Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1041: Sự kiện linh dị

Vẽ bùa là chiêu thức mà người tu đạo nhập môn phải học, dù nó đơn giản nhưng quá trình vô cùng phức tạp, đầu tiên là phải thỉnh thần và tâm thần hợp nhất, giữa quá trình không thể có bất cứ sự trì trệ hoặc sai lầm nào, nếu không, linh phù được vẽ ra sẽ không có pháp lực.

Tôi dùng chân khí khống chế linh phù trước, chỉ tay một cái, Bùa Ngũ Lôi vèo một cái bay lên giữa không trung. Tôi đồng thời đưa chân khí vào trong Bùa Ngũ Lôi, nhưng nào ngờ Bùa Ngũ Lôi không có chú ngữ chỉ là một tờ giấy vàng mà thôi, không chịu nổi sức mạnh của chân khí, lập tức chia năm xẻ bảy.

Lần thử nghiệm đầu tiên thất bại.

Đây là chuyện nằm trong dự liệu, tôi cũng không nhụt chí, cũng may là tôi có chuẩn bị thêm hai tấm Bùa Ngũ Lôi. Lần này tôi không vội vận dụng chân khí kích hoạt sức mạnh của Bùa Ngũ Lôi mà là ngẫm nghĩ kĩ càng cái khó bên trong.

Bùa Ngũ Lôi được tôi dùng linh lực vẽ, cái linh lực kia chính là thỉnh thần. Thỉnh thần mà người tu đạo chúng tôi hay gọi thật ra chính là thần uy của thái thượng lão quân, thần uy không phải chân khí, cũng không phải khí tức giữa thiên địa.

Nói đơn giản, bùa chú mà người tu đạo vẽ có pháp lực là vì ăn chén cơm mà tổ sư gia truyền thừa xuống. Chân khí trong người tôi chính là hiệu dụng khi Tiên Thiên Chi Khí kết hợp với Hậu Thiên Chi Khí.

Tiên Thiên Chi Khí chính là nguyên khí trong cơ thể con người. Sở dĩ con người có thể sống được là nhờ luồng khí này. Hậu Thiên Chi Khí thì khác, nó chính là linh khí ẩn chứa giữa thế giới.

Luồng linh khí này rất yếu ớt, nơi thành phố càng phát triển, số người càng nhiều thì linh khí càng ít. Người tu đạo chúng tôi thì luyện hóa luồng linh khí ấy trữ trong cơ thể, rồi kết hợp với nguyên khí của bản thế, ấy mới tạo thành chân khí.

Thần uy của tổ sư gia thì có hơi hướng thiên về Hậu Thiên Chi Khí hơn, cũng chính là linh khí trong thiên địa. Tôi muốn dùng chân khí phóng thích sức mạnh của bùa chú thì nhất định phải để Hậu Thiên Chi Khí dung hợp với thần uy tổ sư gia.

Sau khi nghĩ rõ cái mấu chốt bên trong, tôi bắt đầu tách chân khí trong người ra, thả Hậu Thiên Chi Khí để khống chế Bùa Ngũ Lôi. Sau khi Bùa Ngũ Lôi bay đến không trung thì tôi nhanh chóng dùng Hậu Thiên Chi Khí cảm ứng thần uy của Bùa Ngũ Lôi.

Nhưng không biết vì sao mà tôi thử nhiều lần như vậy, chung quy vẫn là thất bại.

Tôi thắc mắc không hiểu: “Bùa Thần Châu của trại Tu La, người sử dụng nó cũng không biết chân khí nhưng lại có thể phóng sức mạnh của bùa ra, rốt cuộc nguyên do nằm ở đâu?”

Tôi trầm ngâm suy nghĩ, lại không thể nào tìm ra bí ẩn bên trong.

“Chờ chút! Nếu tôi dùng chân khí tu hư không vẽ bùa thì không biết được không nhỉ?” Tôi tự độc thoại, đồng thời nhớ lại pháp thuật của Ma Thất Chỉ. Gã dùng Bút Đồng Sinh Tử hư không vẽ bùa, uy lực không thua gì uy lực của linh phù thực thể.

