Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 1151: Thi tổ Hạn Bạt

Tính ngăn cách của cột đá rỗng ruột dù rất tốt, nhưng bởi vì ngâm dưới nước trong thời gian lâu nên càng xuống dưới càng ẩm ướt. Tôi cũng không sợ bên trong có yêu ma quỷ quái gì cả, dù sao nó cũng đều bị đại trận trừ ma phong ấn, không thể nào ra ngoài đánh lén.

Tôi tăng bước chân, không lâu sau đã tiến vào cột đá rỗng ruột. Vừa xuống dưới cùng, phía trước bất thình lình xuất hiện một lối đi bí mật cao chừng 3 mét, rộng chừng 2 mét, lối đi đó không nối thẳng đến đáy, ở giữa xuất hiện không ít ngã rẽ.

Đèn pin cầm tay của tôi không thể nào soi hết, nhưng tôi có thể thấy rõ ở đằng sau ngã rẽ xuất hiện một loại ánh sáng màu đỏ thẫm. Điều lạ là ánh sáng này chợt lóe rồi lại chợt tắt, giống như là đèn hô hấp màu đỏ nâu vậy, lúc sáng lúc tói.

Điều quỷ dị nhất là, tôi vừa mới tiến vào lối đi này không đến một phút đồng hồ là tôi đã thấy bên trong rất nóng, là sự nóng bức khi nhiệt độ cao. Hoàn toàn khác với cảm giác âm u ẩm ướt bên trong cột đá rỗng, tôi như lập tức tiến vào trời hạ oi bức. Điều đó cho thấy sự oi bức này có lẽ có liên quan tới không khí.

Tôi lau mồ hôi trên trán, sau đó tiếp tục tiến vào bên trong. Còn chưa đi đến ngã rẽ, sâu trong lối đi đã bất chợt thổi tới một luồng gió nóng khiến người ta vô cùng khó chịu.

Tôi còn chưa phản ứng lại thì đột nhiên thấy đầu nặng xuống, hình như có thứ gì nhảy lên đầu tôi. Tôi lập tức giật mình trong lòng, lại không nhìn thấy tình hình trên đầu, chỉ có thể lấy tay sờ, xúc cảm nó dinh dính, mềm mềm, sờ vào có hơi buồn nôn khó chịu…

Tôi đại khái đã đoán được là thứ gì, thế là bất chợt cúi đầu xuống, thứ trên đầu nhảy xuống mặt đất, đúng là một con cóc ghê tởm, còn kêu “ộp ộp” vài tiếng.

Tôi bị con cóc này làm cho giật mình, lên tiếng đuổi nó mấy lần, sau đó vỗ lồng ngực chưa tỉnh hồn, tiếp tục đi về phía trước. Càng đến gần ngã rẽ lối đi, nhiệt độ càng ngày càng cao, bất giác đầu tôi đã đầy mồ hôi.

Lúc này tôi cũng không dám kéo dài nữa, trực tiếp đi vòng qua ngã rẽ trước mắt. Tình cảnh xuất hiện trước mặt tôi khiến đời tôi khó quên.

Giây phút tôi vòng quay lối rẽ, nơi mà mắt tôi thấy được đều biến thành màu đỏ thẫm. Trước mắt là một cung điện lòng đất đỏ thẫm, diện tích chắc cũng gần bằng hồ Hoa Mai.

Cung điện lòng đất này không phải do người làm mà là hình thành tự nhiên. Phần trần gồ ghề nhấp nhô, cao thấp khác biệt, mặt đất khá là bằng phẳng. Nơi trung tâm nhất xuất hiện 18 cột đá, gần như không khác với đáy hồ Hoa Mai.

Nhưng những cột đá này chỉ cao đại khái chừng 2 mét, vừa hay làm thành một vòng tròn. Giữa mỗi cột đá lại dùng hai sợi xích nối liền, trên mặt đất thì xuất hiện một chữ “Vạn” khổng lồ.

