Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1063: Người chết gọi hồn
Tôi cẩn thận kiểm tra hết một lượt những dân làng đứng ở cổng làng, có khoảng hơn hai mươi người, duy chỉ có đội trưởng và Lão Đoan Công là không thấy đâu! Theo tôi được biết, làng Thái Bình có tổng cộng năm mươi mấy người, xem ra vẫn còn một nửa dân làng không nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề!
Tiểu Ngọc đã hóa thành lệ quỷ, không biết chết kiểu gì mà oán khí ngập trời. cô ta chỉ muốn trả thù người làng Thái Bình, lúc trước giao đấu với cô ta, tôi có thể nhìn ra, cô ta vẫn hoàn toàn chưa mất đi lương tri cuối cùng.
Nhưng mà, người cô ta hại chết càng nhiều thì chút lương tri cuối cùng của cô ta cũng sẽ bị nuốt mất, biến thành một con lệ quỷ tội ác chồng chất, không thể tha thứ! Tôi muốn cho cô ta một cơ hội, nhưng tôi càng muốn biết rốt cuộc Lão Đoan Công đã làm chuyện thương thiên hại lý gì với cô ta!
Bây giờ người dân trong làng xem tôi như cọng rơm cứu mạng, họ không ra được, chỉ có thể nhờ tôi đưa họ ra.
Tôi im lặng trong chốc lát, sau đó mới hỏi: “Cháu có thể đưa mọi người ra ngoài, nhưng mọi người phải nói cho cháu biết Tiểu Ngọc chết như thế nào?”
Tôi vừa nói xong, người trong làng lập tức trở nên ồn ào. Nhất là những phụ nữ trong làng, đa số đều là người thích buôn chuyện, họ nhìn tôi với vẻ không hiểu, giống như hoàn toàn không hiểu tôi nói vậy là có ý gì.
Một thím trong đó nhìn tôi, nói: “Đạo trưởng, sao Tiểu Ngọc lại chết rồi? Không phải con bé ra ngoài làm công à? Hay là cậu nhầm rồi?”
“Đúng vậy! Một tuần trước tôi vẫn trông thấy con bé. Con bé này rất đáng thương, từ nhỏ đã không có bố, lúc nào cũng bị người ta bắt nạt nhưng lại lương thiện, thật thà và chịu khó, tôi còn muốn làm mai cho cháu trai đây.” Một đại thẩm nhiều chuyện khác tiếp lời.
“Một cô gái đang yên đang lành như thế, sao có thể nói chết là chết được, chẳng lẽ gặp phải kẻ xấu ở bên ngoài? Tôi nghe nói người ở ngoài cực kỳ xấu, ai da, nếu như vậy thật thì nguy hiểm quá!”
…
Họ năm mồm mười miệng bàn luận, càng nói càng xa, tôi nghe đến mức muốn khóc mà khóc không ra. Các chị các thím này đúng là không phải vô tâm bình thường nữa, nếu cứ để nói tiếp thì không biết có thể nói ra những chuyện gì.
Nhưng từ phản ứng bên ngoài của họ mà nói, có vẻ họ thực sự không biết chuyện của Tiểu Ngọc.
Đúng lúc này, một bà lão đột nhiên nhớ ra gì đó, mở miệng nói: “Đúng rồi, mấy hôm trước tôi trông thấy đội trưởng và Lão Đoan Công cứ qua vài ngày lại tới nhà Tiểu Ngọc. Tôi nhớ đội trưởng còn mời những người có vai vế, tiếng tăm trong làng đến nhà, hình như mở đại hội gì đấy! Đạo trưởng, liệu việc này có liên quan tới cái chết của Tiểu Ngọc không?”
Tôi cũng không biết trả lời bà lão ra sao, chính tôi cũng chẳng rõ chân tướng! Đội trưởng và Lão Đoan Công biết chân tướng, nhưng họ lại không chịu nói ra. Không cần nghĩ cũng biết, họ không thoát khỏi liên can với cái chết của Tiểu Ngọc.