Nếu có thể dùng chân khí vẽ bùa, nói không chừng nó sẽ có hiệu quả.

Nghĩ tới đây, tôi bỏ việc lấy giấy vàng vẽ Bùa Ngũ Lôi thực thể mà cắn vỡ ngón trỏ, dùng chân khí hư không vẽ Bùa Ngũ Lôi. Phương pháp này hao tổn chân khí rất nhiều, mỗi một lần đặt bút là tôi lại cảm nhận được chân khí trong người tiêu hao cực nhanh.

Chờ đến lần đặt bút cuối cùng, tôi đã sớm đổ mồ hôi đầy đầu. Tôi không dám nghỉ ngơi, sợ Bùa Ngũ Lôi này sẽ lập tức biến mất, thế là tôi bắt đầu dùng chân khí kích hoạt nó.

Vừa vận chân khí ra ngoài cơ thể, chỉ thấy không khí trước mặt tôi bỗng xuất hiện một phù ấn Bùa Ngũ Lôi trong suốt, màu của nó khác với linh phù vẽ từ giấy vàng, giống với máu đỏ tươi của máu.

Nhưng nó biến mất quá nhanh, Bùa Ngũ Lôi còn chưa phóng pháp lực ra thì thoắt cái đã biến mất tăm.

Tôi lại chẳng thất vọng, ngược lại thấy mừng thầm trong lòng. Dù không thành công nhưng điều đó cho thấy cách này có thể làm được. Tôi nghỉ ngơi vài phút, lại bắt đầu tiếp tục thử nghiệm.

Hiệu quả lần thứ hai rõ ràng là tốt hơn lần đầu tiên, lần này thời gian Bùa Ngũ Lôi biến mất dài hơn không ít, nhưng vẫn không thể phóng pháp lực từ Bùa Ngũ Lôi ra. Sau khi liên tiếp thử nghiệm thêm mấy lần, hiệu quả ngày một rõ ràng hơn.

Nhưng nó thật sự quá tốn chân khí, không lâu sau tôi đã cảm thấy chân khí trong đan điền bắt đầu cạn kiệt. Tôi cưỡng chế thử nghiệm lần cuối cùng, sau khi Bùa Ngũ Lôi xuất hiện, tôi lập tức dùng chân khí kích hoạt.

Bỗng nhiên chỉ thấy gió lớn xung quanh lùa tới, đẩy cho cửa sổ chấn động ầm ầm. Trong mơ hồ, tôi còn nghe thấy một tiếng sấm rền rất yếu.

Nhưng chân khí của tôi đã sắp đến giới hạn rồi, không thể nào tiếp tục thúc đẩy Bùa Ngũ Lôi được nữa, tôi chỉ có thể đành thôi. Nhưng lúc này tôi lại vui đến độ thiếu điều khua tay múa chân, nếu tiếp tục tu luyện theo phương pháp này, trước sau gì tôi cũng có thể sử dụng chân khí kích hoạt pháp lực cùa bùa!

Nếu quả thật thành công, sau này tôi có thể thoát khỏi sự ràng buộc của linh phù thực thể, chỉ cần tôi dùng chân khí vẽ ra hình nguyên mẫu của bất cứ bùa chú nào, là tôi có thể sử dụng chân khí thúc đẩy pháp lực trong bùa.

Như vậy không chỉ có thể tiết kiệm thời gian khi làm phép mà còn có thể đánh cho kẻ địch trở tay không kịp. Phương pháp này là mượn linh cảm từ Bùa Thần Châu.

Ngay lúc tôi vui mừng quá mức, Tần Lão Đạo chợt xông vào, mắt còn ngái ngủ hỏi: “Tiểu Ngư Nhi, vừa rồi cậu có nghe thấy tiếng sấm không? Hình như trời sắp mưa rồi, nhớ đi thu quần áo!”

