Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1027: Truyền thuyết nhân trệ*
(*) Nhân trệ: Người lợn
au khi thánh nữ bảo tôi vào phòng, bấy giờ tôi mới phát hiện cổ trùng màu trắng trên xà nhà đã biến mất, có lẽ là trốn trong khe gỗ của xà nhà. Có những cổ trùng này gác cửa thì người bình thường sao có thể đột nhập?
Thánh nữ là cao thủ luyện cổ, lại là chị em của Miêu Tam Cô, theo vai vế mà nói thì đáng ra tôi phải gọi chị ấy là cô! Nhưng chị ấy chẳng lớn hơn tôi mấy tuổi, cứ cảm thấy gọi cô không hợp lý lắm nên tôi gọi chị ấy là chị.
Phòng thánh nữ được quét dọn rất sạch sẽ, có thể nói là không dính chút bụi, đến mạng nhện cũng không thấy, rõ ràng là vì luyện cổ. Sau khi tôi ngồi xuống, thánh nữ rót cho tôi một chén trà, nói: “Tiểu Ngư Nhi, giờ A Man sao rồi?”
“Haiz.” Nhắc đến A Man tôi lại thở dài, trả lời rằng: “Chị, khi ấy A Man bị kẻ xấu bắt đi, sau đó kẻ xấu lại tặng em ấy cho Tác Mệnh Môn, bây giờ em ấy đang bị Tác Mệnh Môn không chế, không thể rời khỏi. Em rất muốn cứu em ấy ra, nhưng tiếc là tài nghệ kém cỏi hơn người!”
“Hừ!” Thánh nữ nghe vậy thì hừ lạnh, nói: “Tác Mệnh Môn nho nhỏ mà lại dám giam giữ A Man của tôi, đúng là không đặt Ngũ Độc Giáo tôi vào mắt mà. Chờ sau khi đại hội Miêu Vương kết thúc, tôi sẽ đích thân đi một chuyến cùng cậu! Nếu bọn họ không muốn thả A Man thì tôi sẽ diệt cả môn của bọn họ!”
Tôi hoàn toàn tin tưởng vào thực lực của Ngũ Độc Giáo, nhưng tôi không thể để chị ấy làm vậy! Nếu Ngũ Độc Giáo rời khỏi Miêu Cương, người của Đạo giáo chắc chắn sẽ ra tay, đến lúc đó sẽ chỉ gây thêm những rắc rối không cần thiết.
Nghĩ tới điều này, tôi mới khuyên rằng: “Chị, việc của A Man chị không cần bận tâm! Bản lĩnh hiện tại của em ấy không kém, không ai có thể ức hiếp em ấy cả. Các chị có ước định với người Đạo Môn, nếu bọn chị ra ngoài gây sóng gió, em lo rằng người của Đạo Môn sẽ nhúng tay vào! Em đã có dự tính chu toàn, lần này trở về sẽ cứu A Man ra, sau đó đưa cô ấy về Ngũ Độc Giáo!”
“Được rồi!” Thánh nữ suy tư giây lát, nói: “Như nếu Tác Mệnh Môn dám làm hại A Man thì cậu cứ việc tới Miêu Cương tìm tôi, tôi chắc chắn sẽ khiến Tác Mệnh Môn bọn họ trả máu gấp trăm lần!”
“Vâng, vâng!” Tôi gật đầu cuống quít, nói tới chính sự: “Chị, đại hội Miêu Vương lần này tổ chức sớm hơn, chị không thấy có gì nghi ngờ sao?”
Nghe tôi nói vậy, thánh nữ hơi nhíu mày, khẽ nói: “Tôi cũng thấy việc này kì lạ, đáng lẽ ra còn ba năm nữa thì đại hội Miêu Vương nhiệm kỳ tiếp theo mới tổ chức, vậy mà không hiểu vì sao, khi đó tế ti của trại Thảo Quỷ và cả những thủ lĩnh của động trại khác đến tìm tôi, nói muốn tổ chức đại hội Miêu Vương sớm! Trong lòng tôi biết rõ, có lẽ họ biết Ngũ Độc Giáo tôi làm mất cổ vương, muốn nhân cơ hội thống lĩnh Cửu Động Thập Trại. Tôi biết ngày này sớm muộn gì cũng tới nên không từ chối, đồng ý thỉnh cầu của họ, tổ chức sớm đại hội Miêu Vương!”
