(Đã dịch) Hành Trình Giác Ngộ - Trận Chiến Thứ Hai ( Thượng)
Trận Chiến Thứ Hái
Lúc này, Tào Doanh vẫn ung dung nói: "Ngươi đã cố chấp đến mức này, ta cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Nhưng để ngươi thua tâm phục khẩu phục, ta sẽ cho ngươi nghỉ ngơi một lát, nếu không người khác lại nói ta thừa nước đục thả câu."
Nghe hắn nói vậy, Trần Liễu đã chắc chắn đến chín phần rằng đối phương đang cố kéo dài thời gian. Hắn càng khẳng định bộ công pháp của Tào Doanh cần một khoảng thời gian nhất định để hồi phục sau mỗi chiêu thức. Không cho hắn toại nguyện, Trần Liễu bất ngờ dùng La Yên Bộ, tay không, áp sát lại gần, mặc kệ vết thương đang rỉ máu.
Vẻ mặt ung dung, cao ngạo của Tào Doanh bỗng chốc biến thành kinh ngạc. Hắn không ngờ đối thủ lại dám chủ động tấn công mình vào lúc này. Nhưng Trần Liễu áp sát quá nhanh và bất ngờ khiến hắn không kịp suy nghĩ, vội vàng vận khí cưỡng ép thi triển Nghịch Huyết Đao, bất chấp hậu quả sau đó.
Vẫn như những lần trước, khi thế đao đang chém xuống, nó đột nhiên đổi hướng truy sát theo đường né của đối phương. Lần này, tung ra hai chiêu liên tiếp khiến khí huyết trong người hắn bắt đầu cuộn trào, như sắp vỡ tung ra khỏi cơ thể. Nhưng hắn nghĩ sau chiêu này chắc chắn sẽ kết liễu được đối thủ, dù có phải tổn hại kinh mạch, hắn cũng chấp nhận cái giá đó.
Nhưng một điều làm hắn không thể ngờ tới: khi thấy đối thủ đang lách về phía tả, hắn cũng chuyển hướng đao truy sát theo, nhưng đột nhiên thân hình đối phương lại trở về vị trí cũ, khiến lưỡi đao của hắn chém mạnh vào không khí. Rõ ràng, vừa nãy chiêu thức của đối phương mới chỉ thi triển được một nửa đã đột ngột thu chiêu.
Không thể tin vào mắt mình, hắn nhìn theo đối thủ, thầm nghĩ: "Chẳng lẽ hắn cũng tu luyện nghịch huyết công pháp?" Nhưng không phải, chỉ sau hai hô hấp, Trần Liễu đã thổ ra một ngụm máu lớn, chân khuỵu xuống đất, mặt mũi tái nhợt. Rõ ràng, việc cưỡng ép thu chiêu vừa nãy đã khiến nội lực phản phệ, dẫn đến trọng thương.
Lúc này, Tào Doanh cũng chẳng khá hơn là bao, khí huyết bắt đầu cuồn cuộn, sôi sục cuồng loạn. Cuối cùng, hắn không kiềm chế được nữa, phun ra một ngụm máu lớn rồi quỳ gục xuống. Những người đứng xem đều ngây ngốc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ có vị trụ trì thở dài một hơi rồi lẩm nhẩm: "A Di Đà Phật."
Trên đấu trường lúc này, Tào Doanh và Trần Liễu bốn mắt nhìn nhau, không ai động đậy. Rõ ràng cả hai đều đã bị trọng thương. Tào Doanh thì mặt đỏ tía tai, Trần Liễu thì mặt mày tái ngắt. Phía dưới, mọi người cũng chăm chú quan sát, không ai phát ra một tiếng động.
Thế cục này khiến không ai ��oán được bên nào sẽ giành chiến thắng. Một lúc sau, Trần Liễu bất ngờ đứng dậy, nhặt cây trường côn lên, thở hắt ra một hơi rồi lao về phía Tào Doanh. Rõ ràng, hắn đang bất chấp thương thế muốn liều mạng với Tào Doanh.
Tào Doanh mặt đỏ phừng phừng, vận nốt chút khí huyết cuối cùng để tung ra chiêu Nghịch Huyết Đao. Cảnh tượng vừa nãy lại tái hiện một lần nữa, chỉ là lần này Trần Liễu không tránh né mà trực tiếp đón đỡ…
Keng! Một tiếng va chạm đinh tai nhức óc vang lên, cây trường côn bị chém đứt làm đôi. Thừa thế, lưỡi đao tiếp tục chém xuống bả vai vốn đã bị thương của Trần Liễu.
Xoẹt! Một tiếng đao chém vào cơ thể vang lên rợn người. Máu phụt lên cao, thân người Trần Liễu cũng bị văng ra xa mấy mét. Vết thương sâu hoắm, gần như chém đứt lìa cả xương quai xanh của Trần Liễu. Tất cả mọi người chứng kiến cảnh này đều sợ hãi, nín thở theo dõi.
