Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1120: Cấm chú Mao Sơn

Thời gian hành động lần này của chúng tôi rất vội, gần như là quyết định trong ngày là khởi hành luôn. Tôi chắc chắn phải đi núi Hoa Mai, vừa hay nó cũng là nhiệm vụ Long Tổ giao cho.Tôi sợ Nam Sương bọn họ sẽ lo nên lén nhắn cho Trần Ngân Phượng một tin, báo cho cô ấy tôi và Trình Thiên Sư đã kkhởi hành đến núi Hoa Mai, bảo họ đừng lo lắng, phải tùy thời giám sát tình hình của Kiềm Thành.

Sau khi gửi tin là tôi tắt điện thoại luôn.

Hiệu suất xử lí công việc của Kỷ Ngọc rất nhanh, trước buổi trưa đã chuẩn bị xong hết những thứ cần thiết trên đường cho chúng tôi, tất cả đều là thiết bị hàng đầu. Đối với Bách Hoa Môn, thứ họ không thiếu nhất chính là hàng như pháp khí.

Kỷ Ngọc cũng rất hào sảng, mở Tàng Bảo Các ra để chúng tôi tự lựa pháp khí tiện tay. Lúc nào tôi cũng mang Thước Trấn Hồn bên cạnh nên không chọn pháp khí, mà chọn không ít phù lục.

Dường như Lâm Trung Nghĩa không quan tâm đồ trong Tàng Bảo Các lắm, không thấy anh ấy đi chọn pháp khí mà vẫn luôn yên lặng ngồi trong phòng khách, chuẩn bị xuất phát bất cứ lúc nào.

Hai người Trình Thiên Sư và Tả Khâu Sơn lại chọn đến quên cả trời đất, nhưng quy tắc của Bách Hoa Môn chỉ có thể chọn một món đồ. Hai người vừa chọn trúng một thanh pháp khí tốt thì lại phát hiện còn có đồ tốt, cứ loay hoay như khỉ, chọn hồi lâu vẫn không chọn xong một món pháp khí.

Theo hẹn của Kỷ Ngọc, chúng tôi định ăn cơm tối xong thì hành động trong đêm, chắc chắn là vì tránh tai mắt người khác. Thừa dịp này, tôi lại đi tìm tên bảo vệ mập kia.

Gã mập vừa thấy tôi xuất hiện là vội cười hì hì tiến lên mời tôi vào nhà, đồng thời đuổi bảo an trong phòng ra ngoài hết.

Sau khi đuổi bảo an đi hết rồi, gã mập lập tức đóng cửa lại, nhiệt tình bước lên rót nước đưa thuốc lá: “Anh trai, bây giờ anh đã có thể đưa video cho tôi chưa?”

“Chưa được.” Tôi lắc đầu từ chối: “Muốn tôi đưa video cho anh, trừ khi anh giúp tôi làm một chuyện. Không thì tôi sẽ lập tức công khai video của anh.”

Dù mặt gã mập rất phẫn nộ nhưng cũng phải chịu đựng, nụ cười trên mặt gã còn xấu hơn cả khóc, gã cắn răng nói: “Anh à, rốt cuộc anh muốn tôi làm gì?”

“Rất đơn giản. Anh đưa bức thư này đến tiệm quan tài Thiên Kiều, tự tay giao cho một người tên là Nam Sương. Tôi cảnh cáo anh, nếu chuyện này để người thứ tư biết được, tôi nhất định sẽ cho vợ anh biết việc này!” Lúc uy hiếp gã mập, tôi đã lấy bức thư vừa rồi chuẩn bị ra.

Gã mập nhận thư rồi gật đầu mạnh: “Anh trai cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ không để người thứ tư biết được chuyện này. Nếu tôi không làm được thì để ông trời phạt tôi, mỗi ngày gầy ba cân! Nhưng anh à, sau khi xong chuyện này, anh nhất định phải giao video cho tôi nhé!”

