Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 30: Kẻ được chọn

Mặt trời ngả về tây, ánh nắng dịu đi nhiều, không còn gay gắt như buổi sáng. Trong không khí phảng phất những làn gió se lạnh, báo hiệu mùa đang chuyển.

Tiên Anh Minh ngồi bên bàn ăn, đôi tay điêu luyện ngắt từng chiếc lá rau bồ ngót, trên môi nở nụ cười tươi.

Hắn rất vui vẻ. Đúng như mong đợi, bốn quyển sách còn lại đã giúp hắn tìm ra phương thuốc chữa lời nguyền rủa. Phương thuốc này tuy không thể chữa dứt điểm lời nguyền, nhưng có thể xóa bỏ trạng thái nguyền rủa hiện tại.

Ví dụ, nếu bạn bị lời nguyền khiến mù mắt, chỉ cần uống một liều thuốc giải nguyền, mắt bạn sẽ nhìn lại được như ban đầu, lời nguyền sẽ biến mất. Tuy nhiên, thuốc chỉ có tác dụng khi lời nguyền phát tác.

Trong phương thuốc có ghi chú rằng: “Người bình thường chỉ uống được tối đa ba mươi liều, nếu vượt quá sẽ bị tử vong”.

Hắn không mấy bận tâm đến chú thích này, theo suy nghĩ lạc quan của mình, lời nguyền lây nhiễm cho hắn cùng lắm cũng chỉ trong một thời gian ngắn.

Bởi vì theo chú thích hắn đọc được, người bình thường chỉ uống được tối đa ba mươi liều. Nếu lời nguyền lây nhiễm đến hết đời thì ba mươi liều sẽ không đủ. Chính vì thế, hắn suy đoán lời nguyền lây nhiễm cùng lắm chỉ kéo dài vài tháng, hoặc thậm chí chỉ vài tuần.

Tiên Anh Minh vừa gật gù vừa lắc lư, giọng điệu vui vẻ hát:

“Em nói rằng ‘em có thể hàn gắn được con tim vỡ lại của anh... Vì anh xứng đáng được hạnh phúc.”

“Nhưng anh không hiểu vì sao em lại đâm đầu vào nguy hiểm...”

Ping Pong! Ping Pong!

Tiếng chuông cửa cổng vang lên, khiến Tiên Anh Minh dừng hát, thì thầm nói:

“Ai vậy?”

Ping Pong!

Tiếng chuông lần nữa vang lên, Tiên Anh Minh dừng ngắt rau, đứng dậy, bước đến cửa sổ ngó xem ai đang bấm chuông nhà mình.

Tiên Anh Minh ngó qua khe cửa sổ, thấy một người đàn ông mặc bộ vest gọn gàng, lịch lãm, đội chiếc mũ vành rộng màu đen ton-sur-ton với bộ đồ.

Ai đây? Người này tìm nhà mình có việc gì sao?

Nhìn dáng dấp giống mấy người đa cấp.

Đúng là rất giống, báo đài gần đây có nói nhiều vụ lừa đảo, đa số đều do bọn đa cấp gây ra.

Tiên Anh Minh trong lòng sinh lòng cảnh giác, quay người ra sân để hỏi cho rõ ràng.

...

Người đàn ông trung niên đứng bên ngoài, khuôn mặt trắng như làn da em bé, đôi mắt sâu thẳm khó đoán được suy nghĩ, đôi môi luôn nở nụ cười thân thiện, tạo thiện cảm cho người đối diện.

Đôi mắt đen láy của ông ta đảo qua từng ngóc ngách căn nhà, dừng lại, rơi vào căn bếp qua ô cửa sổ, rồi nhẹ nh��ng cất tiếng, giọng trầm bổng:

“Tối qua mày mất tích từ chỗ này à? À.”

Cách!

