Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1022: Đại hội Miêu Vương

Lần này Trình Thiên Sư cũng khá hiểu chuyện, chủ động đi nấu cơm cho Triệu Thập Nhất. Ông ta nói muốn làm một bàn đồ ăn ngon cho Triệu Thập Nhất bồi bổ cơ thể, chờ anh ta tỉnh lại thì có thể ăn một bữa no nê.

Chúng tôi không biết khi nào Triệu Thập Nhất tỉnh, người của trại Thảo Quỷ và trại Tu La sợ bỏ lỡ đại hội Miêu Vương nên đã sai người tới Ngũ Độc Giáo báo cáo trước.

Nhân lúc ban ngày rảnh rỗi, tôi đi tìm thảo quỷ bà, nói với bà ấy chuyện về Ngũ Độc Giáo.

“Thảo quỷ bà, bà thấy chuyện này có liên quan tới Ngũ Độc Giáo không?”

Thảo quỷ bà nghe thấy lời tôi nói thì sửng sốt một lát, nói: “Ngũ Độc Giáo giỏi dùng độc, Thất Tuyệt Tán chính là thứ độc hữu của Ngũ Độc Giáo, tên chưởng quầy kia cũng thừa nhận là người của Ngũ Độc Giáo. Nhưng mà…”

Nói đến đây, giọng điệu của thảo quỷ bà thay đổi, bà ấy nhìn tôi nói: “Khi nãy tôi đã thấy thủ đoạn của cậu, cộng thêm sự hiểu biết của cậu về Ngũ Độc Giáo, chắc hẳn cậu và Ngũ Độc Giáo có quan hệ gì đúng không?”

Thảo quỷ bà rất thông minh, có lẽ đã nghe ra ẩn ý trong lời tôi vừa nói. Nhưng tôi không thể kể chuyện liên quan đến Ngũ Độc Giáo cho bà ấy, sợ rằng một khi chuyện này truyền ra ngoài thì người của Cửu Động Thập Trại khác sẽ không bỏ qua cho Ngũ Độc Giáo.

Tôi chỉ đành đổi cách nói khác, nói: “Thực không dám giấu, đúng là tôi có quan hệ với người của Ngũ Độc Giáo. Nói cách khác, tôi còn có một sư phụ, bà ấy chính là người của Ngũ Độc Giáo, hơn nữa địa vị cũng không thấp. Nhưng tôi hiểu người của Ngũ Độc Giáo. Họ giống người Miêu ở trại Thảo Quỷ bà vậy, đều là người trọng tình trọng nghĩa. Thực ra tôi muốn nói, tôi sợ rằng có người gây xích mích ở giữa, muốn khơi mào nội chiến giữa Cửu Động Thập Trại!”

Nghe tôi nói vậy, thảo quỷ bà nheo mắt suy ngẫm hồi lâu, sau đó mới nói: “Tiểu Ngư Nhi, ý cậu nói là người thần bí muốn để Cửu Động Thập Trại tham gia đại hội Miêu Vương ư?”

“Không sai!” Tôi gật đầu, thử hỏi bà ấy: “Thảo quỷ bà, không biết bà đã từng nghe đến chuyện của Vu Cổ Môn chưa?”

“Vu Cổ Môn thì tôi biết, năm đó người của chính đạo đã quy Cửu Động Thập Trại chúng tôi và Tẩu Âm Nhân Tương Tây vào phạm vi của Vu Cổ Môn. Nhưng người Miêu chúng tôi chỉ đi theo Miêu vương, không phải bọn tôi coi thường Vu Cổ Môn, chẳng qua là vì chúng tôi không muốn kết giao với người Hán thôi. Ý của cậu là chuyện này liên quan tới Vu Cổ Môn?”

