Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 914: Oan hồn kê chân
Nhưng làm sao em ấy biết họ là người xấu? Nếu hai người ấy không xuất hiện thì tôi đã bị Du Nhân Phượng hại chết từ lâu rồi, có thể nói họ là ân nhân cứu mạng của tôi.
Quan trọng nhất là, trong tay bọn họ có lệnh bài của Lý Trường Sinh, điều này chứng tỏ Đỗ Nhị Oa đã đến trấn trên an toàn. Nếu không thì sao họ có thể biết chuyện của Lý Trường Sinh?
Chẳng lẽ A Man thấy tướng mạo của hai người này trông giống kẻ xấu?
Tôi đang định hỏi A Man thì em ấy lại thì thầm vào tai tôi một câu: “Anh Tiểu Ngư, lát nữa tìm chỗ nào đó rồi thừa cơ cắt đuôi hai người này đi!”
Sau khi A Man nói xong thì thiếp đi trên lưng tôi, tôi khẽ lay lay mấy cái mà không thấy em ấy tỉnh, có lẽ A Man đã quá mệt nên tôi đành cõng cô bé tiếp tục đi xuống núi. Có A Man ở cạnh, tôi cũng không lo bị độc vật tấn công nữa.
Lúc đi đường, tôi luôn nghĩ về mấy lời khi nãy cô bé nói, nhưng mãi vẫn không nghĩ ra lí do nên tôi dứt khoát chọn cách đi thăm dò đầu đà béo và đầu đà gầy.
“Chú béo, rốt cuộc Long Tổ bọn chú làm việc gì vậy? Cảm giác rất thần bí và lợi hại.”
Đầu đà béo cười giải thích: “Long Tổ bọn chú là một tổ chức cực kì thần bí, có trách nhiệm điều tra cũng như giải quyết các loại chuyện linh dị và yêu tà. Mỗi thành viên của tổ chức đều là kì nhân dị sĩ*, nơi nào có chuyện lạ, nơi đó có người của Long Tổ bọn chú.”
(*) Kì nhân dị sĩ: những người có năng lực đặc biệt.
Tôi luôn rất hiếu kì về tính chất của Long Tổ, lúc trước tôi cũng từng hỏi chú Lý về chuyện của Long Tổ nhưng chú ấy không chịu nói, còn bảo rằng hi vọng cả đời này tôi không gặp phải người của Long Tổ, làm một người bình thường như bao người khác.
Bây giờ nghe xong lời giải thích của đầu đà béo, trong lòng tôi cuối cùng cũng có một khái niệm. Theo cách hiểu của tôi, Long Tổ chính là nhóm bắt quỷ trừ yêu, bảo sao chú Lý lại lợi hại như vậy.
Sau đó, tôi lại hỏi thăm thêm không ít chuyện về Long Tổ, đầu đà béo cũng khá kiên nhẫn giải thích cho tôi. Chúng tôi nhanh chóng trở nên thân quen hơn, lúc này tôi mới nói đùa: “Chú béo, có phải hôm nào các chú cũng được ăn thịt không? Sao người nào người nấy đều béo thế, chú Lý còn béo hơn cả chú.”
Thấy tôi nói vậy thì đầu đà béo cũng cười, nói: “Đương nhiên rồi, không được ăn thịt thì làm sao có sức làm việc? Béo một chút mới tốt, có cảm giác an toàn!”
Nghe thế, trong lòng tôi lập tức lộp bộp vài cái. Xem ra A Man nói không sai, đầu đà béo và đầu đà gầy này có vấn đề! Vừa rồi tôi cố ý nói chú Lý béo là muốn thăm dò xem ông ta có quen chú ấy thật không!
Giờ xem ra họ không phải người của Long Tổ, nói cách khác, họ không hề quen biết Lý Trường Sinh!
Tôi sợ bọn họ phát hiện ra mình sinh nghi nên nhanh chóng chuyển chủ đề, trong lòng lại tính toán xem nên đá họ đi bằng cách nào. Nhưng mãi khi tới chân núi tôi vẫn chưa tìm được cơ hội, họ một trước một sau đi theo tôi, không thể tách ra được.
Thấy cả đường đều không có thời cơ, tôi đành vào làng tìm cơ hội khác.
Nhưng mới tới cửa làng tôi đã sửng sốt! Mọi nhà trong làng đều thắp đèn sáng trưng, còn treo một chiếc đèn lồng màu đỏ ngoài cổng, nhìn náo nhiệt như đón năm mới vậy. Chẳng lẽ những dân làng tôi cứu khi trước đã quay về rồi?
Trong đầu tôi vừa bật ra suy nghĩ này thì đầu đà gầy lại đột nhiên nhíu mày nói: “Âm khí nặng quá! Không biết có bao nhiêu thứ không sạch sẽ sống trong cái làng núi nhỏ này nữa!”