Trên chữ “Vạn” đó lại có một người kì lạ cao chừng 2 mét, mặt xanh nanh vàng, dáng người và cỡ xương rất lớn, da cả người là màu xanh quỷ dị. Đầu không hề có một sợi tóc nào, có ba khe thịt nhô ra.

Bởi vì nó cúi đầu xuống nên tôi không nhìn thấy mặt của nó, chỉ có thể nhìn thấy hai lỗ tai giống như tai chó kia của nó. Hai vai nó lần lượt mọc ra hai gai thịt hướng lên trên. Trên cánh tay rắn chắc mọc đầy đường vân màu xanh kì lạ.

Tay của nó đặc biệt lớn, móng tay vừa sắc vừa dài. Điều khiến người ta không thể tưởng tượng nổi nhất chính là, toàn thân nó đang phát ra một luồng khí màu đỏ nâu. Nó không phải lửa mà là khí sinh ra từ nhiệt độ cao.

Nhưng đúng là luồng khí màu đỏ nâu này đã khiến cung điện lòng đất trở thành màu kì dị ấy. Tôi có thể nhìn thấy lưng nó hơi nhấp nhô, cho thấy nó đang hô hấp. Trong lúc nó hô hấp, luồng khí đỏ nâu ấy lúc sáng lúc tối, xem ra suy đoán lúc trước của tôi không sai, ánh sáng màu đỏ nâu khác thường này quả nhiên có liên quan tới hô hấp của nó.

Điều tôi không nghĩ ra chính là cung điện lòng đất này lại ở dưới hồ Hoa Mai. Hồ Hoa Mai nước đọng lâu dài, theo lí thuyết thì dưới đây hẳn phải rất âm u ẩm ướt. Nhưng tình hình trong cung điện lòng đất này lại hoàn toàn tương phản, đất đai nứt ra thành vô số cái khe, lại như bị đốt cháy qua vậy, vô cùng cằn cỗi.

Mọi thứ đều không thoát khỏi liên quan với con quái vật giống người trước mặt này.

Người ngoài không nhận ra con quái vật này, nhưng tôi nhận ra nó, nó đúng là tổ tiên của cương thi… Hạn Bạt!

Những ghi chép về Hạn Bạt của dân gian có tận mấy phiên bản. Trong đó có một phiên bản là căn cứ theo ghi chép “Sơn Hải Kinh”, nói rằng Hạn Bạt còn gọi là Nữ Bạt, đồn rằng là con gái của hoàng đế, bởi vì tướng mạo xấu xí nên không gả ra được, cho nên tích lửa sâu đậm.

Sau này hoàng đế chiến Xi Vưu, nội ứng do Xi Vưu xếp vào quân đội hoàng đế là Phong Bá và Vũ Sư hai người cùng nhau phát công, lập tức dông tố đan xen, sấm sét vang dội. Mắt thấy hoàng đế sắp thua trận, Hạn Bạt đột nhiên hiện thân cùng sử dụng khí lửa đuổi đi dông tố, hoàng đế chuyển bại thành thắng. Sau này, bởi vì Hạn Bạt dính phải tà khí của yêu ma quỷ quái trong chiến tranh cho nên không thể nào trở lại thiên đình, thế là ở lại nhân gian, trở thành Hạn thần.

Còn có một phiên bản khác đó là Hạn Bạt và Ứng Long là đại thần thượng cổ trong truyền thuyết, từ xưa đã lưu truyền một truyền thuyết rằng Hạn Bạt xuất hiện, đất cằn nghìn dặm; Ứng Long hiện thân, lũ lụt mưa lớn. Tương truyền hai người vốn là vợ chồng, thuở đầu Hạn Bạt xinh đẹp như hoa, sau vì bị Tây vương mẫu trừng phạt, hủy hoại dung mạo, biếm xuống nhân gian. Bởi vì oán hận trong lòng nên thường xuyên ẩn hiện ở phương bắc. Mà nơi đến chắc chắn sẽ xuất hiện hiện tượng đại hạn.

Nhưng thời gian của hai loại truyền thuyết này khá xa, hơn nữa có một chút nhân tố thần thoại biên soạn vào, độ tin cậy cũng không cao. Đạo Môn và Phật Môn thì có cách giải thích không khác nhau mấy.