Tần Lão Đạo này cũng lạ, nói xong cũng không đợi tôi trả lời chắc chắn đã trở về phòng ngủ ngay, chốc lát sau, tôi đã nghe thấy tiếng ngáy của ông ấy.

Lúc này tôi vừa đói vừa mệt, vừa hay bọn họ đã nấu cơm xong, tôi ăn như hổ đói một bữa, gần như đã ăn lượng cơm cho ba người, đến khi nồi cơm thấy đáy mà tôi chỉ mới lửng dạ.

Sau khi ăn cơm xong, Trần Ngân Phượng của tổ điều tra bảo tôi với Mông Cương ở lại, nói: “Tiểu Ngư Nhi, Mông Cương, gần đây Kiềm Thành đã xảy ra sự kiện linh dị. Bây giờ thì cơ bản tôi đã xác định rằng đây không phải là sự kiện linh dị tự nhiên, mà là có người cố ý làm!”

Tính nết Trần Ngân Phượng nghiêm túc, hơn nữa ăn nói rất tế nhị, nói chuyện và làm việc rất chân thành nghiêm chỉnh.

Tôi nghe cô ấy nói thế, bèn vội hỏi cô ấy là đã xảy ra chuyện gì,

Trần Ngân Phượng nói: “Ba ngày trước, tôi đã tới Kiềm Thành điều tra sự kiện linh dị mới dấy lên, nguyên nhân gây ra của sự kiện là một người phụ nữ có mang thai bảy tám tháng, hơn nữa đã có dấu hiệu chuyển dạ. Trên đường đến bệnh viện kiểm tra, không hiểu vì sao người phụ nữ này lại mất tích. Mới đầu, cảnh sát còn tưởng rằng là cướp bóc, nhưng sau này lại liên tục xảy ra hai chuyện tương tự, người biến mất đều là phụ nữ có thai sắp chuyển dạ. Mà điều lạ thường ở đây chính là sau khi ba người phụ nữ này biến mất, Kiềm Thành liên tục xuất hiện mấy vụ án mạng. Người chết đều có một điểm giống nhau, cổ có một vết thương do răng cắn như bị thứ gì hút cạn máu rồi chết vậy.”

Tôi nghe thấy thế, chợt nhớ lại chuyện xe buýt ma. Lúc ấy đầu đà gầy và Lưu Dương phụ trách tìm kiếm các cô gái còn trinh, mục đích chính là để luyện chế tình cổ mẫu tử.

Bây giờ Du Nhân Phượng nhắc tới sự kiện linh dị này, dường như giữa hai chuyện cũng có cái tương tự, tôi cảm thấy thủ đoạn này cũng không khác nhau là mấy. Ý niệm đầu tiên trong đầu tôi chính là Du Nhân Phượng. Đoán chừng chuyện này có dính dáng tới hắn ta.

Trần Ngân Phượng im lặng một lúc thì tiếp tục nói: “Sau này cảnh sát điều camera gần hiện trường xảy ra vụ án, thấy được một cảnh tượng khó tin. Hung thủ giết người lại là ba phụ nữ có thai biến mất kia…”

Trần Ngân Phượng nói xong thì mở laptop của cô ấy ra, đồng thời bấm nút phát video. Hình ảnh trong video là màu trắng đen, hơn nữa còn là quay giữa đêm nên trông không rõ lắm, trên hình toàn là bông tuyết lấm tấm.

Nơi quay video hình như là trong một ngõ ngỏ chật hẹp, đèn đường trong ngõ không biết là bị hư hay vì nguyên nhân khác nào mà cứ chập chờn, chợt sáng chợt tắt khiến hình ảnh trắng đen càng thêm quỷ dị khiến người ta phải sợ hãi.

Hình ảnh trôi qua tầm mười giây sau thì chợt xuất hiện một người đàn ông cường tráng. Người đàn ông này vừa hút thuốc vừa gọi điện thoại, chậm rãi bước vào trong hẻm.