Thấy thánh nữ đã đi theo suy nghĩ của mình, tôi nói tiếp: “Chị, thực không dám giấu, lần này họ không chỉ muốn thống lĩnh Cửu Động Thập Trại mà còn muốn thừa cơ diệt trừ Ngũ Độc Giáo các chị! Bọn em bị người ta tính kế hạ độc Thất Tuyệt Tán ở khách điếm cản thi, kẻ đó còn tự xưng là người của Ngũ Độc Giáo bọn chị. Rõ ràng có người muốn khơi mào thù hận giữa Cửu Động Thập Trại và Ngũ Độc Giáo. Cũng may em đã thuyết phục được thủ lĩnh của trại Thảo Quỷ và trại Tu La, nếu không khó mà tưởng tượng hậu quả!”
Thánh nữ rất thông minh, lập tức đoán được ý trong lời nói của tôi, ánh mắt sáng rực nhìn tôi, nói: “Tiểu Ngư Nhi, người cậu nói là Du Nhân Phượng đúng không?”
“Đúng vậy!” Tôi gật đầu, cười nói: “Giờ hắn đã là chưởng môn của Vu Cổ Môn, làm xằng làm bậy, gây ra không ít chuyện thương thiên hại lý! Hắn một lòng muốn lật đổ Đạo Môn, thống trị tam giới, cách tốt nhất chính là mượn sức của Cửu Động Thập Trại!”
“Hóa ra là vậy! Tên súc sinh này cực kỳ ác độc, không những dùng lời ngon tiếng ngọt lừa gạt thánh nữ mà còn giết bà ấy, lại hại chết chị Miêu. Mối thù sâu như biển này người Ngũ Độc Giáo bọn tôi sẽ nhớ kỹ trong tim! Lần này đúng là đi mòn giày sắt tìm không thấy, đến khi thấy được chẳng mất công. Nếu hắn đã dám tới Ngũ Độc Giáo thì tôi sẽ cho hắn có đi không có về!”
Nghe được lời thánh nữ nói, trong lòng tôi thầm cảm khái: “Tính cách thánh nữ này ngây thơ quá, giờ Du Nhân Phượng đã không phải Du Nhân Phượng của ngày xưa nữa rồi, hắn không những đã vào cảnh giới Tông Sư mà còn có thế lực riêng. Người này nham hiểm, xảo trá, thích chơi xấu, còn tính tình người Miêu ở Ngũ Độc Giáo vốn ngay thẳng, sao có thể là đối thủ của hắn?”
Tôi cũng không đả kích lòng tin của thánh nữ mà nhắc nhở rằng: “Chị, rất có thể Du Nhân Phượng đã trà trộn vào trại Ngũ Độc, hơn nữa giờ tên của hắn không phải là Du Nhân Phượng nữa. Em lo rằng hắn sẽ ra ám chiêu nên chị nhất định phải đề cao cảnh giác, nhất là thức ăn và nguồn nước!”
“Ừ!” Thánh nữ ừ một tiếng, nói: “Điều này tôi sẽ đích thân phụ trách, tuyệt đối không thể để hắn ta thừa cơ gây rối. Lần này rất cảm ơn cậu đã nhắc nhở tôi, hơn nữa cậu còn là đồ đệ của Miêu Tam Cô. Tôi nhìn ra được có lẽ cậu rất thích A Man. Nói như vậy thì chúng ta là người một nhà! Cho dù có ra sao, chỉ cần cậu cần Ngũ Độc Giáo giúp đỡ thì cứ tới tìm tôi là được! Đúng rồi, cậu về trước đi, tránh bị người khác hoài nghi!”
“Chị, em còn một việc muốn thỉnh cầu!”