Tôi giật mình trước lời nói của đầu đà gầy, vội vàng hỏi ông ta: “Chú đầu đà gầy, chú nói vậy là có ý gì?”
Đầu đà gầy lắc đầu, nói: “Cháu vào nhìn sẽ biết!”
Tôi phát hiện tính cách của đầu đà gầy là kiểu sấm mạnh gió cuốn điển hình, nói làm là làm, còn chưa dứt lời đã dẫn đầu đi vào làng. Tôi nhanh chóng đi theo, đến khi tới nhà thứ nhất thì đầu đà gầy mới dừng lại.
Đây là nhà của đồ tể heo, cổng mở hé, cửa sổ cũng đang mở, mơ hồ còn nghe thấy tiếng “cạch cạch” phát ra từ bên trong. Tôi vô cùng quen thuộc với âm thanh này, là tiếng đồ tể chặt xương.
Người trong làng đều cực kì nghèo, rất khó để được ăn một bữa thịt. Mà đám trẻ trong làng lại thèm, hễ nghe thấy âm thanh này là đều lén lút nằm bò trên cửa sổ xem đồ tể xẻ thịt, có thể nói là nhìn thịt lợn để giải cơn thèm, nước miếng chảy đầy đất.
Tôi cứ nghĩ đồ tể heo đã sống lại, bèn đi tới nhìn qua cửa sổ, quả nhiên trông thấy đồ tể đang chặt chân giò. Khi vừa nhìn thấy đồ tể, trong lòng tôi vô cùng vui vẻ, nhưng đang định mở miệng hỏi ông ấy thì phát hiện tình huống có điều bất thường. Nhìn kĩ lại, động tác của đồ tể rất trúc trắc, hai tay cầm dao bầu, giơ lên cao rồi chặt thẳng xuống, đến khuỷu tay cũng không cong lại chút nào. Sau đó ông ấy lại giơ lên, bất động khoảng vài giây rồi lại chặt thẳng xuống…
Cứ lặp đi lặp lại như thế mãi, động tác cứng nhắc trông giống như có người khác đang điều khiển tay ông ấy chặt chân giò vậy.
Hơn nữa, dáng đứng của ông ấy cũng rất kì lạ, cơ thể hơi nghiêng về phía trước như thể đang kiễng chân chặt thịt.
Nhưng cái thớt đặt chân giò cũng không cao, với chiều cao của đồ tể thì không cần kiễng chân.
“Người này bị quỷ kê chân rồi! Trong phòng có thứ không sạch sẽ!” Đầu đà béo thấy vẻ mặt nghi ngờ của tôi thì nhỏ giọng giải thích một câu.
Trong lòng tôi vừa tò mò vừa sợ hãi, vội vàng hỏi ông ta quỷ kê chân là gì?
Đầu đà béo cười, hứng thú nhìn tôi: “Tiểu Ngư Nhi, cháu thực sự muốn xem?”
“Vâng.” Tôi đáp. Đầu đà béo nói được, sau đó nhắc nhở tôi: “Tiểu Ngư Nhi, chú có thể cho cháu xem, nhưng cháu tuyệt đối đừng bị dọa sợ nhé!”
“Vâng.” Tôi căng thẳng nuốt nước miếng rồi lại gật đầu.
Ngay sau đó, đầu đà béo rút ra một tấm linh phù, dùng ngón trỏ và ngón giữa kẹp lại, khẽ niệm một vài câu chú ngữ rồi bảo tôi nhắm mắt, sau khi ông ta quẹt linh phù qua mắt tôi thì mới bảo tôi mở mắt ra!
Tôi vừa hé mắt đã sợ đến nỗi suýt chút nữa hét lên, dù có chuẩn bị tâm lí nhưng vẫn bị dọa không nhẹ.
Chỉ thấy sau lưng đồ tể có một người bám vào, không phải ai khác mà chính là bố của ông ấy – một đồ tể già. Bố đồ tể dán chặt vào lưng đồ tể, hai tay đang nhấc tay ông ấy, lúc giơ lên khi chặt xuống, liên tục lặp lại động tác đó, vậy nên mới có cảnh tượng quỷ dị mà tôi nhìn thấy hồi nãy.
Mà chân của đồ tể bị bố ông ấy kê lên, giống hệt với quỷ kê chân mà tôi nhìn thấy ở bách quỷ dạ hành!
Lại nhìn chân giò bị chặt nát trên thớt, đâu còn là chân giò có máu có thịt nữa, rõ ràng là một cái xương chân to của người. Xương chân ấy đã thâm đen, chắc chắn là đào từ mộ lên.
Tôi nhìn mà không dám thở mạnh, mồ hôi lạnh tuôn ra. Đầu đà béo vỗ vai tôi, cười nói: “Tiểu Ngư Nhi, đây mới chỉ là bắt đầu thôi, đừng bị dọa ngốc đấy nhé!”
