Hành Tẩu Âm Dương (Dịch) - Chương 953: Huyết cổ khủng bố
Hình như Ngô Quân phát hiện ra thứ gì đó, anh ta hoảng sợ hét lên với chúng tôi: “Đi đi! Đi mau đi, đừng để ý tới tôi, không đi thì không kịp đâu!”
Chúng tôi bị phản ứng của Ngô Quân làm cho lơ mơ, định cứu anh ta ra thì cửa đột nhiên vang lên một tiếng gõ chiêng, sau đó có người yếu ớt hô lên: “Diêm vương đi tuần, người dương lánh đi. Thích lánh hay không, các hạ tùy ý. Một tiếng chiêng vang lên, tiểu quỷ nhường đường. Một tiếng chiêng nữa vang lên, người sống dừng bước!”
Âm thanh này khiến tôi toát mồ hôi lạnh, giọng không đủ trung khí mà đứt quãng, nghe như sắp tắt thở. Chúng tôi cùng lúc nhìn ra ngoài miếu, lạ ở chỗ, không biết từ khi nào mà cửa quỷ đã mở ra. Hoàn toàn im ắng không một tiếng động, không một ai để ý tới chi tiết đó.
Chúng tôi nhìn ra ngoài miếu thì thấy một lão già mù mặc áo liệm đen đang đứng bên ngoài cửa miếu. Tuổi tác ít nhất cũng phải tám mươi trở lên, đầu đội mũ tròn nhỏ, để đuôi tóc dài, mái tóc gần như bạc trắng.
Nhưng lão già mù này trông rất gầy, toàn thân nhìn như chỉ có da bọc xương. Cặp mắt không biết bị thứ gì sắc bén đâm thủng, chỉ còn lại hai cái lỗ đen thui. Da mặt xanh xao như người chết, môi thâm đen, cộng thêm hiện tại ông ta đang mặc áo liệm nên trông càng giống người chết hơn!
Ông ta nhấc tay đánh một tiếng chiêng, một tay còn lại cầm đèn lồng trắng, bên trên đèn lồng còn viết một chữ tế bắt mắt bằng máu! Mà con quạ đỏ mắt đen chúng tôi thấy lúc trước thì đang đứng trên bả vai của ông ta.
Một người một quạ nhìn chằm chằm vào chúng tôi, con ngươi của con quạ đỏ mắt đen vô cùng sâu xa. Còn về hai hốc mắt đen thui của lão già mù, tuy nói là mù nhưng thực chất lại như có hai con mắt vô hình đang nhìn chòng chọc vào chúng tôi, giống như có thể nhìn thấu tất cả.
Sau vài giây bị ông ta nhìn chăm chú, cả người tôi không được tự nhiên, cảm nhận được cảm giác ức chế chưa từng có.
Người gõ điểm canh này không đơn giản!
Trình Thiên Sư cũng bị người gõ điểm canh mù nhìn không tự nhiên, cố ý tránh ánh mắt của ông ta, thử hỏi dò: “Anh bạn già này, giờ là ban ngày, ông gõ điểm canh làm gì?”
Ông lão mù mắt toét miệng cười, yếu ớt nói: “Tôi gõ mõ điểm canh không phải để báo giờ, mà là đi tuần tra dương gian thay cho diêm vương, ông có thể gọi tôi là người tuần tra dương gian.”
Trình Thiên Sư vừa nghe tới nghề tuần tra dương gian thì kinh hãi, thốt lên: “Lão phu từng nghe nói qua rồi, một khi người tuần tra dương gian xuất hiện thì đồng nghĩa với việc sẽ có người phải tới âm tào địa phủ đưa tin!”
Trình Thiên Sư vừa nói xong, ông lão người mù lại nhếch miệng cười, từng tiếng, từng tiếng cười của ông ta khiến những người nghe thấy đều không thoải mái trong lòng.
Tôi từng nghe Triệu Thập Nhất nói, người trông nom núi quan tài lợi hại nhất không phải Tẩu Âm Nhân, mà là người gõ mõ cầm canh thần bí! Lần trước khi đám Mã Tam Nương cứu tôi, do nhiệm vụ thất bại nên họ không thể ngăn cản người ngoài tới tìm núi quan tài, thế nên mới rời khỏi làng. Còn nói cho tôi biết rằng sẽ có người lợi hại hơn tới đối phó chúng tôi.
Bây giờ tôi có thể chắc chắn người trong miệng Mã Tam Nương chính là người gõ điểm canh thần bí này!
Nhận ra điều này, tôi vội nhỏ giọng nhắc mọi người: “Rút lui, mau!”
Tôi không ngờ mình nói nhỏ như vậy mà vẫn bị người gõ điểm canh nghe thấy, ông ta cười âm hiểm, nói: “Các người không nên tới đây, đáng tiếc thật!”
“Giả thần giả quỷ! Để tôi xem thử xem ông liệu có phải là người tuần tra dương gian do diêm vương sai khiến hay không?” Lúc nãy khi tôi ngầm nhắc nhở bọn bác Triệu là tôi đã âm thầm chuẩn bị ra tay rồi.
