Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 27: Nghi vấn.

Linh Anh mặc bộ đồ ngủ màu hồng, đầu tóc còn bù xù, đi đôi dép cùng màu, bước vào nhà bếp. Cô đưa tay che miệng, nhắm mắt lại, ngáp một cái thật dài, đôi mắt vẫn còn lim dim.

Vốn dĩ cô vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn. Khi đang say giấc, tiếng động lớn dưới nhà bất chợt vang lên, đánh thức cô. Ban đầu tưởng nghe nhầm, nhưng rồi tiếng chửi lớn của anh trai khiến cô không thể không nghi ngờ. Linh Anh đành rời giường, bước xuống nhà xem có chuyện gì mà anh cô lại làm ồn đến vậy.

Đầu óc còn mơ màng, Linh Anh nhìn anh trai đang ngồi cạnh bàn ăn. Cô liếc nhìn bát đũa còn vương trên bàn, thầm nghĩ:

“Giờ anh ấy mới ăn cơm sao?”

Nhìn kỹ lại anh trai, cô phát hiện ra vẻ khác lạ của anh, đang đăm đăm nhìn về một hướng nào đó, vẻ mặt mệt mỏi.

Cô đưa mắt nhìn theo hướng anh trai, và rồi sững sờ khi thấy một xác con chó toàn thân dính máu, nằm dưới sàn gần bếp điện, với con dao còn găm chặt ở cổ họng nó.

Hình ảnh ghê rợn đó khiến Linh Anh hoàn toàn tỉnh ngủ. Đôi mắt cô co rút, cô bất giác đưa tay che miệng, thốt lên một tiếng kêu thất thanh: “A!”

“Đừng hét toáng như thế, nói nhỏ thôi,” Tiên Anh Minh liếc nhìn em gái, nhắc nhở.

“Chuyện... chuyện gì xảy ra vậy?” Trong lòng hoảng loạn, khuôn mặt Linh Anh lộ rõ vẻ sợ hãi. Cô hướng ánh mắt về phía Tiên Anh Minh, hỏi dồn: “Xác con chó này là sao?”

“Anh cũng không biết nữa.” Tiên Anh Minh thở đều, giọng bình tĩnh giải thích ngắn gọn: “Lúc anh đang ăn cơm, thì phát hiện một con chó ở trong nhà. Nó lao vào cắn anh, anh phải phản công và giết chết nó.”

Tiên Anh Minh nhìn về phía em gái, thận trọng hỏi:

“Em biết con chó này đến từ đâu không?”

Linh Anh lắc đầu, đáp lại Tiên Anh Minh.

Tiên Anh Minh thấy vẻ mặt của em gái, nhẹ nhàng khuyên bảo:

“Em lên phòng trước đi. Ở dưới đây cứ để anh lo.”

“Em...” Linh Anh vốn định nói gì, nhưng Tiên Anh Minh đã ngắt lời:

“Lên phòng đi.”

Linh Anh với ánh mắt vẫn còn vương chút sợ hãi, nhìn chằm chằm anh trai trong ba giây, rồi nhỏ giọng nói:

“Vậy em lên trước.”

Dứt lời, cô quay người về phía cầu thang, mang theo nỗi lo lắng trở về phòng.

Tiên Anh Minh thấy em gái đã rời đi, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Anh đưa mắt nhìn xác con chó, rơi vào trầm tư.

Con chó Pitbull này đến từ nhà nào? Nó lạc vào nhà lúc tối, hay nó đã lẻn vào nhà bằng cách nào?

Hình như khu nhà mình đâu có ai nuôi chó Pitbull?

Hay mới có ai chuyển đến nuôi Pitbull rồi sơ ý để nó sổng chuồng?

Hàng tá câu hỏi cứ nhảy múa trong đầu anh, chẳng có lời giải thích thỏa đáng nào, ngoại trừ một suy đoán về sự xuất hiện của con chó trong nhà:

Linh Anh, chắc lúc đóng cửa, con bé không để ý kiểm tra kỹ, vô tình để lọt con chó vào mà không hay biết.