Có vẻ đầu đà béo đang cố ý dọa tôi, nói xong lại tiếp tục đi vào trong làng. Nhà tiếp theo vừa hay là nhà ông Lưu, cổng vẫn nửa mở nửa đóng, trước cổng cũng treo đèn lồng đỏ như vậy.
Chúng tôi đi đến cửa sổ nhìn, chỉ thấy ông Lưu đang ngồi trên ghế, vừa phe phẩy quạt cho ghế bên cạnh vừa cười cười nói nói. Ghế bên cạnh ông ấy không có ai ngồi mà lại tự đung đưa, đang phát ra tiếng cọt kẹt.
Đầu đà béo vẫn dùng cách cũ mở Thiên Nhãn cho tôi, vừa mở Thiên Nhãn, tôi đã nhìn thấy bà Lưu đang nằm trên chiếc ghế bên cạnh ông Lưu, hai người vừa nói vừa cười, ân ái như hồi còn sống.
Chúng tôi lại đi đến nhà tiếp theo, vẫn gặp phải cảnh tượng quỷ dị. Tôi không dám đi tiếp nữa, không phải vì tôi sợ thứ không sạch sẽ mà là sợ cả làng đều đã bị oan hồn quấn lấy rồi.
Trong lòng tôi kìm nén đến mức hoảng loạn, thực sự không chịu nổi nữa mới hỏi đầu đà béo: “Chú béo, chú nói cho cháu biết rốt cuộc chuyện này là sao?”
“Lúc trước người của Ngũ Độc Giáo thừa dịp cửa quỷ mở đã đánh thức oan hồn ở bãi tha ma, điều khiển chúng đi gọi người thân của mình. Hễ có đội ngũ đi vào bách quỷ dạ hành thì sẽ bị câu hồn, oan hồn cũng nhân cơ hội ấy chiếm thân xác của họ, từ đó điều khiển họ. Sau đó chú đã phá tà thuật của người kia, bách quỷ dạ hành đại loạn, bỏ trốn khắp nơi. Oan hồn thương xót người thân nên mới điều khiển người sống đi về nhà mình, cũng chính là làng của bọn cháu!”
Đầu đà béo giải thích đến đây thì ngừng lại một chút rồi tiếp tục nói: “Sau khi oan hồn về đến nhà thì không muốn đi nữa, sẽ luôn quấn lấy người sống cho đến khi họ chết. Mà trước cửa treo lồng đèn đỏ, cổng nửa khép nửa mở, rất rõ ràng là đặc điểm nhà của người chết. Cổng nửa mở là để lại cho người chết, còn đèn lồng đỏ treo trước cửa là oan hồn muốn cảnh cáo những hồn ma không chủ rằng nơi này đã có chủ rồi! Nếu người sống đi nhầm vào thì rất khó đi ra!”
“Vậy có cứu được họ nữa không?” Đây là vấn đề tôi quan tâm nhất, tôi không muốn làng Cửu Long biến thành làng quỷ.
“Có!” Đầu đà béo gật đầu: “Nhưng không phải bây giờ! Buổi tối không dễ đối phó nhiều oan hồn như vậy, chỉ có thể ra tay vào ban ngày. Ban ngày dương khí nặng, là thời cơ tốt nhất!”
Nghe thấy còn có cách cứu bọn họ, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần họ vẫn có cơ hội thì tôi không lo nữa. Bây giờ người tôi lo lắng nhất là Lý Trường Sinh, không biết chú ấy còn sống hay không?
Tôi nhanh chóng đi về nhà, từ xa đã trông thấy nhà mình và nhà chú ba. Nhưng kì lạ là, nhà chú ba giống hệt với những nhà của người chết khác, cổng nửa đóng, trước cổng cũng treo đèn lồng đỏ, vậy mà cổng nhà tôi vẫn đóng chặt, trong phòng cũng không có ánh đèn, nhưng trên xà nhà lại treo đầy đèn lồng đỏ, tầm khoảng hơn bảy, tám cái, khác một trời một vực với nhà chú ba.
Khi nãy đầu đà béo đã nói, treo đèn lồng đỏ là muốn cảnh cáo những hồn ma vô chủ khác rằng ở đây có người, nhưng trước cửa nhà tôi treo nhiều đèn lồng đỏ như vậy, lẽ nào trong nhà tôi có rất nhiều oan hồn?
Hình như đầu đà béo và đầu đà gầy cũng chưa từng thấy nhà người chết nào như thế này, lông mày nhíu chặt, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Đến người hay nói như đầu đà béo lúc này cũng không lên tiếng, nhìn chằm chằm vào đèn lồng đỏ treo trên xà nhà, không khí quỷ dị đến dọa người!