Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 5: Phương pháp siêu phàm.

Tiên Anh Minh hít một hơi thật sâu, kiềm chế xúc động, nghiêm túc đọc nội dung trên trang giấy, càng đọc hắn càng kinh hãi.

“Thuốc Điên Cuồng. Tác dụng: Người uống sẽ trở nên điên cuồng mất kiểm soát, mất đi lý trí và nhận thức, tấn công những kẻ gần đó. Cơ thể sẽ tiết ra một chất giúp tăng cường cơ bắp, sản sinh một lượng lớn thể lực. Nguyên liệu pha chế: Một nhánh cây Cuồng Dã, ba bông hoa Huyết Chí, mười ba giọt máu ngựa Chí Lam...”

“Thuốc đéo gì thế này!” Hắn chửi thầm một câu. Dù chính mắt hắn đọc, nhưng vẫn không thể tin được. Lượng thông tin chấn động này khiến đầu óc hắn ngu ngơ, chao đảo trước nội dung trang giấy đầu tiên.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy loại thuốc này, một thứ dường như được sinh ra để chiến đấu. Hắn tưởng tượng khi bị dồn đến đường cùng, loại thuốc này sẽ là một cứu cánh, mang lại cho bạn một tia cơ hội sống sót, hoặc ít nhất cũng kéo kẻ đã đẩy bạn đến gần cái chết đi theo...

Về những nguyên liệu này, theo hình ảnh mô phỏng kia, hắn đã thấy cây "Cuồng Dã" trồng ngoài khu vườn. Còn loại hoa thì chắc do hắn chưa quan sát kỹ nên không để ý tới. Riêng con ngựa này nghe tên thật thú vị, không biết hình dáng ra sao. Hơn nữa, đọc xong hắn nhận ra ngay, những thứ này không thuộc về Trái Đất, hoặc nếu có thì cũng là loại cực kỳ hiếm, không được công bố ra ngoài.

Tiên Anh Minh lật sang trang tiếp theo, hắn đọc thấy cách thức pha chế thu���c, và cả tác dụng phụ của nó.

“Luyện chế: phơi khô nhánh cây Cuồng Dã trên mặt nước lạnh mười ba ngày, sau đó giã nhỏ, trộn với mười ba giọt máu ngựa Chí Lam... Kéo linh tính của hoa Huyết Chí thành nhiều sợi...”

Sau khi đọc hết cách luyện chế và pha chế, hắn thấy không quá khó, chỉ cần làm theo hướng dẫn là được. Chỉ có điều, cái gọi là "kéo linh tính" là gì? Hắn lục lọi trí nhớ, một dòng thông tin chợt hiện lên trong đầu.

Linh tính: khả năng biết trước hoặc cảm thấy trước một biến cố nào đó có liên quan mật thiết đến bản thân, mà không dựa vào bất kỳ phương tiện thông tin bình thường nào.

Nhưng hắn vẫn phân vân không biết liệu "linh tính" trong ngôn ngữ của hắn có giống với nghĩa của nó trong thứ ngôn ngữ lạ này không. Việc "kéo linh tính" đọc qua thì có vẻ như đang miêu tả một thứ có thể cầm nắm được, trong khi "linh tính" theo những gì hắn biết lại giống một cảm giác — "không nhìn thấy, không sờ thấy, vô hình" — gần như không có thật, chỉ là một thứ sản sinh từ bộ não, do con người tự đặt ra.

Tiên Anh Minh đưa mắt xuống phần tác dụng phụ, khiếp sợ đến nổi hết cả da gà, không ngờ tác dụng phụ lại gây tổn hại lớn đến vậy.

“Tác dụng phụ: người uống sẽ giảm tuổi thọ tính bằng phút. Mỗi phút điên cuồng, sẽ mất đi một năm tuổi thọ, và kiệt sức ngay lập tức khi thuốc hết tác dụng.”

Hắn hít vào một hơi khí lạnh. Không ngờ tác dụng phụ còn mãnh liệt hơn cả tác dụng chính, đúng kiểu "ăn một, thiệt mười", quá khủng khiếp.

Hắn gác lại suy nghĩ về loại thuốc này, đọc tiếp những trang sau. Mỗi trang lại mang đến cho hắn nhiều điều mới mẻ, từ khiếp sợ đến kinh ngạc, rồi lại chìm vào trầm ngâm.

