Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1083: Bí ẩn núi Nộ

Cái tên Tứ Đại Sơn này vừa nghe còn tưởng đâu là bốn ngọn núi lớn, nhưng thật ra lại không phải, đó là tên của dãy núi lớn nhất ở huyện Thi Điện. Nguồn gốc cụ thể của cái tên này thì chúng tôi không rõ lắm, nhưng mà Tứ Đại Sơn này có phong cảnh rất đẹp, có vài phần tương tự như Shangri-La vậy.

Đứng ở trên đỉnh núi chính có thể nhìn thấy những ngọn núi nhỏ khác, đưa mắt trông ra xa là Vân Lĩnh mênh mông xanh biếc, mông lung mịt mờ, vô biên vô hạn. Còn có thể nhìn thấy núi Cao Lê Cống và núi Ai Lao liền kề nhau.

Cảnh đẹp nơi đây hấp dẫn vô số du khách đến du lịch, chẳng qua bây giờ đang là mùa thu, gió lạnh đầy rẫy nên nom có vẻ trống trải hiu quạnh, cũng không nhìn thấy người dân chăn nuôi dưới chân núi.

Sau khi được nghe về vị trí của Tứ Đại Sơn, chúng tôi đã mất hàng giờ để leo lên đỉnh. Tôi nhìn dãy núi liên miên trước mắt mà trong lòng nhất thời chán ngán một nửa, muốn tìm được lăng mộ Cơ Vân Tử ở dãy núi trùng điệp này quả thật là còn khó hơn lên trời mà!

Mông Cương thở hổn hển, ủ rũ cụp đuôi nói: “Vốn tưởng rằng tìm được Tứ Đại Sơn là có thể tìm được lăng mộ của Cơ Vân Tử rồi, nhưng bây giờ núi lớn mênh mông thế này, hơn nữa ở đây lại còn thường xuyên có người hoạt động, giờ chúng ta nên bắt đầu từ đâu đây? Khó, thật sự quá khó!”

“Mông Cương, đừng nản chí!” Tôi cười an ủi nói: “Tuy rằng chúng ta không có cách nào, nhưng vẫn còn có mấy người anh Cao mà, cả hai người đều là cao thủ trộm mộ của bốn môn phái lớn, có lẽ sẽ dẫn chúng ta tìm được lăng mộ của Cơ Vân Tử thôi!”

Bây giờ tôi chỉ có thể đặt hy vọng lên hai người bọn họ, nếu như ngay cả họ cũng không có cách nào thì tôi thật sự không biết được tiếp theo nên làm gì cả.

Cao Gia Huy và Quỷ Kiến Sầu đứng ở nơi đỉnh núi đang cẩn thận quan sát hướng đi của các dãy núi xung quanh. Một lát sau, Cao Gia Huy mới mở miệng nói: “Trong phong thủy nói chung thường mượn tên của rồng để đại diện cho hướng đi nhấp nhô, chuyển ngoặt, thay đổi của dãy núi. Bởi vì rồng hay biến hóa, có thể lớn có thể nhỏ, co được dãn được, có thể ẩn có thể hiện, có thể bay có thể lặn. Thế núi biến hóa thất thường như rồng, muốn tìm ra hình dáng long mạch trong dãy núi trùng trùng điệp thế này cần phải có rất nhiều kinh nghiệm! Năm đó tiền bối của Đạo môn có nói phát hiện long khí ở nơi này, hôm nay chúng ta tự mình đi đến đây thì thấy hình như có hơi khác. Anh Quỷ này, chuyện này anh nghĩ sao?”

Quỷ Kiến Sầu sững vài giây rồi nói: “Tuy ngọn núi lớn này có hướng đi rõ ràng, tây cao đông thấp, nhất là vị trí chúng ta đang đứng, có thể nhìn rõ được hướng đi của núi. Trên đường đi, chúng ta đã thấy rất nhiều dòng suối, có thể thấy đây là một nơi rất tốt. Chỉ có điều, ngọn núi này có hình mà không có khí, thiếu một phần sức sống, không giống như là một nơi có phong thủy tuyệt vời có thể xuất hiện long mạch lắm!”

Nghe Quỷ Kiến Sầu nói như vậy, Cao Gia Huy vui vẻ cười nói: “Lời của anh Quỷ cực kỳ đúng, ngọn núi này có hình nhưng không có khí, thiếu sức sống. Cho dù thật sự có long mạch đi nữa thì cũng chỉ là một cái long mạch chết. E là tiền bối trộm mộ nhìn nhầm rồi!”