“Phải! Cửu Động Thập Trại của mọi người sống ở nội địa Miêu Cương, lại không biết chuyện bên ngoài. Hiện giờ bên ngoài xuất hiện một Vu Cổ Môn, chúng dùng tà thuật hại người, gây lên vô số thảm kịch nhân gian. Mà tên thủ lĩnh thì dã tâm bừng bừng, muốn lật đổ Đạo Môn, thống trị tam giới. Nhưng căn cơ của Đạo Môn hùng hậu, lại thêm Long Tổ kìm hãm ở giữa nên tạm thời Vu Cổ Môn không thể rung chuyển địa vị của Đạo Môn. Nhưng nếu có cả thế lực của Cửu Động Thập Trại thì khó nói!”

Thảo quỷ bà nghe xong lời của tôi, rơi vào im lặng. Trại Thảo Quỷ có hai thảo quỷ bà, cũng là người có quyền lực cao nhất trong trại. Thảo quỷ bà đang nói chuyện cùng tôi là thảo quỷ bà lớn của trại Thảo Quỷ.

Còn có một thảo quỷ bà nhỏ, tính cách người này khá khiêm tốn, cũng không thích nói chuyện, từ đầu đến cuối tôi chưa từng thấy bà ấy nói một câu nào.

Thảo quỷ bà lớn này thì vô cùng thông minh, rất nhanh đã đoán được ý trong lời nói của tôi.

Mãi sau, thảo quỷ bà cười nói: “Tiểu Ngư Nhi, tôi biết ý của cậu. Tôi và người của trại Tu La đúng là đã từng nghi ngờ Ngũ Độc Giáo giở trò, nhưng cậu yên tâm, không có chứng cứ rõ ràng thì chúng tôi tuyệt đối sẽ không ra tay với Ngũ Độc Giáo. Các cậu là ân nhân cứu mạng của trại Thảo Quỷ bọn tôi, có thể làm Miêu vương hay không, điều đó không quan trọng, nhưng chúng tôi chắc chắn sẽ giúp cậu tìm ra cách tiếp xúc với tình cổ mẫu tử!”

“Cảm ơn sự giúp đỡ của thảo cô bà!” Kết giao với người thông minh rất vui vẻ, có vài chuyện không cần nói rõ cũng có thể đạt được nhận thức chung!

Lần này tôi tìm thảo quỷ bà là muốn nhắc bà ấy đừng cắn câu. Nói xong, tôi lại bảo bà ấy đi tìm đại tế ti Ma Thất Chỉ của trại Tu La, để tránh gã trúng quỷ kế của Du Nhân Phượng.

Chờ đến tận chiều, cuối cùng Triệu Thập Nhất cũng tỉnh. Khí sắc của tên này đã hồi phục không ít, nhưng rõ ràng vẫn cần thời gian điều tức mới có thể hồi phục chân khí trong cơ thể.

Trình Thiên Sư làm cho anh ta một bàn đồ ăn, tên này cứ như quỷ chết đói đầu thai ấy, vậy mà một mình ăn hết chỗ đó, còn nói chỉ no lửng bụng. Chúng tôi tùy tiện ăn chút đồ xong thì chuẩn bị tiếp tục lên đường tham gia đại hội Miêu Vương.

Trước khi đi, tôi dùng một mồi lửa đốt khách điếm cản thi. Chưởng quầy và phục vụ trong quán chết thảm, đây là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời họ. Sống chết có nhau, đây cũng coi như là chuyện cuối cùng mà tôi có thể làm cho bọn họ.

Chúng tôi vốn đã chậm trễ không ít thời gian, chắc chắn đã bỏ lỡ lễ khai mạc của đại hội Miêu Vương nên gần như cả chặng đường mọi người đều không nghỉ ngơi, liên tục gấp rút lên đường, cuối cùng cũng tới trại Ngũ Độc vào giờ Dần lúc nửa đêm.

Trại Ngũ Độc nằm ở trung tâm của một sơn cốc rộng lớn, xung quanh đều là những ngọn núi cao vút tầng mây. Nhưng độ dốc của sườn núi khá thoải, địa thế sơn cốc bằng phẳng, nguồn nước và đồng cỏ dồi dào, đúng là một nơi sinh sôi nảy nở tốt.