Thời gian trôi đi không biết bao lâu, Tiên Anh Minh say mê đọc từng trang một cho đến khi kết thúc, mắt hắn không thể rời khỏi quyển sách cho đến trang cuối cùng.

Hắn hơi ngả người về sau, thầm nghĩ nếu những loại thuốc này được truyền bá ra ngoài, thế giới sẽ bắt đầu hỗn loạn mất thôi, mọi người sẽ đua nhau điên cuồng tìm cách pha chế. Chỉ có điều, việc pha chế thuốc này cần một cốt lõi chính là "Linh tính".

Tiên Anh Minh kết thúc việc đọc sách tại đây, đứng dậy, vươn vai, duỗi thẳng tay chân, xoay eo hai bên rồi đến chỗ chiếc xe đạp, đi về phía bàn nghiên cứu.

Một cầu thang đá hiện ra, dẫn thẳng đến bàn nghiên cứu. Tiên Anh Minh dừng xe, cất bước lên, thỉnh thoảng ngó nghiêng xung quanh xem có gì mới lạ không.

Bước đến mặt bàn nghiên cứu, hắn liếc nhìn vài dụng cụ thủy tinh quen thuộc và vài món chưa từng thấy. Chẳng mấy bận tâm, sự chú ý của hắn đổ dồn vào một tệp giấy và đống mặt nạ trắng xóa gần đó. Tò mò, hắn bước đến.

Hắn bước tới gần tệp giấy, cúi đầu nhìn nội dung bên trên rồi thản nhiên nói:

“Đây là một loại thuốc mới được nghiên cứu sao?”

Hắn không quá hiếu kỳ, nhưng tờ giấy này lại mô tả một phương pháp lạ lùng. Hơi tò mò, hắn thuận tay chuyển ngữ sang tiếng Việt xem sao. Chữ viết vừa chuyển sang tiếng Việt, Tiên Anh Minh bắt đầu đọc. Nội dung trên tờ giấy khiến hắn ngây người ra, đồng tử rung động, khiếp sợ nói:

“Cái đéo gì đây!?”

Trên tờ giấy không ghi một loại thuốc nào cả, mà còn hơn cả một phương thuốc. Nó ghi ra phương pháp biến người bình thường thành người siêu nhiên.

Tiên Anh Minh đọc kỹ lại một lần nữa nội dung trên tờ giấy.

“Thầy Thuốc. Năng lực: Nhìn thấy linh tính, cầm nắm linh tính, nhìn xuyên thấu cơ thể. Nguyên liệu: Rễ cây Quang Long, quả Nhãn Hải, nước bảy màu, chất lỏng cây cổ thụ trường sinh. Nguyền rủa: sức đề kháng yếu, có thể nhiễm tất cả các bệnh lý của mọi sinh vật. Vũ đạo: ...”

Trong lòng Tiên Anh Minh nổi sóng cuồn cuộn, vẻ mặt bình tĩnh của hắn vỡ tan, hiện rõ sự kinh hãi. Hắn hoảng hốt nói:

“Thật đúng là phương pháp để trở thành người siêu việt hơn bình thường mà.”

Hóa ra, cái gọi là linh tính khác hẳn với những gì hắn nghĩ. Phải trở thành Thầy Thuốc mới có thể nhìn thấy. Vậy nghĩa là, muốn pha chế những loại thuốc kia, hắn phải thực hiện theo phương pháp này... Tiên Anh Minh trầm tư suy nghĩ, theo thói quen, hắn dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào thái dương.

Nguyền rủa? Giống những lời nguyền mê tín dị đoan thời xa xưa ư? Mà lời nguyền rủa này đúng là kinh khủng thật. Nếu đề kháng yếu, rất dễ chết bởi nhiều căn bệnh nhỏ, như ốm vặt chẳng hạn. Nguy hiểm hơn hết là người đó còn có thể nhiễm bệnh của những sinh vật khác, nghĩ tới những bệnh thường hay xuất hiện như: cúm gia cầm, dịch tả lợn...

Tiên Anh Minh hít một hơi khí lạnh, lưng hắn ướt đẫm mồ hôi. Không ngờ lời nguyền lại kinh khủng đến thế.

Năng lực ban cho có vẻ thú vị, nhưng lời nguyền đi kèm còn khủng khiếp hơn nhiều.

Hắn hít một hơi để ổn định tinh thần, rồi lật sang tờ khác. Tổng cộng có chín tờ ghi chép các phương pháp và năng lực khác nhau: Thầy Thuốc, Diễn Viên, Người Trồng Trọt, Kẻ Chăn Thú, Bậc Thầy Độc Thủ, Thợ Vườn, Người Diễn Thú, Đôi Tay Điêu Luyện, Thú Hóa.

