Thiết cốt trung hồn: có tinh hồn sắt thép.
Tôi nghe đến đây, thật ra cũng đã sớm đoán được loại kết cục này. Nhưng mà mọi người nghe xong thì ai nấy cũng đều bội phục sát đất với tinh thần của Mã Tam Nương. Bảo sao khi tôi ở núi quan tài cũng gặp được một bà chủ tên là Mã Tam Nương, thì ra Tẩu Âm Nhân coi cái tên này là tín ngưỡng trong lòng bọn họ.
Bậc cân quắc không thua đấng mày râu, đây chính là câu nói đúng nhất với Mã Tam Nương!
Nhưng lòng tôi cũng tò mò, chẳng lẽ trên đời này thực sự có phép thuật có thể biến người sống sờ sờ thành con lừa sao?
Mà Triệu Thập Nhất nghe xong chuyện xưa của Trình Thiên Sư thì oán giận cảm thán nói: “Nếu như tiểu gia và Mã Tam Nương sinh ra ở cùng một thời đại thì nhất định sẽ bảo vệ quốc gia, chém giết giặc Nhật, làm bạn với hồng trần, sống một cuộc sống tiêu sái, chắc chắn tiểu gia sẽ trở thành hiệp lữ thần kỳ hành tẩu giang hồ! Tiểu gia còn một lòng muốn tìm một em gái xinh tươi có thể cùng giục ngựa giang hồ với mình. Chỉ tiếc là trời đố hồng nhan! Thật sự đáng hận quá mà…”
Tôi thấy anh ta càng nói càng lạc đề, vội vàng lên tiếng cắt ngang: “Bây giờ mọi người đừng xúc động, tôi nghi ngờ chưởng quầy của khách điếm cản thi này có vấn đề. Chúng ta yên lặng quan sát sự thay đổi, xem xem rốt cuộc ông ta bán thuốc gì trong hồ lô*!”
(*) Bán thuốc gì trong hồ lô: không biết được đối phương sẽ giở trò gì, không thể đoán trước được.
Nhưng ai ngờ, tôi vừa dứt lời xong thì người Miêu của trại Tu La bỗng nhiên xuất hiện điều kỳ lạ. Đầu tiên thấy là bọn họ đau bụng, đau nhức khó nhịn, ngã trên mặt đất nom rất thống khổ. Chỉ có đại pháp sư Quỷ Diêm La và thiếu niên người Miêu Ma Thất Chỉ là không xuất hiện gì bất thường, nhưng sắc mặt bọn họ có chút tái nhợt, có lẽ là vì đạo hạnh cao nên tạm thời ngăn được điều bất thường trong cơ thể.
“Hỏng rồi! Thật sự đã xảy ra chuyện rồi!” Tôi vừa mới ý thức được tình huống không thích hợp thì đại pháp sư trại Tu La Quỷ Diêm La bỗng nhiên chất vấn thảo quỷ bà: “Thảo quỷ bà, hình như hạ cổ là bản lĩnh trong nhà của trại Thảo Quỷ đúng không nhỉ?”
Thảo quỷ bà nhìn ra tình huống không thích hợp, vẻ mặt mờ mịt, nhíu mày nói: “Quỷ Diêm La, cậu nói lời này có ý gì?”
“Ha ha!” Quỷ Diêm La cười lạnh một tiếng, nói: “Bà già, bà còn chưa nhìn ra à? Người Miêu của trại Tu La bọn tôi bị hạ cổ! Bà mau giao thuốc giải ra đây, nếu không thì đừng trách tôi không khách sáo!”
Quỷ Diêm La vừa thốt ra câu nói đó, bầu không khí trong sân lập tức giương cung bạt kiếm. Người Miêu của trại Thảo Quỷ nhìn thấy thảo quỷ bà gặp nguy hiểm thì lập tức đứng lên bảo hộ bà, tay còn nắm lấy dao Miêu bên hông.
Vừa rồi còn là cảnh tượng náo nhiệt vung tay uống rượu, trong nháy mắt bầu không khí đã trở nên vô cùng nghiêm túc, trong không khí còn mơ hồ tản ra mùi sát khí.
“Quỷ Diêm La, cậu cho rằng tôi hạ cổ người Miêu của trại Tu La các cậu ư?” Thảo quỷ bà híp mắt nói.
“Ngoại trừ trại Thảo Quỷ của bà giỏi hạ cổ ra thì ở đây còn người khác sao? Đừng tưởng rằng tôi không biết tính toán của mấy người, giết bọn tôi rồi, các người sẽ lập tức bớt một kẻ địch mạnh!” Quỷ Diêm La lạnh lùng nói, sát khí bộc ra từ mắt như đã sinh sát ý vậy.
“Quỷ Diêm La, đừng xúc động, lui xuống!” Ngay khi bầu không khí vô cùng căng thẳng thì thiếu niên Ma Thất Chỉ bỗng nhiên mở miệng. Chẳng qua là giọng nói của gã lại nghe rất già dặn, giống như giọng của người độ sáu – bảy mươi tuổi nói chuyện vậy, nhưng nó lại vô cùng mạnh mẽ, cũng không phải giọng điệu hơi được hơi mất như người già.