Con chó ở dưới nhà từ tối qua đến giờ, có lẽ vì lạc đường, nó đâm ra hung dữ, nên khi nhìn thấy anh, nó lập tức điên cuồng lao vào.

Tiên Anh Minh thở dài, trong lòng anh thầm nghĩ thật may mắn vì người chạm trán con chó là anh, chứ không phải cô em gái.

Anh đã rất vất vả, suýt chút nữa mất mạng mới phản đòn giết chết được nó. Nếu là con bé... anh không dám tưởng tượng chuyện gì sẽ xảy ra.

Hơn mười phút trôi qua, máu từ vết thương ở bụng và cổ họng con chó đã đông khô. Tiên Anh Minh đứng lên, quay người bước tới nhà kho.

...

Tiên Anh Minh đeo khẩu trang che kín mũi và miệng, đôi tay đeo găng tay dày đến khuỷu tay. Tay trái anh cầm một chiếc tải.

Anh tiến lại gần xác con chó, cúi người cầm lấy con dao đang găm ở cổ, từ từ rút con dao ra. Anh hơi lùi lại, đề phòng máu bắn vào người.

Con dao chậm rãi rút ra khỏi cổ, máu không chảy nhiều, ph���n còn lại trong xác con chó cũng từ từ rỉ ra.

Tiên Anh Minh thẳng người ném con dao vào bồn rửa đồ, rồi banh rộng miệng tải, cầm chặt hai chân trước của con chó, khom người kéo nó vào trong tải.

“Tanh thế!” Tiên Anh Minh nhăn mặt khi ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc từ xác con chó.

Mùi máu tanh từ xác chó tỏa ra, xuyên qua lớp khẩu trang, xộc thẳng vào mũi anh, khiến anh phải hắng giọng và nuốt khan.

Mất gần một phút cố gắng, anh mới đưa được hết xác con chó vào tải. Tiên Anh Minh thẳng người lên, dùng bắp tay đẩy khẩu trang xuống, để lộ mũi và miệng.

Anh bước tới cửa sổ nhà bếp, mở rộng ra, đưa mặt ghé sát vào, ngẩng lên hít một hơi thật sâu không khí bên ngoài, rồi thở phào nhẹ nhõm.

Mùi tanh trong mũi anh đã vơi đi nhiều. Tiên Anh Minh đưa mắt nhìn mặt trăng hình lưỡi liềm, mờ ảo phản chiếu ánh sáng từ mặt trời.

Hơn một phút thư giãn, Tiên Anh Minh quay lại việc chính. Anh đặt chiếc tải xuống nền gạch sạch sẽ.

Bước tới chiếc tải đựng xác con chó, anh hạ người xuống, hai tay ôm lấy chiếc tải, từ từ nhấc lên, mang ra s��n.

Tiên Anh Minh nhấc chiếc tải lên, mở to mắt kinh ngạc, thốt lên một câu:

“Nặng thế!”

Không nghĩ tới con chó nặng như vậy. Nhìn qua cứ nghĩ cùng lắm khoảng 20kg, ai ngờ nó lại nặng gần 40kg, hơn nửa trọng lượng cơ thể anh.

“Một giống chó Pitbull trưởng thành, nặng gần 40kg, nếu tính ra tiền, chắc hẳn nó rất đắt.” Tiên Anh Minh thầm tiếc cho chủ nhân của con chó, gượng cười lẩm bẩm:

“Chịu thôi, biết sao giờ, ai bảo nó lạc vào nhà mình cơ chứ.”

Tiên Anh Minh gồng hết sức, nhấc tải lên, chân đứng vững. Anh chậm rãi quay người, kéo chiếc tải ra ngoài.

Khi đã đặt xong chiếc tải chứa xác chó, Tiên Anh Minh ưỡn thẳng người, thở phào một hơi, đoạn lẩm bẩm đầy phiền muộn:

“Mệt chết người.”