Đặc điểm nhà của trại Ngũ Độc hoàn toàn khác với phong cách “nhà ngang” của trại Thảo Quỷ. Căn nhà theo phong cách nhà sàn điển hình, xây dựng đối lập, ở giữa là một con đường cổ lát đá xanh, rộng khoảng ba mét.

Nhìn số lượng nhà thì có vẻ nhiều hơn của người Miêu trại Thảo Quỷ. Cuối con đường cổ là một căn nhà sàn khá hào hoa, chắc hẳn là nơi ở của thánh nữ và trưởng lão.

Trại Thảo Quỷ lúc này náo nhiệt lạ thường, dù là nửa đêm nhưng nhà nhà đèn đuốc sáng trưng, hơn nữa canh phòng nghiêm ngặt, ở cửa vào có người Miêu của Ngũ Độc Giáo đang đi tuần tra.

Ngũ Độc Giáo có người Miêu đặc biệt tới đón tiếp chúng tôi, sau khi đưa chúng tôi vào trại thì dẫn chúng tôi đến chỗ nghỉ ngơi trước. Nhưng phòng trống của trại Ngũ Độc không nhiều, do vậy người của mỗi trại sẽ chen chúc trong một căn phòng lớn.

Trong phòng không hề có giường, cũng không có nhiều đồ gia dụng, dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, trên mặt đất trải đầy chiếu rơm. Người Miêu phụ trách tiếp đón chúng tôi nói rằng đã tạm hoãn lễ khai mạc của đại hội Miêu Vương vì chúng tôi, chuẩn bị ngày mai tổ chức, bảo chúng tôi nghỉ ngơi cho tốt!

Mọi người liên tục đi đường, vừa mệt vừa buồn ngủ nên cứ như vậy nằm dưới đất qua đêm. Tôi lại không buồn ngủ chút nào, trong lòng suy nghĩ miên man, chủ động đi ra ngoài phòng, nghiêm túc đánh giá từng ngọn cây ngọn cỏ của trại Ngũ Độc.

Không biết vì sao, nhìn từng ngọn cây ngọn cỏ của trại Ngũ Độc, lòng tôi bất giác cảm thấy thân thiết.

Có lẽ là bởi vì hồi nhỏ A Man từng sống ở đây chăng? Dường như trong không khí cũng có mùi hương thoang thoảng trên người em ấy. Tôi đi dọc theo con đường cổ về phía trước, đi lại con đường mà lúc bé A Man từng đi, giống như em ấy vẫn luôn ở cạnh tôi, chưa bao giờ rời xa.

Nhưng tôi càng nghĩ càng nhớ em ấy, trong lòng vô cùng phiền muộn, thầm lẩm bẩm: “A Man, nếu em cũng ở đây thì tốt biết bao! Em đợi anh Ngư Nhi, đợi anh Ngư Nhi xử lý xong chuyện của Triệu Ngọc Nhi sẽ bắt đầu chuyên tâm tu luyện, sau đó dẫn em rời khỏi Tác Mệnh Môn.”

Cả đêm tôi không ngủ. Trời vừa sáng, người Miêu của Ngũ Độc Giáo đã thổi kèn lệnh. Những người đến tham gia đại hội Miêu Vương đều đã tỉnh, lần lượt ra khỏi phòng cũ, khoảng chừng hơn một trăm người.

Đại hội Miêu Vương này còn náo nhiệt hơn tôi tưởng tượng!

“Thống lĩnh các trại, đại hội Miêu Vương chính thức khai mạc! Mời các vị đi theo tôi.” Lúc này, một trưởng lão của Ngũ Độc Giáo lên tiếng, dẫn chúng tôi đến sân tỉ thí.

Ban đầu tôi còn khó hiểu vì không thấy sân tỉ thí trong trại, hóa ra sân tỉ thí được xây dựng trong một sơn động cực lớn. Sơn động đó ở sau núi, là hang động được hình thành tự nhiên, diện tích khoảng nửa sân bóng, lớn đến kinh người!