Người trung niên nghe thấy tiếng mở cửa, hướng mắt về cánh cửa, thấy một thiếu niên bước ra. Ông ta tạm ngừng suy nghĩ, đôi môi vẫn giữ nguyên nụ cười thân thiện, nhìn thiếu niên đi đến chỗ mình.

...

Tiên Anh Minh bước ra ngoài sân, nhìn rõ người đàn ông trung niên đang nhìn về phía mình và nở nụ cười.

Sao mình lại có cảm giác ghét bỏ toát ra từ ông ta vậy?

Tiên Anh Minh nhíu mày, bước chậm đến cánh cổng, càng cảm thấy cảm giác chán ghét đậm đặc hơn từ người đàn ông này.

Hắn không hề có chút hảo cảm nào với nụ cười của người trung niên, thay vào đó chỉ là sự khó chịu, chán ghét. Hắn luôn cảm thấy nụ cười trên khuôn mặt người đàn ông rất nham hiểm, tựa như một con rắn độc đang nhăm nhe lao vào cắn xé hắn.

Tiên Anh Minh đến gần cổng, đứng cách người đàn ông hơn một mét. Hắn che giấu cảm xúc trong lòng, tinh thần vẫn cảnh giác, nhưng biểu lộ thái độ lịch sự, mỉm cười, bình tĩnh và cẩn trọng nói:

“Xin chào chú, không biết chú tìm ai ạ.”

Người trung niên nhìn Tiên Anh Minh trong ba giây, khẽ gật đầu, nhẹ nhàng và tao nhã cất lời:

“Chào cháu!”

“Cháu có thể cho chú biết, tối hôm qua, trong nhà cháu có thấy một con chó lạc vào nhà không?”

“Con chó là giống loài Pitbull, đã kết thúc quá trình trưởng thành.”

"Người này là chủ nhân con chó hung dữ mình giết sáng nay sao?" Tiên Anh Minh mở to mắt kinh ngạc, nhìn người đàn ông rồi vội hỏi:

“Chú là chủ của con chó Pitbull màu xám, cân nặng gần 40kg đó sao ạ?”

Người trung niên thấy biểu hiện của Tiên Anh Minh, khẽ gật đầu, không hỏi thêm về con chó đang ở đâu mà lịch sự hỏi xem nó có gây thiệt hại gì không:

“Không biết con chó của chú có gây tổn thất gì cho nhà cháu không?”

Nghe cách nói chuyện của người trung niên, Tiên Anh Minh sinh thiện cảm, quên bẵng cảm giác khó chịu lúc nãy. Hắn khẽ lắc đầu, giọng buồn bã nói:

“Tổn thất thì không có gì, nhưng cháu suýt chết vì nó.”

“Một con chó hung dữ mà.” Tiên Anh Minh nhấn mạnh.

Người trung niên giả vờ ngạc nhiên, tỏ ra đồng cảm với Tiên Anh Minh, thở dài, giọng nói êm ái pha chút lo lắng:

“Vậy cháu có sao không? Chú thay mặt con chó gửi lời xin lỗi đến cháu và gia đình.”

“Vậy chú chó ấy giờ đang ở đâu rồi?” Người trung niên mới bắt đầu hỏi thăm về tình hình con chó, nụ cười trên khuôn mặt đã trở lại.

Tiên Anh Minh nghe hỏi về con chó, do dự vài giây, sau đó đối diện với khuôn mặt thân thiện của người trung niên, bình thản trả lời:

“Thật xin lỗi chú, con chó đã chết rồi. Nó quá hung dữ, lao vào cắn cháu và bị cháu giết.”

“Nếu chú muốn nhận xác con chó, thì hãy đến tìm tổ dân phố, cháu đã giao xác nó cho họ.”

Người trung niên tỏ ra buồn bã, khẽ lắc đầu, thở dài, nhẹ nhàng nói:

“Cháu không sao là tốt rồi. Còn về con chó, cũng coi là nó làm việc xấu, đã nhận lấy cái kết đáng có là được.”