Rằng Hạn Bạt xuất hiện là vì có người đem trẻ con chưa sinh đã chết yểu xuống ruộng cạn. Một đứa thì không làm sao, nhưng chôn nhiều thì oán khí không tiêu tan, vào xác hóa thi, chúng cắn nuốt lẫn nhau, thứ sống sót gọi là Hạn Bạt.

Hạn Bạt còn được gọi là thi tổ của cương thi, đạo hạnh đương nhiên sẽ lợi hại hơn những cương thi khác. Nó chẳng những biết hút máu người mà còn có thể hóa thành hình người, thực ra nó chính là thi sát thành tinh hóa thành. Hạn Bạt đao thương bất nhập, tốc độ nhanh, sức mạnh lớn, rất khó đối phó.

Dân gian cũng lưu truyền chuyện đánh Hạn Bạt, đồn rằng dùng máu chó đen cộng thêm nước tiểu đồng tử là có thể phá đao thương bất nhập của chúng. Nhưng đó đều là lời đồn, thật giả cụ thể vẫn còn chờ kiểm tra.

Nhưng có nằm mơ, tôi cũng không ngờ tới là dưới lòng đất hồ Hoa Mai vậy mà lại phong ấn một con Hạn Bạt. Chỉ sợ ngay cả dân làng của làng Hoa Mai cũng không biết chuyện này, thật sự là quá khó bề tưởng tượng.

Trên người con Hạn Bạt này xuất hiện dòng khí, chỉ sợ đã có thành tựu, có lẽ còn khó đối phó hơn Hạn Bạt bình thường. Mà người phong ấn nó hẳn là người trong Phật môn, sử dụng Phật pháp Đại Thừa.

Xem ra Lâm Tiêu nói đúng, không phải là người tu đạo đã phong ấn con Cửu Mệnh Huyền Miêu tại hồ Hoa Mai, mà là bởi vì trận pháp mạnh mẽ này cảm nhận được yêu khí của Cửu Mệnh Huyền Miêu, vô tình hút nó vào trận pháp này, bấy giờ mới có truyền thuyết không chân thực sau này.

Ngay cả Trình Thiên Sư và Tả Khâu Sơn cũng đã thông qua trời sao nhìn ra được có thiên tai hạn úng, tôi sớm nên nghĩ đến, ác ma trong miệng Lâm Tiêu có thể là Hạn Bạt. Nhưng tôi rất hiếu kì, rốt cuộc là ai đã phong ấn Hạn Bạt ở đây?

Tôi quan sát xung quanh, vừa hay nhìn thấy trận pháp trước mắt có một bia đá, trên bia đá khắc chữ phồn thể. Sau khi dựng nước thì kiểu chữ này đã hủy bỏ, xem ra niên đại xảy ra là ở thời kì dân quốc.

Tôi chiếu đèn pin nhìn giới thiệu bên trên, phát hiện nó quả nhiên ghi lại sự thật về sự kiện Hạn Bạt.

“Thời đại đen tối, mạng rẻ như chó. Ta và cao tăng Phật môn du lịch đến đây, phát hiện nơi đây khô hạn mấy tháng, hoa màu không thu hoạch được một hạt nào, khiến không ít người chết đói. Trong đó không thiếu thai phụ có mang, thế đời hỗn loạn, phần lớn là chiếu rơm bọc xác, đào hố tập thể hạ táng xuống ruộng cạn. Lâu dần, trẻ con chết từ trong trứng nước đã có thành tựu, biến thành Hạn Bạt, làm hại một phương. Mà con Hạn Bạt này cực kì khó đối phó, đã xuất hiện tướng cương thi phản tổ. Ta và cao tăng Phật môn cùng đại chiến ba ngày ba đêm, vẫn không thể nào hủy diệt nó.”