“Yên tâm, tôi bảo đảm sẽ giao cho anh!” Tôi mỉm cười đứng dậy rời khỏi phòng bảo an. Lúc đi đến cửa, tôi chợt dừng lại quay đầu nhìn gã mập. Gã mập bị dọa cho hơi run mình, ngay cả hộp thuốc lá trên tay cũng rơi xuống đất.

“Bây giờ anh có thể đi rồi. Nhớ kĩ, nhất định không thể cho người khác biết.” Tôi dặn lại.

Gã mập ôm lồng ngực còn chưa tỉnh của mình, hít một hơi thật sâu rồi lau mồ hôi trên trán, nói: “Anh à, lần sau anh đừng có hù dọa như thế nữa. Tôi béo, có bệnh tim, tôi mà bị dọa chết thì tôi sẽ cho già trẻ nhà tôi qua nhà anh ở!”

Tôi chau mày bất lực, không chờ gã nói nữa, quay người rời khỏi phòng bảo an.

Chúng tôi vẫn chờ đến lúc vào đêm rồi mọi người lại ăn một ít lót dạ, bấy giờ mới bắt đầu lên đường.

Năm người chúng tôi, cộng thêm bốn chị em Xuân Lan Hạ Hà, tổng cộng là chín người. Bách Hoa Môn chuẩn bị hai chiếc xe jeep bảy chỗ cao cấp, để chúng tôi có thể nghỉ ngơi thật tốt lúc đi đường.

Năm người chúng tôi một xe, Tả Khâu Sơn và đồ đệ Tả Hữu phụ trách lái xe. Cái tên này là người nhiều chuyện, tính nết cũng đơn giản, dọc đường đi cái miệng chưa bao giờ ngừng hoạt động. Cũng may cái lão Trình Thiên Sư này cũng là người hoạt ngôn, trò chuyện đủ điều với Tả Hữu cả đường chẳng biết mệt là gì, khiến đường xá không tẻ nhạt vô vị nữa.

Người của Bách Hoa Môn không nói cho chúng tôi biết vị trí chính xác của núi Hoa Mai, chỉ cho chúng tôi biết hướng đại khái, nó nằm sâu trong biển trúc nơi tiếp giáp giữa Kiềm Thành và Thục Thành.

Trước khi lên đường, tôi đã hỏi lộ trình đại khái, đường xe đến biển trúc chừng bảy, tám tiếng, thế nên tôi cố ý chọn vị trí hàng cuối, tranh thủ đọc qua “Mao Sơn cấm chú thuật” mà Chung lão chọn cho tôi.

Hẳn quyển sách này đã có lịch sử không ít năm, nhưng được giữ gìn rất nguyên vẹn. Tôi lật tờ đầu tiên ra đã ngửi thấy một mùi giấy mốc. Nhìn kỹ thì trên tờ bìa có viết mấy hàng chữ thẳng.

“Đây là cấm chú Mao Sơn, vì uy lực mạnh mẽ nên người tâm tính không ổn sẽ dễ nhập ma, dẫn đến sát tâm quá nặng. Cho nên đã liệt phần lớn chú thuật của Mao Sơn vào cấm thuật, sau lại lo lắng đệ tử bổn môn học trộm cấm thuật hại người, cuối cùng chưởng giáo quyết định hoàn toàn phong ấn nó. Lúc trước ta cũng tham dự phong ấn cấm thuật, nhưng không đành lòng để thuật Mao Sơn cao thâm cứ thế biến mất nên lén ghi lại một phần nhỏ cấm thuật Mao Sơn. Người đời sau có được cuốn sách này nhất định là có duyên với Mao Sơn ta. Ta chỉ hi vọng rằng, tập được cấm thuật Mao Sơn, chớ đi làm chuyện nhẫn tâm hại lí. Nên mở rộng chính nghĩa, giúp đỡ xã tắc, bảo vệ hòa hợp âm dương!”

Đoạn văn này không hề dài, tôi đọc lại thấy nhiệt huyết sôi sục. Đây mới là khí tiết của người tu đạo thế hệ trước, không giống với người tu đạo bây giờ, đa số đều không qua khỏi cám dỗ của thế giới bên ngoài, mất đi lòng dạ ban đầu.