“Ồ?” Thánh nữ hơi sửng sốt, nói: “Tiểu Ngư Nhi, cậu có chuyện gì cần bọn tôi giúp đỡ?”
“Tình cổ mẫu tử! Sau khi Du Nhân Phượng thành chưởng môn của Vu Cổ Môn thì không ngừng mở rộng thế lực.
Mà mở rộng thế lực thì cần đến tiền tài, hắn đã dùng tình cổ mẫu tử làm hại tiểu thư nhà giàu bất hạnh, muốn nhờ đó để khống chế tiền tài của đối phương. Lần này em đến Miêu Cương là vì phá giải tình cổ mẫu tử!”
Nghe xong thỉnh cầu của tôi, chân mày thánh nữ hơi cau lại, khó xử nói: “Tiểu Ngư Nhi, không phải tôi không muốn giúp cậu, nhưng muốn phá giải tình cổ mẫu tử e là còn khó hơn cậu tưởng tượng rất nhiều! Tình cổ mẫu tử đã bị bọn tôi liệt vào cấm thuật từ lâu, trừ tôi và trưởng lão ra thì không ai biết cách phá giải! Tuy tên Du Nhân Phượng kia có thể luyện chế tình cổ mẫu tử nhưng có lẽ hắn cũng không biết cách giải!”
Thấy biểu cảm của thánh nữ hơi nghiêm trọng, trong lòng tôi tức khắc lạnh đi một nửa, chẳng lẽ chuyến này thực sự công cốc sao?
Có lẽ thấy cảm xúc của tôi hơi sa sút, thánh nữ lại nói: “Cách phá giải tình cổ mẫu tử không hề khó, cái khó là thuốc dẫn khó tìm. Tổng cộng cần năm loại thuốc dẫn, một là nước mắt của xử nữ, hai là máu đầu tim của thiếu nữ, ba là Hoán Hoa Thảo, bốn là rễ của Đoạn Trường Thảo*. Dược liệu cuối cùng vô cùng khó tìm, cần có hoa thi hương mọc ra từ thi thể của thi nữ!”
(*) Lá ngón.
Bốn vị thuốc dẫn đầu tiên mà thánh nữ nhắc đến tôi đã thấy trong Bách Thảo Đồ, máu tim đầu của thiếu nữ thực ra là máu ở đầu ngón tay. Mười ngón tay liền với tim, chính là nói máu đầu tim.
Còn thuốc dẫn Hoán Hoa Thảo bên ngoài rất khó tìm, nó chỉ sống ở vực sâu của Miêu Cương. Nghe nói nếu phụ nữ mang thai thường xuyên sử dụng Hoán Hoa Thảo thì có thể sinh con gái, còn dễ sinh được thai đôi!
Bây giờ tôi đang ở vực sâu Miêu Cương, muốn tìm Hoán Hoa Thảo không hề khó. Còn cả Đoạn Trường Thảo kia nữa, đây không phải tình hoa trong phim truyền hình mà là một loại thực vật có độc. Nếu dùng riêng thì Đoạn Trường Thảo sẽ gây ra thương tổn với con người, tuy độc tính không mạnh nhưng sử dụng thời gian dài cũng có thể dẫn đến tử vong, là một loại độc vật mãn tính.
Tôi nhớ Miêu Tam Cô từng nói, sau núi trại Ngũ Độc có loại lá ngón này. Còn vị thuốc dẫn cuối cùng – hoa thi hương thì tôi chưa từng nghe tới. Xem ra nó khá giống máu cương thi, có lẽ là vật chí âm chí hàn mọc ra từ xác chết!
Tôi nghe giọng điệu của thánh nữ, có vẻ vị thuốc dẫn cuối cùng này khó tìm!
Tôi thấy khó hiểu bèn hỏi: “Chị, rốt cuộc hoa thi hương này là vật gì?”
Thánh nữ không trực tiếp nói đáp án mà hỏi ngược lại tôi: “Tiểu Ngư Nhi, cậu từng nghe nói đến nhân trệ chưa?”