“Vâng.” Tiên Anh Minh gật đầu.

“Bố mẹ cháu có nhà không, chú muốn gửi lời xin lỗi đến họ và một chút lòng đền bù cho việc con chó gây ra.” Người trung niên mỉm cười, đưa ra lý do muốn gặp bố mẹ Tiên Anh Minh.

Tiên Anh Minh nhạy cảm nhận ra vấn đề kh��ng ổn, cẩn thận lấy lý do từ chối người đàn ông, lắc đầu, bình tĩnh trả lời:

“Thật tiếc là bố mẹ cháu hiện không có nhà, phải đến 20h mới trở về.”

Hắn không dám nói bố mẹ đi vắng vài ngày mới về, sợ xảy ra chuyện ngoài ý muốn hoặc nguy hiểm.

“Vậy sao?” Người trung niên không tỏ ra thất vọng, gật đầu, lấy một tờ 500k từ ví ra, đưa cho Tiên Anh Minh, giọng trầm bổng nói:

“Đáng tiếc thật! Đây là quà đền bù của chú, mong cháu nhận cho, coi như chú xin lỗi về việc con chó.”

Tiên Anh Minh liếc tờ tiền, trong đầu phảng phất lóe lên suy đoán: "Đây là phương thức lừa đảo sao?"

Tiên Anh Minh xua tay từ chối tờ tiền, lắc đầu:

“Dạ không, cháu không cần đâu...”

“Đừng ngại, cứ cầm lấy, coi đây là tấm lòng chân thành xin lỗi của chú mà.” Người trung niên không dừng lại, vừa cười vừa khuyên.

Sau một hồi từ chối, Tiên Anh Minh đành cầm lấy tờ tiền, nói thêm vài câu để kết thúc chuyện, rồi người đàn ông trung niên cũng xoay người rời đi.

Tiên Anh Minh nhìn tờ tiền vài giây, cất vào túi quần, rồi ngẩng đầu nhìn người đàn ông bước đi chậm rãi. Định quay người vào nhà, bỗng viên đá trên trán hắn rung động, đôi mắt nâu đen của hắn biến sắc, hóa thành màu tím xanh hòa lẫn. Trong con ngươi xuất hiện vài chấm trắng, trông tựa như cả một vũ trụ thu nhỏ bên trong mắt hắn.

Tiên Anh Minh hơi nhíu mắt, nhắm lại, đưa tay xoa nhẹ. Từ từ mở mắt ra thì cả người ngây dại, hơi thở đình trệ vài giây, con ngươi căng tròn hết cỡ, kinh ngạc thốt lên:

“Đây là...”

Khung cảnh trong mắt hắn bỗng thay đổi, trông thấy trong không khí xuất hiện nhiều đường sáng đủ màu sắc, lững lờ lơ lửng trong không trung.

Thấy xa kia, một quả cầu sáng xoay tròn lơ lửng bập bềnh trước cửa một căn nhà khác, khiến Tiên Anh Minh khiếp sợ, lắp bắp thốt lên:

“Linh... Hồn!”

Nhìn quả cầu sáng, trong đầu hắn hiện lên cảnh tượng lần đầu nhìn thấy ba người kia, từng dùng quyền năng tác động lên quả cầu của ba người đó, và xác nhận rằng quả cầu sáng đó đại diện cho linh hồn mỗi người.

Hắn không ngờ giờ đây mình lại có thể nhìn thấy nó ở thực tại. Tiên Anh Minh mang theo lòng khiếp sợ, tò mò quan sát xung quanh, rồi ánh mắt lại rơi vào người trung niên vừa nãy.

Người trung niên đi vẫn chưa quá xa, hắn vẫn có thể nhìn rõ, giống như ba người kia, trông thấy một quả cầu sáng trong bộ não của ông ta.