Tôi cũng có hiểu biết về Mao Sơn, nó còn một tên khác là Thượng Thanh Phái. Bởi vì tọa lạc ở Mao Sơn nên còn gọi là Mao Sơn Giáo. Mao Sơn Giáo có lịch sử lâu đời, nội tình văn hóa rất dày, đệ tử trải rộng các nơi Hoa Hạ.

Nhưng về sau, theo Đạo giáo không ngừng phân ly dung hợp, Mao Sơn Giáo dần sụp đổ. Lúc nam bắc Đạo Môn thống nhất thì gần như đã rất ít thấy được đạo quan của Mao Sơn Giáo rồi.

Đồn rằng người của Mao Sơn Giáo si mê tu luyện, tâm tính lạnh nhạt, không muốn qua lại với người tu đạo của những môn phái khác. Nói trắng ra là, bọn họ chướng mắt người tu đạo của những đạo quan khác, cứ cảm thấy bọn họ mới là đạo giáo chính thống nhất.

Nhưng thứ đáng để nhắc tới nhất của Mao Sơn Giáo chính là thuật Mao Sơn của họ. Trừ chuyện trừ quỷ hàng yêu ra, thứ lợi hại nhất của thuật Mao Sơn chính là thuật phù chú! Cái gọi là thuật phù chú chính là mượn dùng thần uy của phù lục, sau đó phối hợp với chú ngữ, uy lực sinh ra vô cùng khủng khiếp.

Nhưng tai hại lớn nhất của thuật phù chú chính là vô cùng hao tổn chân khí, uy lực càng mạnh thì chân khí tiêu hao càng lớn. Nếu là cao thủ cảnh giới Đại Tông Sư thì bọn họ sẽ thích loại thuật phù chú truyền thống này hơn. Dù chiêu thức đơn giản, nhưng uy lực thông thiên, dời sông lấp biển cũng chỉ nhẹ như cái phất tay.

Tôi không ngờ Bách Hoa Môn sẽ đưa cấm thuật Mao Sơn cho tôi, quả thật như thế đã khiến tôi vừa mừng vừa lo vì được yêu thích. Từ lúc ở Tàng Bảo Các là tôi đã muốn mở ra xem tại chỗ, nhưng vì Chung lão ở đó nên tôi không thể hiện vẻ nóng vội, miễn cho bị họ xem thường.

Bây giờ đường dài thênh thang, đúng là thời cơ tốt nhất. Tôi lật xem đại khái “Mao Sơn cấm chú thuật”, tổng quát cuốn sách này chia làm ba phần. Phần thứ nhất là chương công kích, thuật phù chú lấy cương mãnh, mạnh mẽ làm chủ. Lấy Băng Chú, Xuyên Tường Chú, Hỏa Vân Chú, Tử U Chú, Thanh Minh Chú, Thương Linh Chú, Phần Thiên Chú, Diệt Thần Chú là đại biểu, mà nếu là người có tu vi tiến vào Đại Tông Sư thì có thể cách núi làm phép. Chỉ cần biết được ngày sinh tháng đẻ và mệnh của đối phương là có thể phát động công kích ở xa ngàn dặm, đạt tới hiệu quả giết người vô hình.

Phần thứ hai nói về trừ quỷ hàng yêu, uy lực phù chú kinh người, ra tay đa phần là chiêu chết. Lấy các loại chú thuật như Hàng Ma Chú, Trấn Yêu Chú, Vong Hồn Chú, Phá Tà Chú, Câu Hồn Chú, Định Thân Chú, Bát Quái Chú, Tập Thần Chú, Thu Hồn Chú, Cửu Phượng Chú, Thiên Cương Chú là chính.

Về phần thứ ba thì chủ yếu nói về hộ thể, mời thần uy tổ sư gia là chính. Thế thì nó cũng không khác cái sư phụ giao cho tôi là bao, cơ bản đều giống nhau, chẳng qua là mời tổ sư gia khác mà thôi. Mao Sơn mời là mời Thượng Thanh tổ sư gia, còn chúng tôi thì mời Thái Thượng Đạo Quân.