Trong ấn tượng của tôi, tôi nhớ nhân trệ là một cực hình vô cùng tàn nhẫn, phải cắt tứ chi của con người xuống, móc mắt ra, dùng đồng nóng đổ vào tai để không nghe được gì, sau đó rót độc dược vào cổ họng, cắt đầu lưỡi, phá hỏng thanh quản để không thể phát ra âm thanh rồi ném vào nhà vệ sinh, cuối cùng người chịu hình phạt sẽ chết cực kì đau khổ!
Người tạo ra nhân trệ là hoàng hậu Lữ Trĩ của Hán Cao Tổ Lưu Bang. Cả đời bà ta đều bị gọi là “Trĩ”, cũng là “chim trĩ” mà chúng ta hay nói. Thái độ Lữ Trĩ ngạo mạn, trong lòng vặn vẹo bèn tạo ra cực hình nhân trệ.
Người bị làm thành người lợn vô cùng đáng sợ, nghe nói có một lần Hán Đãi Đế lương thiện thấy người lợn xong thì lập tức bị dọa đến hậm hực, không được bao lâu đã chết vì buồn tức, có thể tưởng tượng ra nhân trệ này ghê rợn, tàn nhẫn đến nhường nào!
Nhưng trong lòng tôi vẫn không hiểu, rốt cuộc nhân trệ này có liên quan gì đến hoa thi hương?
Thánh nữ giải thích rằng: “Sau khi cực hình nhân trệ được truyền thừa, những đế vương hơi biến thái rất thích loại cực hình này. Khi xây lăng mộ cho mình, họ sẽ làm thê thiếp của mình thành người lợn để tuẫn táng. Thân xác chịu cực hình mà chết, oán khí trong lòng nuốt không trôi nên thi thể không hề thối rữa! Cộng thêm trong người họ bị rót một loại nước thuốc chống phân hủy, nước thuốc kết hợp với đồng lỏng thì trên xác chết sẽ có xác suất mọc ra một loại vật chí âm chí hàn gọi là hoa thi hương. Muốn giải trừ tình cổ mẫu tử bắt buộc phải dùng hoa thi hương làm thuốc dẫn, còn bốn vị thuốc dẫn khác không phải chuyện khó đối với chúng ta.”
Thánh nữ nói vậy, tôi lập tức hiểu ra ý của chị ấy. Nhân trệ chính là cực hình mà Lư hậu phát minh ra, muốn tìm được nhân trệ chỉ còn cách tìm ra mộ thất của nhà Hán.
Nhưng xưa nay nhà Hán đề cao việc an táng long trọng, có thể nói là mười cái thì chín cái rỗng, đã bị đạo mộ trộm sạch từ lâu rồi. Muốn tìm được một ngôi mộ Hán hoàn chỉnh đâu dễ dàng như thế? Hơn nữa chúng tôi cũng không am hiểu chuyện tầm long định huyệt, chẳng qua tôi lại nghĩ đến một người – Cao Gia Huy của Tặc Môn!
Cao Gia Huy là Mô Kim hiệu úy, nói trắng ra là trộm mộ, có lẽ anh ta biết tung tích của hoa thi hương. Chẳng qua tôi không ngờ tình cổ mẫu tử lại khó giải quyết như vậy, tiếc rằng tôi đã đồng ý với Triệu Chính Hùng, hơn nữa còn vượt ngàn dặm xa xôi đến Miêu Cương, cho dù nói gì đi nữa thì cũng không thể đi một chuyến tay không được!
Hoa thi hương chắc chắn là khó tìm, nhưng nếu đã có ghi chép thì tuyệt đối không phải không có lý do.
Sau khi nói thêm đôi lát với thánh nữ, lúc này tôi mới lặng lẽ đi ra từ cửa sau. Người Miêu của Cửu Động Thập Trại đang chè chén say sưa, dường như hoàn toàn không có ai quan tâm đến việc hôm sau phải tiếp tục tranh đấu ở đại hội Miêu Vương mà tựa như bạn cũ gặp lại, uống rượu chuyện trò, ca hát nhảy múa, cảnh tượng cực kỳ náo nhiệt!