Vừa dứt lời, tôi nhanh chóng lao tới trước cửa miếu, tay vẩy một cái, bột phấn bay lên theo gió! Đây là phấn độc tôi điều chế ra khi còn ở tiệm thuốc, loại phấn độc này không độc chết người, nhưng cũng đủ khiến ông ta ăn một quả đắng!
Nhưng ngay sau đó tôi lại trợn tròn mắt, sau khi tôi ra tay, người gõ điểm canh lại thuấn di về phía sau khoảng bảy tám mét, gần như là chỉ trong chớp mắt!
Tôi líu lưỡi, lòng thầm nghĩ không ổn, nếu người gõ điểm canh không phải oan hồn thì chắc chắn là người đã bước vào cảnh giới Đại Tông Sư!
Phấn độc không thể bay xa bảy tám mét, chiêu này của tôi đánh hụt, vô thức xoay người kéo mọi người chạy trốn! Bây giờ chúng tôi không còn lựa chọn nào khác, chỉ có duy nhất một lựa chọn là tiến vào cánh cửa ngầm bên dưới chân tượng Phật của Địa Tạng Vương!
Nhưng lúc tôi kéo bọn họ chạy trốn thì bọn họ cứ ngây ra tại chỗ, hoàn toàn không có ý định bỏ chạy. Đây mẹ nó là lúc nào rồi? Còn không biết lo thoát thân đi chứ!
Tôi thở hổn hển, không nhịn được muốn chửi tục một câu. Nhưng khi tôi dừng lại mới để ý tới một màn quỷ dị này.
Chỉ thấy Trình Thiên Sư đang nhìn chằm chằm vào mắt tượng Phật, tôi theo đó nhìn qua, thấy tượng Phật đang chảy huyết lệ liên tục. Huyết lệ ồ ạt bao quang vành mắt tượng Phật, tí tách rơi xuống bệ đá. Một mùi hôi thối quen thuộc tản ra, hình như không phải máu tươi!
Mà Cao Gia Huy và những người khác thì lại đang kinh ngạc nhìn Ngô Quân bên trong pho tượng, chỉ thấy mắt của anh ta cũng đang chảy máu. Vẻ mặt của anh ta lúc này vô cùng khủng hoảng, cơ thể run lẩy bẩy liên tục, răng cắn chặt dường như đang cố nén đau đớn.
Không riêng gì Ngô Quân, mà ngay cả những thi thể bên trong các pho tượng khác cũng đang chảy huyết lệ.
Nhưng thi thể kia đã sắp đứt hơi tàn, giờ lại chảy huyết lệ một cách khó hiểu, dù là tôi nhìn thấy cũng đổ mồ hôi lạnh.
Đột nhiên, Ngô Quân mở miệng nói: “Anh Huy, Tiểu Ngư Nhi, mọi người chạy ngay đi, trong cơ thể tôi có thứ gì đó, hình như là…”
Ngô Quân còn chưa dứt lời thì cặp mắt đang chảy máu của anh ta đột nhiên nổ tung, máu tươi bắn tung tóe lên mặt Cao Gia Huy. Ngay sau đó, tôi thấy trong mắt Ngô Quân xuất hiện từng con từng con sâu nhỏ màu đỏ máu đang bò ra ngoài.
Hình thể của mỗi con sâu nhỏ trông như bánh mì vậy, cả người toàn là thịt, phần đầu không có mắt miệng. Nhưng chỉ vài giây sau, trên phần lưng toàn thịt của chúng xuất hiện một đôi cánh đỏ như máu.
“Chết tiệt! Là huyết cổ! Chạy đi, chạy ngay đi!” Lúc này tôi mới phản ứng kịp, há miệng hét lên, đồng thời kéo theo Trình Thiên Sư đang sợ ngây người.
“Ầm!” Chưa chạy tới cửa miếu thì cánh cửa đã đóng lại! Bên ngoại lại vang tiếng gõ chiêng: “Tiếng chiêng lại vang lên, thây chất đầy đồng!”
Nghe thấy giọng nói yếu ớt của người gõ điểm canh, lòng tôi trở nên lạnh lẽo. Miêu Tam Cô từng nói với tôi, huyết cổ là cổ trùng chân chính, dùng mắt của người sống như kí chủ, vô cùng độc. Một khi bị nó tấn công thì ngoại trừ cổ vương và thánh nữ ra, dù có là đại la thần tiên cũng chẳng giúp được!
Lúc còn nhỏ tôi từng trải qua thi trùng của Du Nhân Phượng, biết rõ sự lợi hại của thi trùng. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp cổ trùng, độc của huyết cổ không hề kém cạnh thi trùng!
Cho tới khi tôi phản ứng lại thì huyết cổ đã rung cánh bay lên không trung, tiếng “vo ve” như tiếng quỷ sai đòi hồn, nghe mà tôi rợn tóc gáy!
Tôi không để ý tới sự an nguy của người khác, chỉ có thể kéo Cao Gia Huy và Trình Thiên Sư chạy về phía cửa hầm ngầm. Nhưng chúng tôi vừa cử động thì huyết cổ đã bay vèo về phía chúng tôi, tốc độ nhanh tới đáng sợ!