Trần Liễu nằm thoi thóp, máu chảy ra lênh láng, thi thoảng rên lên từng tiếng đau đớn. Phía bên này, Tào Doanh cũng thổ thêm ra một ngụm máu lớn rồi gục xuống đất, đầu không ngóc dậy nổi nữa. Kinh mạch toàn thân của hắn lúc này đã bị tổn thương nghiêm trọng, thậm chí còn có thể để lại di chứng vĩnh viễn về sau.
Chứng kiến tình cảnh này, Thần Tú đại sư cũng không biết phân xử thế nào, bèn nhìn sang Tào Phi và nói: "Thế nào, trận này ta xử hòa, ngươi có ý kiến gì không?"
Với vẻ mặt bất đắc dĩ, pha chút nuối tiếc, Tào Phi đáp: "Xin tùy Đại Sư phân xử."
Thần Tú đại sư đang định cất giọng tuyên bố trận đấu thứ nhất kết quả hòa, thì đột nhiên một tiếng nói bất ngờ vang lên: "Khoan đã, ta không muốn hòa!"
Tiếng nói ấy chính là của Trần Liễu. Lúc này, hắn toàn thân đẫm máu, đang từ từ ngóc đầu dậy, lết từng bước lại chỗ cây trường côn đã gãy, nhặt lên một khúc rồi bò về phía Tào Doanh. Những vệt máu dài còn loang lổ nơi hắn vừa lết qua.
Khi đến được chỗ Tào Doanh, hắn dí khúc côn đã gãy vào đầu đối thủ rồi hỏi: "Thế nào, ngươi chịu thua hay không?"
Tào Doanh tức giận, cố ngóc đầu dậy nhưng vừa dùng lực thì lại thổ thêm một ngụm máu nữa rồi ngất lịm ngay sau đó. Lúc này, Trần Liễu mới quay xuống nhìn Thượng tọa Thần Tú và nói: "Bây giờ Sư phụ có thể tuyên bố kết quả được rồi."
Với vẻ mặt hưng phấn, Thần Tú đại sư dõng dạc tuyên bố: "Trận thứ nhất: Trần Liễu của Phật Quang Tự thắng!"
Phía dưới đài, mấy huynh đệ bắt đầu nở nụ cười chúc mừng chiến thắng. Vài người quá kích động còn vỗ tay reo hò; Huệ Thông cũng cảm động rơi nước mắt, vì khâm phục sự kiên cường của Đại sư huynh. Ngày thường, Trần Liễu vốn là người hiền lành, hòa nhã, nhưng không ngờ khi lên đài lại trở thành một con người khác hẳn.
Thấy trận đấu đã kết thúc, vị trụ trì vội kêu người đỡ Trần Liễu về phòng để dưỡng thương. Ngài có ý tốt muốn chữa cho cả Tào Doanh nhưng Tào Phi từ chối. Chỉ thấy Tào Phi móc từ trong tay áo ra một cái lọ màu trắng, lấy ra ba viên thuốc màu đỏ đưa cho Tào Doanh uống, rồi cho người dìu hắn về phía sau.
Sau trận đấu ác liệt thứ nhất, cả hai bên đều lưỡng bại câu thương, nhưng phần thắng cuối cùng vẫn thuộc về Phật Quang Tự. Trận đấu diễn ra với rất nhiều biến cố bất ngờ, không thể đoán trước, chính vì vậy cảm xúc của những người quan chiến cũng liên tục thay đổi theo. Có lúc từ lo lắng lại chuyển sang vui mừng, từ vui mừng lại chuyển sang tiếc nuối. Sau cùng, có người vui mừng vỡ òa vì chiến thắng, kẻ lại thất vọng và tức giận tràn trề vì thất bại, những cảm xúc cứ đan xen nhau giữa hai bên quan chiến.
Sau khoảng thời gian nửa nén nhang, Thần Tú quan sát xung quanh, thấy mọi người đã ổn định trở lại. Ngài lại bước lên phía trước, hô lớn: "Trận thứ hai: Tào Đức đấu với Mạnh Hiên của Lễ Đường!"
Khẩu lệnh của người chủ trì vừa dứt, hai người cũng bắt đầu bước lên làm động tác chào hỏi đối phương. Nhưng khác với trận đấu thứ nhất, Tào Đức chỉ hơi khom người thi lễ cho có lệ mà thôi. Rõ ràng, trận thất bại vừa nãy đã khiến hắn không thoải mái trong lòng.
Vũ khí của hắn là một cây trường thương, được chạm khắc tinh xảo với những họa tiết hình rồng đẹp mắt chạy dọc theo cán thương. Ánh nắng chiếu vào càng khiến nó trông lóng lánh và rực rỡ. Mũi thương được làm bằng một loại hợp kim sáng bóng, chỉ nhìn thôi cũng thấy được sự sắc bén đáng sợ; rõ ràng đây là một cây bảo thương không tầm thường.