Chẳng nhanh chẳng vội, Tiên Anh Minh quay lưng ra phía ngoài, nắm lấy đầu tải ở dưới, lùi bước kéo chiếc tải ra sân.

Kéo chiếc tải ra đến cổng, Tiên Anh Minh đặt chiếc tải chứa xác chó xuống, bước tới vòi nước gần đó. Anh tháo đôi găng tay ra, rửa tay chân thật kỹ.

Tiên Anh Minh thận trọng đưa tay lên ngửi xem còn dính mùi tanh không, rồi mới bước lại vào nhà.

Bước vào nhà, anh liếc nhìn đồng hồ treo tường, thì thầm:

“Gần 4 giờ sáng rồi.”

Trên đường đi qua, anh ghé vào nhà tắm lấy chổi lau nhà và một chậu nước đã pha sẵn dung dịch tẩy rửa.

Tiên Anh Minh mất gần mười phút để lau sạch máu dính trên nền nhà bếp.

...

Mặt trời lấp ló phía ��ông, những tia nắng dịu nhẹ lan tỏa khắp nơi, làn gió thanh mát buổi sáng luồn qua những khe lá, lướt nhẹ qua thành phố.

Linh Anh đứng trước bếp, đang chuẩn bị bữa sáng cho hai anh em. Nghe tiếng bước chân, cô quay người nhìn, thấy anh trai, cô vội hỏi:

“Sao rồi?”

“Đã bàn giao cho tổ dân phố...” Tiên Anh Minh nói lửng lơ, rồi bước đến ghế ngồi xuống, nói tiếp:

“Họ sẽ tìm chủ nhân con chó và xin lỗi về sự việc.”

“Con chó không thuộc khu nhà mình sao?” Linh Anh vừa tập trung rán trứng, vừa hỏi tiếp.

“Anh với họ đã hỏi thăm nhiều nhà gần đây, nhưng đều nhận được câu trả lời là không,” Tiên Anh Minh thản nhiên nói.

“Kỳ lạ, sao con chó lại xuất hiện trong nhà mình?” Linh Anh quay người nhìn anh trai, nghi hoặc hỏi.

“Ai biết...” Tiên Anh Minh với ánh mắt nghiêm túc, anh thận trọng hỏi lại cô em gái:

“Hôm qua lúc em đóng hết cửa, có kiểm tra kỹ càng xem có gì trong nhà không?”

Linh Anh nhìn thẳng vào mắt anh trai, hiểu rằng anh đang nghi ngờ mình không kiểm tra kỹ trước khi đi ngủ. Cô chạnh lòng, nét mặt lộ vẻ khó chịu, vội lên tiếng:

“Em tất nhiên đã kiểm tra rất kỹ càng từ nhà khách ra đến ngoài sân, rồi mới đi ngủ.”

Tiên Anh Minh cảm nhận sự khó chịu từ em gái, anh chỉ cười gượng, nói qua loa để kết thúc câu chuyện:

“Anh chỉ hỏi vậy cho chắc.”

“Hừ,” Linh Anh hừ một tiếng, rồi quay lại gắp trứng ra đĩa.

Tiên Anh Minh không để tâm đến em gái nữa. Trong lòng lại dấy lên nghi hoặc, chìm vào suy tư.

Như lời con bé nói, rất có khả năng là thật. Con chó vào nhà mình bằng đường nào?

Hơn nữa, với sự hung dữ của con chó, nếu nó vào nhà mình tối qua, việc nó không nhận ra con bé mà lao vào cắn thì thật khó tin. Với thân hình vạm vỡ của nó, con bé cũng không thể nào không nhận ra sự có mặt của một con chó to lớn đến vậy.

Tiên Anh Minh thở dài, anh tạm gác suy nghĩ lại, bởi anh vẫn không thể tìm ra một đáp án khả dĩ nào.

Linh Anh đặt khay trứng và bát canh đậu xuống bàn. Tiên Anh Minh xới cơm, hai anh em bắt đầu bữa sáng.

Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free