Tôi nghe bọn họ nói như vậy thì trong lòng lập tức khẽ đánh thịch, chẳng lẽ thật sự là công dã tràng sao?

Chúng tôi từ ngàn dặm xa xôi đi đến nơi này, tôi không muốn cứ trở về tay không như vậy.

Có thể là vì thấy sắc mặt của bọn tôi có hơi không thích hợp, Cao Gia Huy lại nói: “Anh Quỷ, anh nhìn kỹ lại một chút, xem gần ngọn núi này có gì đó quái dị không?”

Quỷ Kiến Sầu không nói chuyện, híp mắt đánh giá những dãy núi xung quanh một lần nữa. Một lát sau, tôi thấy ánh mắt của anh ấy hướng về vị trí phía tây, trên mặt xuất hiện nụ cười: “Hướng tây của núi này, cũng chính là hướng về phía núi Côn Lôn. Dãy núi vốn dĩ có hình dáng hoàn chỉnh lại đột ngột trũng xuống, giống như bỗng nhiên bị người chém đứt vậy. Chỉ dựa vào mắt thường cũng thấy xung quanh chỗ núi trũng xuống kia tàng phong tụ khí*, mơ hồ mang đến một tia linh động cho cả vùng núi lớn không chút sức sống này. Nghìn tượng xem thế, trăm tượng xem hình, tuy rằng phần núi trũng xuống kia không sừng sững như các ngọn núi lớn xung quanh, nhưng nếu nhìn kỹ thì lại phát hiện những ngọn núi to lớn xung quanh đều đang bảo vệ ngọn núi bị trũng xuống này, rất có thế rồng bay ngút trời! Thứ lỗi cho đôi mắt vụng về của tôi chỉ có thể nhìn cái vẻ ngoài này mà thôi!”

(*) Theo phong thủy, tàng phong tụ khí là địa hình có khí vận chuyển được thông thoáng, không bị xung đối hay ngăn chặn, địa hình “trước thấp, sau cao” vững như Thái Sơn, sau lưng có núi lớn, trước mặt có núi nhỏ, hai bên trái phải có đồi núi uốn khúc quanh co, xung quanh phải có dòng nước vờn quanh.

Lúc Quỷ Kiến Sầu nói chuyện, bọn tôi cũng nhìn về hướng anh ấy chỉ. Ở hướng tây, gần như đến cuối dãy núi, mà ngay chỗ cuối cùng ấy lại có phần núi đột nhiên trũng xuống, hình thành một ngọn núi nhỏ thấp bé.

May là có hai người họ ở trong nghề, nếu đổi lại là người ngoài nghề như bọn tôi đến xem thì nhất định không thể nhìn ra được những chi tiết này. Đối với chúng tôi, mọi thứ dường như đều giống nhau, không thể nhìn ra được sự khác biệt cụ thể.

Có lẽ đây là lời Cao Gia Huy từng nói, ngoại trừ bản lĩnh và mắt thường ra thì quan trọng hơn cả chính là kinh nghiệm.

Đối mặt với sự khiêm tốn của Quỷ Kiến Sầu, Cao Gia Huy bất đắc dĩ cười nói: “Không hổ là truyền nhân của Phát Khâu trung lang tướng, chỉ dựa vào mắt thường là có thể quan sát hình phân biệt thế, thật sự là bội phục, bội phục! Không phải tôi nói quá chứ nếu đổi lại là thầy phong thủy bình thường thì không thể nhìn ra được vấn đề ở nơi này đâu. Hướng của chỗ núi trũng xuống kia là hướng về phía núi Côn Lôn, mà núi Côn Lôn chính là nơi khởi nguồn của long mạch, đủ loại dấu hiệu cho thấy, chỗ núi trũng xuống ấy rất có thể có long khí sinh ra. Có điều, bọn tôi cũng chưa nắm chắc chính xác, chỉ có thể đi tới đâu tính tới đó thôi!”

Thừa dịp trời vẫn chưa tối, chúng tôi lại bắt đầu một cuộc tập kích đường dài lần nữa. Câu nói gần ngay trước mắt mà xa tận chân trời quả thật không sai chút nào, chúng tôi vừa mới tới chân núi thì trời đã tối rồi. Mọi người vội vã cả một ngày, thể chất và tinh thần đều đã mỏi mệt từ lâu, cho dù là thể chất của bọn tôi có tốt đi nữa thì cũng có chút ăn không vô.

Lúc sau, chúng tôi tìm thấy một chỗ đất bằng phẳng trong rừng để cắm trại, chuẩn bị ngủ một đêm ở đây. Chỗ này khá là lạnh lẽo và ẩm ướt, bọn tôi chia nhau làm việc, người thì phụ trách dựng lều trại, người thì nhóm lửa.