Cây thương này, tên Đoạt Mệnh Thương, chính là một báu vật của Tiền Triều. Khi Tào Tháo lật đổ triều đại cũ, đã thu lại và tặng cho Tào Đức trong lần hắn lập được đại công hai năm về trước. Từ đó, cây thương này đã theo hắn xông pha trên chiến trường, giết vô số kẻ địch. Ngù thương ban đầu được làm bằng những sợi tơ tằm màu trắng, toát ra sự thanh tao, thánh khiết. Nhưng sau khi thấm đẫm vô số máu kẻ địch, nó đã chuyển sang màu đỏ đậm, mất hẳn đi dáng vẻ ban đầu vốn có. Thay vào đó, sát khí nhàn nhạt tỏa ra xung quanh khiến kẻ địch nhìn thấy cũng mất đi ba phần nhuệ khí.
Phía bên kia, Mạnh Hiên thì ngược lại, tay không tấc sắt. Ngoài một chiếc đai bằng vải dù màu đen quấn quanh lòng bàn tay, hắn không có thêm gì khác. Sở dĩ như vậy là vì công pháp chủ tu của Mạnh Hiên là La Hán Quyền.
La Hán Quyền tổng cộng có ba mươi hai chiêu thức. Mỗi chiêu thức đơn lẻ thì không có uy lực gì lớn. Nhưng nếu luyện đến mức lô hỏa thuần thanh thì lại vô cùng ảo diệu, biến hóa khôn lường. Mỗi tổ hợp chiêu lại bổ trợ, tương hỗ lẫn nhau. Chiêu trước làm bước đệm cho chiêu sau, chiêu sau lại tạo đòn bẩy cho chiêu kế tiếp.
Cứ thế liên miên bất tuyệt, càng đánh càng mạnh. Cuối cùng dồn đối thủ vào thế không thể chống đỡ mà thủ thắng. Tuy nhiên, điểm yếu của bộ quyền pháp này là phải tiếp cận thật gần đối thủ mới có thể phát huy được ưu thế.
Trái ngược với quyền pháp, thương pháp lại chú trọng đánh xa, không để kẻ địch tiếp cận lại gần. Yếu chỉ của tất cả thương pháp trong thiên hạ là lấy sự sắc bén và chính xác để chế ngự đối thủ, giành chiến thắng.
Rõ ràng, trong trận đấu này, nếu đánh ở cự ly gần thì thương pháp sẽ thất thế, còn nếu đánh ở cự ly xa thì quyền pháp sẽ chịu thua thiệt. Những người quan chiến phía sau cũng hoàn toàn hiểu rõ đạo lý này. Trong trận chiến này, kẻ nào liên tục duy trì được cự ly có lợi cho mình sẽ giành chiến thắng.
Tuy nhiên, lý thuyết đó chỉ đúng khi hai người tham chiến có trình độ ngang nhau mà thôi. Còn thực tế thì phải xem thực lực hai bên chênh lệch ra sao mới là yếu tố quyết định thắng bại.
Sau tiếng hô lớn "Bắt đầu!" của người chủ trì, trận tỉ thí cũng chính thức diễn ra. Tào Đức vung cây thương lên nhắm thẳng bụng Mạnh Hiên mà đâm tới, tốc độ vô cùng nhanh lẹ, chỉ thấy loáng một cái, mũi thương đã cách huyệt đan điền chỉ còn chưa đầy năm tấc. Thương chưa tới mà kình phong đã tới, Mạnh Hiên cũng kinh ngạc vì tốc độ và khí thế phát ra từ đối phương.
Mạnh Hiên vội đưa tay phải luồn xuống dưới theo thế vòng cung, chân trái tung quyền đá vào thân thương, phát ra tiếng "boong" làm thân thương rung lên bần bật. Cùng lúc đó, cổ tay phải thuận thế đánh một quyền vào gần đầu mũi thương làm nó hơi lệch sang bên trái. Thuận thế, Mạnh Hiên cũng lách người sang phải, né được chiêu vừa rồi.
Mũi thương theo đà cắm thẳng xuống sân, lún sâu gần ba tấc. Thấy chiêu thức không trúng đích, Tào Đức lại vận lực, thuận thế uốn cong thân thương xuống rồi hất mạnh đầu mũi thương lên, làm một viên gạch bằng đá xanh lát sân bay vun vút về phía đối thủ. Tiếng viên gạch bay phát ra tiếng xé gió ù ù. Mạnh Hiên mặt không biến sắc, tung một quyền đánh thẳng vào viên gạch làm nó vỡ vụn, bụi bay tung tóe.
Rõ ràng, sau những chiêu vừa rồi, hai bên vẫn tỏ ra ngang tài ngang sức. Không đợi đối thủ kịp nghỉ ngơi, Tào Đức lại tung liền ba chiêu liên tiếp. Chỉ thấy thương hoa điểm điểm, loang loáng khắp nơi, mỗi chiêu đều thi triển với tốc độ mà mắt thường không thể thấy rõ.
Phía bên kia, Mạnh Hiên vẫn bình tĩnh tránh đông né tây, hóa giải từng thế công hiểm ác như vũ bão của đối thủ. Nãy giờ, Mạnh Hiên vẫn chỉ thủ mà không công, phần vì chưa tìm được sơ hở của đối thủ, phần vì phải liên tục chống đỡ thế công của đối phương nên không có cơ hội phản đòn.
Hãy đón đọc những chương truyện hấp dẫn khác tại truyen.free, nơi bản quyền được tôn trọng.