Lúc này, người đàn ông cách camera càng lúc càng gần, đúng lúc này thì dưới camera chợt có một người phụ nữ tóc tai bù xù đi ra. Người phụ nữ này mặc đồ trắng rộng thùng thình, ưỡn bụng to, nhìn là đã biết phụ nữ có thai.

Bởi vì cô ta đưa lưng về phía camera nên không thấy rõ mặt cô ta, chỉ có thể nhìn thấy lưng. Ban đầu mọi người còn không cảm thấy gì, nhưng nhìn kĩ mới phát hiện tư thế đi đường của người phụ nữ này rất kì lạ.

Cơ thể cô ta hình như hơi cứng đờ, cô ta cúi đầu đi đường, đi rất chậm, rất có nhịp điệu, dường như khoảng cách giữa mỗi bước đi không khác nhau là mấy, nhưng hai tay cô ta buông thõng, không vung tay theo thói quen vì đi đường mà dính cứng lại theo bước chân.

Tôi càng nhìn, càng thấy nó khiến người ta sợ hãi, cứ như đang xem một bộ phim kinh dị vậy. Tôi vừa hiếu kì vừa sợ, đành thầm hít một hơi thật sự, tiếp tục xem hình ảnh trong video.

Chỉ thấy cô ta chậm rãi bước đến trước mặt người đàn ông đang gọi điện thoại, lúc hai người giao nhau, người phụ nữ có thai đó chợt bước nhanh chặn đường người đàn ông kia. Người đàn ông đang gọi điện kia dường như cũng chẳng chú ý tới cô người phụ nữ, không cẩn thận đụng vào cô ta.

Người đàn ông gọi điện vội nâng người phụ nữ có thai lên, trông điệu bộ anh như đang xin lỗi cô ta vậy.

Nhưng lúc này, chuyện kì lạ đã xảy ra.

Người phụ nữ có thai đang cúi đầu đi đường chợt ngẩng đầu lên, người đàn ông kia như gặp phải quỷ vậy, bị dọa cho la to, điện thoại trong tay cũng ném ra ngoài. Giây tiếp theo, người phụ nữ có thai trực tiếp bổ nhào vào đè anh ta xuống dưới đất, cắn lên trên cổ anh ta.

Lúc này, hình ảnh bỗng nhiên bắt đầu chập chờn, chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy tứ chi của người đàn ông đang không ngừng run ẩy, không lâu sau thì cứng đờ không còn động tĩnh như đã chết đi.

Hình ảnh cũng chợt ngưng lại theo đó, tôi nhìn mà thấy thắc mắc, muốn xem thử rốt cuộc người phụ nữ có thai này ra sao, vậy mà lại có thể hù cho người đàn ông đó mất đi phản kháng.

Nhưng ngay khi tôi nghiêm túc nhìn chằm chằm vào hình ảnh trong video thì người phụ nữ có thai kia chợt quay đầu nhìn camera trừng trừng. Bấy giờ tôi mới nhìn thấy khuôn mặt của cô ta, bị dọa cho hít một ngụm khí lạnh, Mông Cương thì bị hù cho kêu lên, người nhịn không được run lẩy bẩy.

Chỉ thấy hai mắt của người phụ nữ có thai này nhìn vào camera chằm chằm, mặt tái trắng như một tờ giấy, đồng thời còn có thể nhìn thấy rất rõ huyết văn ngổn ngang lộn xộn trên khuôn mặt cô ta.

Đôi mắt cô ta trống rỗng và chết lặng như cặp mắt của người chết, miệng toàn máu tươi, tóc tai bù xù, mặc quần áo màu trắng, lại thêm đây là video trắng đen nên trông như một con ác quỷ kinh khủng vậy.

Dường như cô ta cũng biết camera đang đối diện với cô ta vậy, cô ta vậy mà lại mỉm cười âm u quỷ quyệt về phía nó, nụ cười âm u kia khiến đầu tôi sần sần, nổi hết cả da gà.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free