Giờ Tiểu Ngọc đã bắt đầu báo thù, dù lúc đó tôi có thuật phân thân cũng không thể cứu được nhiều người như vậy, thà rằng đưa bọn họ ra ngoài trước rồi nói. Nghĩ đến điều này, tôi mới nói: “Bà con, chờ lát nữa cháu đưa mọi người ra ngoài! Nhưng mọi người phải chuẩn bị một ít đồ, gạo nếp sống, càng nhiều càng tốt! Còn nữa, nếu trong nhà có nuôi chó thì đem nó đi cùng. Mọi người mau đi chuẩn bị, cháu đợi mọi người ở cổng làng, trời tối e là sẽ không kịp!”
Tôi cố ý nghiêm trọng hóa vấn đề, dân làng nghe xong thì chạy như bay về làng. Nhìn biểu cảm của họ, tôi chỉ thấy vừa đáng yêu lại vừa thân tình, đây mới là bộ dạng chân thật của người nông thôn!
Những người khác đều đã về làng chuẩn bị đồ đạc, nhưng bà lão nói chuyện khi nãy lại không đi. Tôi để ý thấy bà ấy đang thầm đánh giá tôi. Khi tôi và bà ấy chạm mắt, bà lão lại chột dạ cúi đầu, khẽ mấp máy môi, dáng vẻ muốn nói lại thôi.
“Bà ơi, có phải bà có chuyện muốn nói với cháu không?” Tôi chủ động hỏi bà ấy.
Bà lão không trả lời ngay mà quay đầu nhìn ngó xung quanh, sau khi không thấy có ai khác mới nói nhỏ: “Đạo trưởng, cậu đừng bị người trong làng đánh lừa! Họ không đơn thuần như những gì cậu thấy đâu, rất nhiều người đều biết bí mật này! Họ không muốn nói ra, cũng không dám nói ra. Tốt nhất cậu nên cẩn thận một chút, mấy hôm trước có đám người kì lạ vào làng, sau đó Tiểu Ngọc mất tích! Cô gái này rất đáng thương, cầu xin đạo trưởng nhất định phải giải oan sửa án cho con bé!”
Nghe bà lão nói vậy, trong lòng tôi lập tức lộp bộp một tiếng, cũng chợt nhớ tới một chuyện. Lúc trước, khi tôi hỏi thăm về Tiểu Ngọc từ chú Mã thì biểu cảm của ông ấy rất lạnh nhạt, trả lời tôi rằng không biết chuyện về Tiểu Ngọc.
Nhưng sau này khi người nhà ông ấy xảy ra chuyện, trước khi chết ông ấy mới nhắc đến chuyện này, còn mắng Tiểu Ngọc đã giết cha ông ấy thì sao còn không chịu bỏ qua cho vợ ông ấy! Từ đó suy ra, con trai của chú Mã cũng biết chuyện này.
Người đầu tiên Tiểu Ngọc hại chết là Nhị Thúc Công, vai vế trong làng của ông ấy khá cao, còn gây ra thảm kịch người nhà chú Mã tàn sát lẫn nhau! Điều này đã chứng minh rằng, Nhị Thúc Công cũng dính líu tới chuyện của Tiểu Ngọc!
Giờ đây nhà họ Mã chết thảm, nói không chừng tiếp theo chính là Lão Đoan Công và đội trưởng.
Trong đầu tôi nhanh chóng hiện lên vô vàn ý nghĩ. Sau khi hồi thần lại, tôi mới nhìn bà lão, nói: “Bà ơi, có phải bà biết chút chuyện liên quan đến Tiểu Ngọc không?”
Bà lão lắc đầu, nói: “Tôi là một người đàn bà, thấp cổ bé họng, bọn họ làm việc sao có thể cho tôi biết? Nhưng sau khi Tiểu Ngọc mất tích, Đại Hoàng mà con bé nuôi sủa suốt cả đêm, tiếng sủa như tiếng khóc.