Sự tương phản thật sự quá lớn, Ma Thất Chỉ này thoạt nhìn rất trẻ tuổi, tuổi tác không khác tôi là bao, nhưng vừa mở miệng lại là giọng nói của người già. Chẳng lẽ gã tu luyện thuật cải lão hoàn đồng ư?
Tôi vẫn luôn nhìn vào hai tay của gã, nhưng hai tay của gã lại mang bao tay, tôi thật muốn nhìn xem rốt cuộc có phải gã có bảy ngón tay thật hay không?
Ma Thất Chỉ vừa mở miệng thì đại pháp sư Quỷ Diêm La thế mà lại ngoan ngoãn ngồi xuống. Tiếp đó, Ma Thất Chỉ mới quay đầu nhìn về phía chưởng quầy của khách điếm cản thi, cười nhạt một tiếng rồi nói: “Ta đã sớm nhìn ra ông có gì đó sai sai rồi, trên người ông mang theo luồng tà khí, mà ông cũng không phải người Miêu của trại Cửu Động Thập của chúng ta! Theo ta được biết thì chưởng quầy của khách điếm cản thi này là người Miêu bản xứ hàng thật giá thật! Thế nên cảm phiền ông đưa cho ta một lời giải thích, tại sao ông lại có thể có được tuyệt kỹ đao xẻo lừa sống của Mã Tam Nương?”
Giọng điệu của Ma Thất Chỉ rất bình tĩnh, nhưng lại khiến cho người ta cảm nhận được một loại áp lực uy nghiêm.
Thiếu niên này… không đúng, phải là đại đế ti của trại Tu La này không đơn giản mới phải!
Chưởng quầy nghe vậy thì cũng không kinh hoảng, vô cùng bình tĩnh cười nói: “Ha ha! Lão hủ đúng là không phải chưởng quầy của khách điếm cản thi, chẳng qua là có người nhờ tôi giải quyết các người tại khách điếm cản thi mà thôi! Quên nói cho các người biết, trong người của mấy người không phải là cổ, mà là Thất Tuyệt Tán!”
Tôi vừa nghe đến loại độc dược Thất Tuyệt Tán thì trong lòng lập tức đánh thịch một cái. Tôi đã quá quen thuộc với Thất Tuyệt Tán rồi, năm đó Du Nhân Phượng đã dùng Thất Tuyệt Tán hủy hoại tu vi của sư phụ và Miêu Tam Cô, vì vậy mà khiến bọn họ biến thành một người bình thường.
Chẳng lẽ… Tên chưởng quầy này là người của Du Nhân Phượng ư?
Thảo quỷ bà và Ma Thất Chỉ vừa nghe đến Thất Tuyệt Tán thì gần như là đồng thanh nói: “Ông là người của Ngũ Độc Giáo?”
“Phải!” Chưởng quầy gật đầu, xảo trá cười: “Chỉ cần giải quyết được các người thì mới có thể vĩnh viễn củng cố được địa vị của tôi ở Ngũ Độc Giáo! Có đánh chết, các người cũng không ngờ tôi đã hạ độc Thất Tuyệt Tán trên thịt lừa! Ha ha…”
Chưởng quầy nói xong lời cuối cùng thì đắc ý cất tiếng cười to, lòng tôi cũng âm thầm cảm thấy may mắn, cũng may vừa rồi mình không có thèm ăn mấy lát thịt lừa sống kia, nếu không thì đạo hạnh cả đời của tôi đã bị hủy rồi.
Càng nghĩ, tôi càng thấy rợn người, thủ đoạn của Du Nhân Phượng đúng là thâm độc kinh khủng!
Hắn ta cố ý làm như vậy là muốn khơi mào chiến tranh của động trại khác với Ngũ Độc Giáo. Đến lúc đó, không cần hắn ta phải ra tay, người của động trại khác cũng sẽ không bỏ qua cho Ngũ Độc Giáo.
Một chiêu mượn đao giết người này của hắn ta, thật đúng là dọa người!
Ma Thất Chỉ và thảo quỷ bà tất nhiên không biết ân oán giữa Du Nhân Phượng và Ngũ Độc Giáo, chỉ nghe thấy thảo quỷ bà lạnh lùng nói: “Ngũ Độc Giáo không còn cổ vương, chắc chắn không thể nào tiếp tục thống lĩnh Cửu Động Thập Trại nữa. Chẳng qua là loại thủ đoạn này của bọn họ thật sự là quá hèn hạ, quả thật làm mất hết mặt mũi Cửu Động Thập Trại chúng ta! Ngũ Độc Giáo đã như vậy thì chúng ta còn giữ chúng làm gì? Đáng giết!”
“Các vị, lão hủ còn phải đi đối phó với người của động trại khác! Không thể ở cùng mọi người nữa, các vị bảo trọng!” Chưởng quầy nói xong rồi lập tức muốn rời khỏi khách điếm cản thi, nhưng ông ta vừa mới quay người lại thì đã đụng phải Triệu Thập Nhất!