Trên con đường đi tới sơn động, hai bên cắm đầy cờ, đồng thời còn có những cô gái trẻ tộc Miêu đón tiếp, trông cực kì náo nhiệt. Nhóm người chúng tôi nối nhau tiến vào sơn động. Sau khi đi vào sơn động, trong động mát mẻ, rất dễ chịu.

Trong sơn động lại là một thế giới khác. Sâu trong hang động xây dựng bậc đá, những nhân vật quan trọng trong Ngũ Độc Giáo đều ngồi trên đó. Hai bên phía dưới bậc đá thì xây một hàng bàn đá thấp dài, không có ghế nên chúng tôi đành ngồi xuống đất.

Nóc hang động có nhiều lỗ thông gió, tia nắng có thể thuận lợi chiếu vào nên ánh sáng trong động rất tốt. Ở bậc đá đối diện lại xuất hiện một bức tranh chạm đá khổng lồ, trên đó khắc khung cảnh náo nhiệt khi người Miêu ở Cửu Động Thập Trại tham gia đại hội Miêu Vương.

Trên bức chạm đá còn khắc một cái đầu trâu cực to, dưới đất còn có bàn thờ, bên trên đặt bát hương và cống phẩm tươi mới. Người Miêu ở Cửu Động Thập Trại lần lượt ngồi xuống, sau khi ngồi xuống, tôi vẫn luôn quan sát người Miêu trên bậc đá. Họ đều là những nhân vật quan trọng của Ngũ Độc Giáo, ở giữa có một Miêu nữ trẻ tuổi, cô ấy có mang khăn che trên khuôn mặt, trên trán còn chấm thủ cung sa, không thể nhìn rõ dung mạo.

Bên cạnh cô ấy có hai ông lão tuổi khá lớn, họ cầm gậy đầu lâu trong tay, chắc là trưởng lão của Ngũ Độc Giáo. Miêu Tam Cô từng nói với tôi, trước đây Ngũ Độc Giáo có giáo chủ và cả tế ti, nhưng sau này dần bị bãi bỏ, chỉ giữ lại chức vị thánh nữ và trưởng lão.

Thánh nữ chính là người cầm quyền của Ngũ Độc Giáo, sau đó mới là trưởng lão, tiếp theo mới đến những thủ lĩnh nhỏ. Không biết tại sao mà khi nhìn thấy bọn họ, dường như tôi đã nhìn thấy người nhà của mình, bất giác thấy thân thiết, ấm áp.

Sau khi tất cả người Miêu của Cửu Động Thập Trại ngồi xuống, một ông lão trên bậc đá đứng dậy phát biểu: “Lần này tổng cộng có bảy đội tham gia, theo thứ tự là trại Ngũ Độc, trại Thảo Quỷ, trại Tu La, trại Cổ Miêu, trại Tẩu Mã, trại Hỏa Thần và trại Thạch Động! Còn những động, trại không tham gia cũng phái người tới góp vui cho đại hội Miêu Vương. Vẫn là quy tắc cũ đó, tỉ thí chia thành hai vòng, vòng một đấu pháp, vòng hai đấu cổ! Ai có thể trấn áp những người còn lại chính là Miêu vương tân nhiệm. Đấu pháp và đấu cổ ắt sẽ có thương vong, bên thua tuyệt đối không được gây sự, nếu không đừng trách trại Ngũ Độc chúng tôi không nói tình nghĩa! Bây giờ tôi tuyên bố, đại hội Miêu Vương chính thức bắt đầu!”

Ông lão vừa nói xong, người Miêu của Ngũ Độc Giáo đã thổi kèn tù và báo hiệu. Tiếng báo hiệu nặng nề trong hang động vang mãi không dứt, vẻ mặt của người Miêu nào cũng kích động phấn khởi, đều muốn trở thành Miêu Vương đời tiếp theo…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free