Cả cái chết của Mã Nhị Bảo cũng rất kì lạ, tôi sống đến ngần này tuổi rồi, đương nhiên sẽ biết chút lý do. Chắc chắn Tiểu Ngọc đã chết, còn liên quan đến người trong làng, con bé sẽ biến thành lệ quỷ quay lại báo thù!”
Bà lão nói tới cuối, giọng điệu bỗng trở nên cổ quái, tôi nghe rất không quen, thậm chí trong lòng còn thấy hơi ghê rợn. Không được bao lâu, người trong làng quay trở lại lần nữa.
Họ vác theo túi lớn, túi nhỏ, tay còn xách một túi vải, chắc là trong đó đựng gạo nếp sống. Địa thế của làng Thái Bình phức tạp, không thích hợp trồng lúa nước, có lẽ cũng tới trấn trên mua.
Còn có vài dân làng dắt theo chó nhà mình đến, nhưng một thím trong đó rất dễ thương, dắt một con chó mực nhỏ mới sinh cách đây không lâu. Con chó mực nhỏ ấy chỉ to gần bằng một con thỏ, trên cổ còn buộc một dây xích chó to bằng ngón tay cái.
Dây xích còn to hơn con chó, trông cực kỳ không cân đối! Nhưng mà, lòng ham sống của họ đúng là không phải lớn bình thường!
Trong lòng tôi càng băn khoăn hơn, tôi cố ý bảo dân làng về chuẩn bị đồ đạc, gây ra động tĩnh lớn như vậy mà vẫn còn một nửa dân làng nhắm mắt làm ngơ. Rốt cuộc là họ to gan hay có tật giật mình?
Tôi không thấy những người dân khác xuất hiện, lúc này mới chủ động dẫn họ rời đi! Tôi bảo họ xếp thành hai hàng sau lưng tôi, người già, người bị bệnh, phụ nữ và trẻ em đứng ở giữa, đàn ông bọc hậu ở sau.
Sau khi sắp xếp sau đội hình, tôi mới lấy ta ba nén hương, dùng lòng bàn tay của hai tay kẹp lại, di chuyển thay đổi liên tục, đồng thời niệm chú ngữ: “Linh bảo thiên tôn, an uỷ thân hình. Tứ phương hồn phách, ngũ tạng huyền minh. Thanh long bạch hổ, đội trượng phân vân. Chu tước huyền vũ, thị vệ thân hình. Tứ linh thiên đăng, lục giáp lục đinh, trợ ngã khai lộ cường hành! Ngô phụng thái thượng lão quân lập tức tuân lệnh, đốt hương thỉnh thần dẫn đường!”
Sau khi tôi vừa niệm xong chú ngữ, xung quanh bỗng nổi lên một cơn gió xuân ấm áp, nhanh chóng thổi tan sương mù phía trước! Nhưng pháp lực của chú ngữ có hạn, chỉ có thể thổi tan sương mù quanh chỗ tôi chứ không thể xua đi tất cả sương mù vây quanh làng Thái Bình.
Đông người có thể dũng cảm hơn, tôi lại bảo họ đốt đuốc lên, sau đó mới dặn dò họ: “Bà con, giờ cháu sẽ đưa mọi người ra ngoài! Mọi người nhất định phải nhớ kỹ, dù lát nữa có gặp phải thứ gì cũng không được quay đầu lại! Dù có nghe thấy ai gọi mình cũng tuyệt đối không được phản ứng! Đến lúc đó xảy ra chuyện thì đừng trách cháu không nhắc mọi người. Nếu sợ thì mọi người có thể nhắm mắt! Lên đường…”
Vừa dứt lời là tôi dẫn đầu đi trước, tay giữ ba cây hương, đồng thời cảnh giác tình hình xung quanh. Vì lý do đông người nên tôi không dám đi quá nhanh, sợ người sau bị rớt lại.