Sau khi nhóm lửa xong, nhóm người bọn tôi vây quanh ngọn lửa. Sau khi ăn nước sôi của Nam Sương trộn lẫn với thịt khô, lúc này thân thể mới ấm lên không ít.

Có lẽ là mọi người đã mệt mỏi thật rồi nên cũng không tám chuyện trời nam đất bắc giống như lúc trước nữa, trái lại đều lặng thinh không nói lời nào, tôi để bọn họ đi ngủ trước, còn mình thì ở lại gác đêm.

Bọn họ đều lớn hơn tôi đôi chút, tuy rằng Mông Cương còn trẻ nhưng thân thể lại quá yếu, loại chuyện này chỉ có thể để tôi chủ động ôm lấy mà thôi. Đám Tần Lão Đạo cũng không khách sáo, chỉ nói đến sau nửa đêm sẽ thay ca với tôi.

Một mình tôi ngồi cạnh ngọn lửa, xung quanh yên tĩnh vô cùng, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng của mấy con chim đêm. Có thể là vì thật sự mệt mỏi nên trong lòng tôi ấy vậy mà lại rất tĩnh lặng, cái gì cũng không cần nghĩ, cứ thế ngơ ngác nhìn đống lửa, chìm trong khoảng thời gian dài yên tĩnh.

Cũng không biết là ngồi yên được bao lâu, Vô Tâm bỗng nhiên đi ra từ trong lều trại, tôi cười hỏi cậu ấy: “Sao đây? Không ngủ được à?”

Vô Tâm ngại ngùng cười không nói, ngồi xuống bên cạnh tôi rồi bảo: “Không biết vì sao mà tiểu tăng lại có hơi nhớ thí chủ Triệu Thập Nhất, cũng không biết bây giờ anh ta đang ở đâu nữa?”

Thành thật mà nói, tôi cũng thấy nhớ Tiện Thập Nhất kia, không có anh ta ở đây, tôi cứ luôn cảm thấy thiếu vắng cái gì đó. Lúc ấy Trình Thiên Sư âm thầm hạ độc Thất Tuyệt Tán cho anh ta, sau đó tôi lại cho anh ta uống thuốc bột mà Trình Thiên Sư cho mình, khiến anh ta suýt nữa đã mất mạng.

Cho tới bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in cảnh tượng khi ấy của anh ta, e là một thân tu vi kia đã tiêu tan cả rồi, tiếc cho anh ta một thân tu vi cao tận trời xanh. Chuyện này đều là do tôi mà ra, trong lòng tôi thẹn với anh ta, nhưng ngay cả cơ hội xin lỗi cũng không có.

Thánh nữ của trại Ngũ Độc chỉ nói cho tôi biết rằng đã có người mang anh ta đi. Tôi thật sự không nghĩ ra được người nọ là ai, trong lòng chỉ có thể cầu mong sư phụ của anh ta đã mang anh ta đi mà thôi. Tôi không cầu anh ta còn có thể tiếp tục tu đạo, chỉ hy vọng anh ta có thể sống sót là được rồi.

Vô Tâm thấy tôi không nói chuyện, lại nói tiếp: “Tiểu Ngư Nhi, có phải anh cũng nhớ anh ta không?”

“Ừm!” Tôi phục hồi tinh thần lại, gật đầu cười nói: “Tuy rằng tên kia đê tiện, hơn nữa lại không đứng đắn, nhưng anh ta thật lòng tốt với tôi, ở đâu cũng bảo vệ tôi. Cái buồn cười nhất chính là, dường như chúng ta hoàn toàn không hiểu gì về anh ta cả, chỉ biết anh đến từ núi Quan Tài, cho dù muốn tìm anh ta cũng không có chỗ để tìm. Nếu như lần này có thể thắng lợi trở về, tôi muốn đến núi Quan Tài tìm anh ta, dù sao đi nữa thì tôi cũng muốn biết nơi ở của anh ta!”

“Được!” Vô Tâm cười nói: “Đến lúc đó, tiểu tăng sẽ đi cùng với anh, mặc kệ là sống hay chết, chúng ta cũng phải biết được tung tích của anh ta!”

Cái cậu Vô Tâm này ít nói, sau khi tán gẫu một lát thì cũng không tìm được chuyện gì khác để nói thêm nữa. Cậu ấy bảo tôi nghỉ ngơi, còn mình ở lại gác đêm, tôi cũng không khách sáo với cậu ấy, trở về lều để nghỉ ngơi.