“Sau đó hai người thương nghị, dốc toàn lực phong ấn, ngăn cản nó phản tổ. Thế là hai người chúng ta bố trí đại trận ở dưới lòng đất hồ Hoa Mai, ta lấy thuật kỳ môn độn giáp đồng thời bố trí Tiên Thiên Bát Quái và Hậu Thiên Bát Quái, mục đích chính là phong ấn Hạn Bạt không cho nó chạy trốn. Mà cao tăng Phật môn thì lại lấy Phật pháp Phạm Thiên áp chế sát khí của nó, Phật pháp và Đạo pháp đồng thời bổ sung, cuối cùng phong ấn nó ở địa cung hồ Hoa Mai. Nhưng lúc đại chiến, ta bất hạnh bị nó cắn trúng, biết rõ không lâu sẽ buông tay nhân gian, ta đặc biệt ghi nhớ đoạn chuyện cũ này lên bia đá.”

Ghi chép trên tấm bia đến đây là hết, nhưng bên dưới lại xuất hiện dấu bút của một người khác…

“Bần tăng thấy thi độc của đạo hữu phát tác mà đi, trong lòng tuyệt vọng không nguôi. Vì vĩnh viễn tiêu trừ hậu hoạn, cho nên cho người xây dựng đại trận trừ ma Thiên Thủ Quan Âm, mục đích chính là vì che giấu bí mật phong ấn Hạn Bạt. Hai lối ra để lại lần lượt là ở cột đá và đầu Phật, muốn đợi ngày sau gặp được ẩn sĩ cao nhân, giải quyết Hạn Bạt triệt để. Nhưng Hạn Bạt hàng thế, xung quanh đại hạn, hoa màu không thu hoạch được một hạt. Cho nên bần tăng ngày đêm siêu độ, cầu phúc với trời, cuối cùng dẫn tới một cơn mưa cứu mạng. Nếu như người đời sau có duyên tới đây, chớ thả Hạn Bạt ra ngoài. Nếu như Hạn Bạt phản tổ, ắt sẽ sinh linh đồ thán, ôn dịch nổi lên bốn phía. Nhớ lấy, nhớ lấy.”

Đọc hết đoạn ghi chép cuối này, cuối cùng tôi cũng mở ra được bí mật về hồ Hoa Mai. Hóa ra là thời đại loạn thế, Hạn Bạt giáng thế, tăng nhân Phật môn và cao nhân Đạo môn liên thủ đối phó Hạn Bạt.

Nhưng hai người không thể nào diệt trừ Hạn Bạt, chỉ có thể hợp lực dùng hai đại trận phong ấn Hạn Bạt. Lúc trước tôi vẫn luôn không thể nào hiểu được vì sao Lâm Tiêu lại căn dặn người đời sau phải đi tìm cao thủ kỳ môn độn giáp, mới có cơ hội giải quyết được Hạn Bạt, hóa ra là ngoại trừ Phật pháp Phạm Thiên mà mắt thường có thể thấy được ra thì còn ẩn giấu Tiên Thiên Bát Quái và Hậu Thiên Bát Quái trận.

Phập pháp Phạm Thiên chỉ có thể áp chế Hạn Bạt, thứ thật sự phong ấn cầm tù Hạn Bạt chính là trận Bát Quái. Mà dù trận pháp có mạnh mẽ cỡ nào, thì theo thời gian chuyển dời, pháp lực cũng sẽ yếu bớt.

Có lẽ cõi u minh đã quyết định từ lâu, Cửu Mệnh Huyền Miêu xuất hiện vừa hay dẫn bí mật này ra ngoài. Có lẽ là ông trời lo rằng Hạn Bạt sẽ hiện thế hại người, cũng có lẽ là tiền bối Đạo Môn và cao tăng Phật môn không nỡ buông bỏ việc này, bấy giờ mới có truyền thuyết về lời nguyền tử vong của làng Hoa Mai. Mà mọi thứ thật ra đều là trải đường để giải quyết Hạn Bạt, bởi vì nó mới là yếu tố nguy hiểm lớn nhất.

Nhưng bọn họ lại không biết, bởi vì bí mật này mà không biết đã hại chết bao nhiêu người…

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free