Lật xem sơ qua một lượt “Mao Sơn cấm chú thuật”, tôi phát hiện một sơ hở. Đó là dù sử dụng thuật phù chú gì thì cũng phải sử dụng phù lục ứng với nó. Đây cũng là lí do vì sao truyền thống Mao Sơn rườm rà, đó là vì bọn họ chú trọng nghi thức. Dù có làm gì thì cũng phải đâu ra đấy, không thể thiếu khâu nào cả.

Hơn nữa, kiểu dáng phù lục của họ thật sự quá nhiều, muốn biết rõ mỗi loại phù lục khác nhau thì nhất định phải tốn không ít công phu và thời gian. Đối với tôi thì cái tôi hứng thú nhất không gì ngoài Lôi Hỏa Nhị Pháp.

Lúc này, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, tôi cũng bắt đầu ghi nhớ chú ngữ của Lôi Hỏa Nhị Pháp và bách khoa toàn thư của phù lục Lôi Hỏa Nhị Pháp.

Dựa theo dự định ban đầu của chúng tôi thì là phải vào khu vực núi Hoa Mai trước khi trời sáng. Nhưng đâu ngờ trời không theo ý người, khoảng hai – ba giờ đêm, trời bỗng nhiên đổ mưa rào tầm tã.

Mưa rơi nhiều xen lẫn hạt mưa to điên cuồng khiến tầm mắt rất tệ. Chúng tôi không dám mạo hiểm tiếp tục lên đường, đành phải tìm khách sạn nhà nghỉ quanh đây để nghỉ qua đêm. Chẳng ai trong chúng tôi biết đường, cứ đi theo tuyến đường hướng dẫn, rẽ đông rẽ tây khoảng bảy tám phút thì cuối cùng cũng tìm thấy một căn trang trại sáng đèn.

Trước cửa trang trại đặt một cái lán thép màu, hạt mưa đập vào lán thép màu tạo nên tiếng động ầm ầm không ngừng, tiếng động rất lớn. Dưới lán thép màu còn có mấy chiếc xe đậu, hẳn là khách qua đêm ở trang trại.

Tôi thấy cổng trang trại nửa khép nên vội bảo Tả Hữu dừng xe. Vừa ngừng xe, chúng tôi cùng nhau xuống xe. Còn chưa kịp vào cửa thì chợt nghe cạnh trang trại truyền đến một tiếng kêu âm u: “Thiên hoàng hoàng địa hoàng hoàng, nhà tôi có một chàng thích cười, quân tử qua đường niệm ba lần, ngủ một giấc đến rạng đông…”

Giọng nói chợt vang lên khiến tôi giật nảy mình. Nó giống như tiếng hô thì thầm của người phụ nữ trong đêm, giọng đứt quãng, dường như hơi nghèn nghẹn và pha chút sợ hãi, tiếng run run.

Mọi người còn chưa kịp phản ứng thì người phụ nữ trong đêm ấy lại liên tiếp đọc hai lần. Lúc này tôi mới nghe được người phụ nữ ấy đang niệm cách phá tà của dân gian, đó là để đối phó với trẻ con thích khóc ban đêm.

Đây không phải là một cách nói mê tín, ai cũng nói đôi mắt và trái tim của trẻ con là sạch sẽ nhất, dễ nhìn thấy thứ dơ bẩn, sau khi bị dọa sẽ khóc cả đêm, làm người nhà cũng ngủ không ngon.

Mà câu người phụ nữ kêu niệm hồi này thật ra là một loại chú vu được truyền thừa. Nhưng nghĩ lại, tôi lại thấy có chỗ không đúng, không biết là người phụ nữ này có đọc sai hay không, hay là cố ý đổi “chàng thích khóc” thành “chàng thích cười”.

Nhưng điều quan trọng nhất là, phụ nữ không được niệm chú vu này, phải để người đàn ông dương khí dồi dào niệm vu chú mới có thể tạo hiệu quả. Nhưng tình huống tôi gặp lúc này đúng là hơi khác thường…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free