Sau khi khó khăn lắm mới đi vào rừng thông, tôi phát hiện tốc độ cháy của ba nén hương trên tay bỗng tăng nhanh, khiến người ta cảm giác như có người đang hít hương vậy.
Gần như cùng lúc, chó của người trong làng mang theo bỗng sủa vang. Tiếng chó sủa rất dồn dập, cũng rất hung dữ. Nhưng sau khi sủa mười mấy giây, tiếng sủa của chúng chợt biến thành tiếng chó kêu ư ử. Lông trên người chúng đều dựng hết lên, kẹp đuôi, không ngừng lùi lại phía sau, giống như gặp phải thiên địch.
Mặc kệ chủ của chúng đuổi như nào thì đám chó này vẫn không dám tiếp tục tiến lên. Không còn cách nào khác, mấy người họ đành cưỡng ép kéo chó đi về phía trước.
Đúng vào lúc này, trong màn sương mù xung quanh bỗng vang lên một tiếng “roạt…roạt”. Âm thanh này giống như tiếng một vật thể ma sát trên mặt xi măng phát ra, khiến người nghe thấy cồn cào trong lòng.
Phán đoán từ hướng âm thanh phát ra, hình như đang đến gần bọn tôi.
Người trong làng nghe thấy tiếng động kì lạ ấy thì tức khắc sợ đến mức tụm lại vào nhau. Vài thím đằng sau tôi còn túm chặt góc áo tôi, chỉ thiếu điều giật áo tôi xuống.
“Đừng sợ! Tiếp tục đi theo cháu, tuyệt đối không được quay đầu, cũng không được phát ra tiếng động!” Tôi hô to một tiếng, đẩy nhanh tốc độ đi về phía trước.
Vừa đi được mấy bước, trước mặt bỗng có một giọng nói lạnh lẽo truyền đến: “Các người có trông thấy vợ và con trai tôi đâu không?”
Giọng nói lạnh lẽo này bất thình lình vang lên, tất cả mọi người đều bị dọa đến mức lông tóc dựng đứng, sống lưng lạnh toát. Nghe kĩ, hình như giọng nói này hơi quen tai, nhưng nhất thời não tôi như bị chập mạch vậy, vậy mà lại không nghĩ ra là ai!
“Đi! Đây là người chết gọi hồn, nhất định không được lên tiếng!” Tôi lớn tiếng nhắc nhở người dân đằng sau rồi tiếp tục đi về phía trước. Nhưng giọng nói ấy vẫn liên tục lặp lại, truyền đến từ trước mặt bọn tôi: “Các người có trông thấy vợ và con trai tôi đâu không?”
Thật lòng mà nói, dù là tôi thì cũng bị doạ không nhẹ, rõ ràng biết rằng âm thanh ấy truyền đến từ đằng trước nhưng tôi chỉ có thể bấm bụng đi tiếp. Thím ở sau lưng tôi suýt nữa đã bị dọa đến mức kêu thành tiếng. Hình như có người sợ nên cấu chặt eo tôi, làm đau đến mức nước mắt tôi sắp chảy cả ra.
Giây tiếp theo, giọng nói của người chết gọi hồn kia bỗng biến mất, sau đó tiếng ma sát “roạt…roạt” kia lại vang lên, dường như càng ngày càng gần chúng tôi.
Bỗng nhiên, xung quanh nổi lên một cơn âm phong, một thím tinh mắt nhìn rõ thứ đằng trước, buột miệng nói: “Là thằng lớn lão Mã của Nhị Thúc Công, sao nó lại chạy tới nơi này? Ý, mọi người nhìn kìa, hình như nó đang kéo thứ gì đó, có vẻ rất nặng!”
Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, cô thím vừa nói bỗng hô lên với chú Mã: “Lão Mã, sao ông lại chạy đến đây? A!”
Còn chưa nói xong, thím ấy chợt kêu lên một cách kinh hãi: “Mấy người mau nhìn kìa, lão Mã kéo theo ba chiếc quan tài sau lưng!”