Tiên Anh Minh định đưa mắt nhìn tiếp sự thay đổi kỳ diệu, thì cả người hắn run sợ, đôi mắt co rút lại, nội tâm chấn động nhìn người trung niên, thấp giọng nói:

“Siêu phàm giả.”

Hắn nhìn thấy sâu bên trong người đàn ông trộn lẫn với một tạp chất màu tím đen, y hệt tạp chất của quý ông “Tự Do”, chỉ có điều của người trung niên này đậm đặc hơn nhiều.

Theo như hắn biết, quý ông “Tự Do” là siêu phàm giả nên mới có tạp chất trong người, mà tạp chất đó chính là lời nguyền rủa bám theo.

Người trung niên này là ai? Sao trong người lại có tạp chất nguyền rủa đó? Cho dù là bị lây nhiễm, nhưng tạp chất chỉ bao quanh người chứ không thấm sâu vào.

Người này là một siêu phàm giả? Không thể nào... Tiên Anh Minh không dám tin vào suy nghĩ của mình.

Nếu thật sự là siêu phàm giả, vậy trên trái đất này cũng có phương pháp trở thành siêu phàm giả.

Không chỉ người trung niên đ��y, mà còn rất nhiều siêu phàm giả ẩn núp trong thân phận người thường.

Tiên Anh Minh trong đầu nảy ra nhiều sự kiện thần bí, được coi là do phép thuật làm ra hoặc do người siêu nhiên tác động.

Bảo sao hắn lại cảm thấy ghét bỏ khi nhìn người trung niên này. Nhưng tại sao hắn lại cảm thấy ghét bỏ, trong khi nhìn quý ông “Tự Do” lại không hề có cảm giác đó?

Tiên Anh Minh trầm tư suy nghĩ, ngẩng đầu lên, thấy bóng người đàn ông đã biến mất khỏi tầm nhìn của hắn, thở dài thì thầm:

“Hầy, mặc kệ, thế giới này vốn dĩ rất thần bí rồi.”

Tiên Anh Minh quay người trở lại vào nhà.

...

Người trung niên bước chậm rãi, xoay người đi ra khỏi ngõ nhà Tiên Anh Minh, nhẹ giọng thì thầm:

“Không có tin tức quan trọng gì về đường sáng hôm trước, mà lại tổn thất mất con chó mình yêu quý.”

“Hả!” Người trung niên đang suy nghĩ, bỗng nhiên run rẩy cả người, khụy gối xuống, theo phản xạ ngả vào tường để đỡ lấy thân mình. Nụ cười đã tắt hẳn, đôi mắt kinh sợ mở to nói:

“Chuyện gì vậy?”

Bảy giây sau, người trung niên ổn định lại trạng thái của mình, đứng thẳng lên, quay người lại phía sau. Ánh mắt cẩn thận quan sát, dò xét mọi phía, rồi cất bước đi vào ngõ nhà Tiên Anh Minh. Nhìn xung quanh, đảo mắt qua phía nhà hắn, đã không thấy hình bóng Tiên Anh Minh đâu, ông ta thấp giọng nói:

“Cảm giác lúc nãy là sao? Dường như có một tồn tại kinh khủng đang chú ý đến mình, khiến mình suýt chút nữa đã quỳ xuống, sùng kính trước ánh mắt đó.”

Người trung niên trầm ngâm vài giây, đôi mắt mở to rồi trở nên nghiêm túc, cẩn trọng nói:

“Đừng nói có những ‘kẻ được chọn’ khác cũng đã tới đây.”

“Có vẻ bọn chúng cũng muốn nhúng tay vào, tìm sự thật về đường sáng đó.”

Người trung niên suy luận một hồi, rút điện thoại ra, bấm số gọi cho ai đó, vừa bước chân không nhanh không chậm rời khỏi nơi đây, vừa đưa mắt cảnh giác xung quanh.

Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, mong độc giả đón đọc và ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free