Người nhà họ Triệu đi theo chúng tôi là người đầu tiên bị tấn công, ngay cả cơ hội phản kháng lại cũng không có, tay cầm chủy thủ chém lung tung nhưng lại chẳng có tác dụng gì. Huyết cổ chui vào mắt anh ta, cơ thể anh ta co quắp như bị điện giật, anh ta từ từ xoay người lại, không thể làm gì khác, chỉ sợ hãi nhìn tôi rồi nói: “Cứu tôi với.”
Huyết cổ chui vào mắt anh ta, khi anh ta vừa nói thì tròng mắt xuất huyết, trông cực kỳ đáng thương. Tôi nhìn mà không đành lòng, nhưng tôi không có cách nào để cứu anh ta, người trúng huyết cổ chỉ có nước chờ chết.
Mấy giây sau, anh ta bắt đầu co quắp dữ dội, ngũ quan chảy máu, người như bị tạt a xít, cơ thể đang thối rữa rất nhanh, cuối cùng hóa thành một vũng máu, tới hài cốt cũng không còn sót lại!
Tôi thấy vậy thì hít sâu một hơi, Trình Thiên Sư thì bị dọa sợ ngốc luôn, cửa hầm quá nhỏ, chỉ một người tiến vào được! Hết cách, tôi đành đẩy Trình Thiên Sư vào trong trước, sau đó lại đẩy Cao Gia Huy vào!
Nhưng tôi không còn thời gian để chui vào trong đó, chưa kịp quay đầu đã nghe thấy một loạt tiếng “vo ve” ở sau lưng. Dù không quay đầu lại tôi cũng có thể tưởng tượng được huyết cổ đang ở phía sau cổ tôi!
Tôi nhớ Miêu Tam Cô từng nói, huyết cổ chỉ biết tấn công mắt của con người! Tôi nhanh trí, chợt thấy trên cửa hầm có một miếng Phật bài. Không suy nghĩ nhiều, tội vội lấy Phật bài ngăn trước mắt! Cũng không dám quay đầu lại để nhìn, cứ thể đâm thẳng vào trong cửa hầm.
Tôi làm như vậy chẳng khác nào đang tự lừa dối mình, tự cho rằng huyết cổ không thấy được mắt tôi thì sẽ không tấn công tôi. Nhưng ai ngờ rằng khi tôi vừa vào cửa hầm thì gáy đột nhiên truyền tới cảm giác đau nhức như bị kim đâm.
Chân tôi vẫn đang chạy, nhưng cơ thể dần mất khống chế. Toàn thân như nhũn ra, cảm giác mê man ập xuống như ngọn núi khổng lồ. Trước mắt tôi biến thành màu đen, người khuỵu xuống đất.
“Sư phụ!” Trong bóng tối, tôi nghe thấy Trình Thiên Sư đang gọi tôi, tôi thấy ông ta quay lại cứu tôi, nhân lúc vẫn còn ý thức, tôi hô lớn: “Chạy mau, đừng để ý tới tôi, nhanh lên!”
“Sư phụ, là đồ đệ vô dụng không thể cứu sư phụ, hu hu!” Tôi không thể mở mắt ra được nữa, chỉ nghe thấy tiếng khóc vang vọng của Trình Thiên Sư.
Không lâu sau, độc tính của huyết cổ bắt đầu phát tác! Đầu tiên cơ thể tôi đột ngột bị lạnh, sau đó thì nóng lên, lúc lạnh lúc nóng khiến tôi rất khó chịu. Đầu óc như bị hàng vạn con sâu cắn phá, đau như sắp nổ tung.
Tôi đau đớn không thể nhịn, hai tay đè chặt lên huyệt thái dương, đầu đập xuống đất không ngừng. Nhưng không có tác dụng gì cả, tôi cố mở mắt ra, nơi tầm mắt nhìn thấy đều là thế giới màu đỏ tươi.
Bị huyết cổ tấn công, tôi khó thoát cái chết!
Tôi không phản kháng nữa, nằm thẳng xuống đất, miệng không ngừng lặp lại hai cái tên: “A Man, Du Nhân Phượng, A Man…”
Tiếng nói của tôi ngày càng yếu, gọi tên tới cuối gần như chỉ cho mình tôi nghe thấy. Đây là hai người mà tôi cả đời này không thể quên, một người là tôi muốn bảo vệ, còn một người là tôi muốn giết.
Tiếc rằng, cuối cùng thì tôi vẫn không đợi được tới ngày đó.
Khi tôi sắp nhắm mắt lại thì một mùi hương thoang thoảng đột nhiên xuất hiện. Đây không phải mùi son phấn, mà là mùi thơm nhẹ nhàng của trăm hoa trong núi hoang!
Tôi vừa ngửi thấy mùi thơm đặc biệt này thì cảm thấy tim đập rộn ràng, thiếu điều kích động bật khóc thật lớn. Bởi vì tôi chỉ từng ngửi được mùi thơm đặc biệt này ở trên người Miêu Tam Cô và A Man!