Tôi hoàn toàn không phản ứng lại kịp, chẳng biết từ bao giờ, cái tên này đã chặn đường lui của lão chưởng quầy rồi.
Chưởng quầy cũng không kịp nhận ra, Triệu Thập Nhất lập tức cầm chùy đồng đập xuống về phía đầu của ông ta. Nhưng mà chưởng quầy phản ứng rất nhanh, né tránh được công kích của Triệu Thập Nhất.
“Ây yô! Ông già này chạy nhanh phết nhỉ?” Triệu Thập Nhất hơi giật mình, sau đó cười nói: “Lão già, như thế này đi, tiểu gia cũng không ức hiếp gì ông. Dù sao thì tiểu gia cũng là một người kính già yêu trẻ, thường xuyên giúp đỡ bà cụ đi qua đường. Tiếc là tiểu gia rất hay gặp phải mấy bà cụ ăn vạ, làm cho tiểu gia chỉ còn lại mỗi cái quần cộc. Nhưng mà chút chuyện ấy vẫn không ảnh hưởng gì đến phẩm đức kính già yêu trẻ của tiểu gia. Tiểu gia cho ông thời gian chạy là ba giây đồng hồ, lần này tiểu gia nhìn xem có thể đuổi theo ông được hay không! Nhưng tiểu gia nói chuyện xấu trước nhé, nếu như ông không chạy thoát được tiểu gia thì tiểu gia nhất định sẽ đập gãy chân ông!”
Triệu Thập Nhất xuất hiện trái lại khiến cho chưởng quầy cảnh giác. Ông ta ngẩn ra vài giây nhưng vẫn không ra tay, mà là đồng ý với yêu cầu của Triệu Thập Nhất.
Triệu Thập Nhất nghiêng người nhường đường, chưởng quầy lập tức xông ra ngoài, Triệu Thập Nhất cười xấu xa nói: “Ông già, ông chỉ có thời gian là ba giây đồng hồ thôi đấy, chờ tiểu gia đếm đến ba thì tiểu gia sẽ lập tức động thủ ngay. Bắt đầu đây… Ba…”
Cái tên này là thật lòng muốn trêu chọc chưởng quầy khách điếm cản thi đây mà, trực tiếp lướt qua một với hai luôn. Con số ba vừa nói ra khỏi miệng, chùy đồng trong tay anh ta lập tức đánh về phía sau lưng của chưởng quầy!
Lão chưởng quầy này cũng là cáo già, vẫn luôn duy trì cảnh giác, thấy Triệu Thập Nhất ra tay là vội vàng trốn sang bên cạnh, né tránh công kích của Triệu Thập Nhất.
Chưởng quầy phẫn nộ nhìn Triệu Thập Nhất, tức giận nói: “Đứa hậu sinh nhà cậu đúng là đê tiện, thế mà lại chơi cái trò lừa gạt này, cậu rốt cuộc là ai?”
Tôi nghe chưởng quầy hỏi anh ta như vậy thì trong lòng không tự giác mà liên tưởng đến lời nói kế tiếp của Thiện Thập Nhất. Quả nhiên Tiện Thập Nhất bắt đầu ra vẻ, anh ta gác chùy đồng lên vai, một tay xoa xoa mái đầu đinh của mình, làm bộ cao thâm nói: “Ông nhớ kỹ đây! Tiểu gia tên là Nicolas Montessquieu – Ngô Ngạn Tổ của Thiên Kiều!”
Tôi nghe thấy lời này của anh ta thì thiếu chút nữa đã không nhịn nổi mà cười ra tiếng. Lão chưởng quầy kia bị chọc giận, lạnh lùng nói: “Thằng nhóc kiêu ngạo, nếu cậu đã tự tìm đường chết thì lão hủ tiễn cậu lên đường!”
Trong khi nói chuyện, chưởng quầy đã lập tức động thủ, thân pháp của ông ta cực kỳ nhanh, lựa chọn công kích gần người Triệu Thập Nhất. Chỉ thấy thanh đao nhỏ trên tay ông ta vung đến xuất thần nhập hóa, hơn nữa chiêu nào cũng chí mạng.
Tôi chưa từng thấy đao pháp nào thần kỳ như thế, đặc biệt là đao pháp của lão. Cho dù là Liễu Nhược Phong của Tác Mệnh Môn ở trước mặt ông ta đi nữa thì cũng chỉ là chơi đại đao trước mặt Quan Công* mà thôi, ông ta tuyệt đối là cao thủ trong cao thủ!
(*) Quan Công: tên thật là Quan Vũ, là dũng tướng nổi danh vào giai đoạn cuối thời Đông Hán và thời Tam Quốc.
Đổi lại là tôi, nếu như không cần có đạo pháp trợ giúp thì chắc chắn việc chống đỡ qua hai mươi hiệp dưới tay ông ta là vô cùng khó.
Nhưng không khéo lại là, tuy rằng đạo pháp của chưởng quẩy khách điếm cản thi này rất lợi hại, nhưng cố tình ông ta lại gặp phải Tiện Thập Nhất cao thâm khó lường…