Sáng sớm hôm sau, mọi người đều dậy sớm. Trải qua một đêm nghỉ ngơi, trạng thái của mọi người đã quay trở lại. Sau khi ăn chút gì đó rồi chúng tôi lại tiếp tục lên đường. Càng đi sâu lại càng hoang vu hẻo lánh, càng giống như đang tiến vào khu không người vậy, ngay cả một bóng ma mà cũng không nhìn thấy chứ huống chi là người!

Sau khi ở trong rừng suốt hai ngày hai đêm, cuối cùng chúng tôi mới đến được nơi tiếp giáp với vùng núi trũng kia. Trước đây bọn tôi từ trên cao nhìn ra xa nên không thấy toàn cảnh. Bây giờ tận mắt chứng kiến mới thấy chỗ trũng xuống này thế mà lại là một cái hố trời hình tròn hình thành tự nhiên.

Ở giữa hố trời là một ngọn núi đỉnh tròn, thế núi thu hẹp dần về phía đáy, giống như tạo hình búp măng. Mà bốn phía núi nhỏ lại xuất hiện từng hàng khe rãnh dựng thẳng, nom đồ sộ đến kỳ lạ.

Tổng thể khiến cho người ta có cảm giác giống như có một tòa núi nhỏ hình tròn rơi xuống từ trên trời, làm cho mặt đất lún xuống tạo thành kỳ quan tuyệt diệu như thế.

Nơi hố trời bắt đầu sụt lún tất cả đều là vách đá dựng đứng, địa thế chênh lệch ít nhất cũng phải bốn năm trăm thước. Trên vách lại còn xuất hiện không ít thác nước, vừa hay chảy vào hố trời, tạo thành một con sông quanh núi trong hố trời.

Mà bọn tôi đồng thời cũng phát hiện ra một tấm bia đá, trên tấm bia có ghi nơi này thuộc về địa giới của núi Nộ. Nói cách khác, hố trời mà chúng tôi nhìn thấy được gọi là núi Nộ. Chẳng qua là chữ trên tấm bia đá kia cũng không phải là chữ Hán hay chữ của dân tộc thiểu số, hình như là thể chữ tiểu triện được sử dụng từ thời Tần Hán.

Cao Gia Huy nhìn thấy núi Nộ nằm trong hố trời thì nhất thời ngạc nhiên hô lên: “Núi Nộ này quả thật có hình long mạch, nơi đây lại là tàng phong tụ khí, khiến cho núi Nộ này có thêm một phần khí linh động. Ngọn núi Nộ này hiện ra với hình tròn, hình như là kết cấu phong thủy thần rồng bao quanh, xung quanh lại có nước sông vờn quanh, có thể đóng vai trò làm sống và nuôi dưỡng! Đây chính là phong thủy bảo địa* tuyệt đỉnh, phảng phất như ngay cả long khí cũng đang cung phụng cho núi Nộ này, rất có thế rồng bay ngút trời! Hơn nữa chữ vừa rồi trên tấm bia đá viết là thể chữ lệ của triều Hán, tôi dám kết luận Cơ Vân Tử nhất định đã tới nơi này!”

(*) Là vùng đất có phong thủy cực tốt, có đầy đủ “tứ tượng” gồm Chu Tước, Huyền Vũ, Thanh Long, Bạch Hổ, ngoài ra còn có năm yếu tố khác là long, huyệt, sa, thủy và hướng.

Nghe được lời này của Cao Gia Huy, mọi người ai nấy cũng đều đứng ngồi không yên, trong lòng kích động không thôi, không nói hai lời đã lập tức bắt đầu xuống chân núi. Chờ đến khi chúng tôi xuống dưới chân núi Nộ, điều càng khiến cho bọn tôi không thể tưởng tượng được chính là phát hiện có một con đường nhỏ thông thẳng đến vị trí sườn núi của núi Nộ.

Vừa nhìn đã biết con đường nhỏ được khai thông ra gần đây, có thể nhìn thấy dọc theo bên đường có rất nhiều bụi gai và cỏ dại bị chém sạch. Những thực vật này rõ ràng không bị khô héo, có lẽ đã có người tìm được núi Nộ thần bí này sớm hơn chúng tôi rồi.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng tôi đột nhiên căng thẳng, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là bọn Du Nhân Phượng đã nhanh chân đến trước rồi. Chẳng qua là không ngờ bọn họ vẫn sớm hơn chúng tôi một bước.

Nhưng chờ đến khi chúng tôi theo con đường nhỏ đi đến vị trí sườn núi thì lại phát hiện lưng chừng sườn núi vậy mà đều là lỗ trộm…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free