Hắn đọc qua chín tờ, trong tâm trí mách bảo rằng có vài tờ liên quan mật thiết với nhau, như: Người Trồng Trọt với Thợ Vườn; Kẻ Chăn Thú với Người Diễn Thú và Thú Hóa; Thầy Thuốc với Bậc Thầy Độc Thủ và Đôi Tay Điêu Luyện. Tuy tên gọi có vẻ không quá liên hệ, nhưng năng lực của chúng thuộc dạng phẫu thuật, và ba tờ này đều liên quan đến trị liệu.

Dựa theo kinh nghiệm xem phim, đọc truyện, hắn đưa ra một kết luận: những tờ kia chính là các cấp bậc tiếp theo để thăng cấp. Trong đó có một manh mối mà hắn để ý: phần nguyền rủa của năm tờ — Bậc Thầy Độc Thủ, Thợ Vườn, Người Diễn Thú, Đôi Tay Điêu Luyện, Thú Hóa — trên đó ghi rõ: "cấp một cộng..." hay "cấp một cộng cấp hai...". Điều đó có nghĩa là các cấp bậc đi theo thứ tự, ví dụ như "Thầy Thuốc" ở cấp độ một, "Bậc Thầy Độc Thủ" cấp độ hai và "Đôi Tay Điêu Luyện" cấp độ ba.

Từ đó suy ra, có chín tờ nhưng chỉ có bốn phương pháp chính: Diễn Viên, Thầy Thuốc, Người Trồng Trọt và Kẻ Chăn Thú.

Trong bốn phương pháp này, phương pháp nào cũng có lời nguyền rủa nguy hiểm, theo thứ tự mức độ giảm dần là: Người Trồng Trọt, Thầy Thuốc, Kẻ Chăn Thú và Diễn Viên.

Lúc đầu, trong lòng hắn còn nảy sinh một tia hứng thú và ý định liều lĩnh thử nghiệm xem sao. Nhưng khi đọc cả chín tờ, thấy rằng tờ nào cũng có mặt trái quá nguy hiểm, chỉ cần sai sót là mất mạng như chơi. Hắn phải cố dập tắt ý muốn trong lòng, không thể đẩy bản thân vào tình thế như đang đi trên sợi dây mỏng treo ở độ cao nghìn mét mà không có đồ bảo hiểm được.

Tiên Anh Minh vỗ nhẹ hai má, tự làm mình tỉnh táo lại, không thể để mấy phương pháp này mê hoặc mình được. Để tránh điều đó, hắn nhanh chóng bước tới chỗ những chiếc mặt nạ, nhìn tờ giấy đặt gần đó, dùng ý niệm dịch ra.

“Chiếc mặt nạ chỉ có thể thay đổi hình dạng đúng một lần, nhưng nó có độ cứng khó có thể phá vỡ, và có thể tránh được nhiều thứ xuyên thấu qua nó.”

“Một chiếc mặt nạ thú vị.” Tiên Anh Minh chạm nhẹ vào chiếc mặt nạ, tưởng tượng ra hình dạng mà hắn muốn.

Chiếc mặt nạ từ màu trắng xóa bắt đầu thay đổi hình dạng. Một đường kẻ màu trắng chia mặt nạ thành hai nửa: bên phải là màu xanh dương sáng bóng, bên trái là màu xanh lá thẫm trộn lẫn với màu nâu đất. Hai con mắt, một bên màu vàng hình tròn, bên còn lại xám trắng hình lưỡi liềm.

Hắn tham khảo hình dáng chiếc mặt nạ dựa trên Trái Đất, Mặt Trời và Mặt Trăng. Mắt trái tượng trưng cho Mặt Trời, mắt phải tượng trưng cho Mặt Trăng, đường viền cho cực Nam và cực Bắc, còn hai bên là biểu tượng cho biển và lục địa.

Tiên Anh Minh nhìn mặt nạ thay đổi theo ý hắn, vui vẻ gật đầu hài lòng, rồi nhíu mày, thở dài nói:

“Nhưng mà nó to vậy, hắn đeo lên sao được.”

Bỗng nhiên trong đầu hắn lóe lên một ý tưởng. Ngay l��p tức, hắn nhắm mắt thực hiện theo ý niệm đó.

Chiếc mặt nạ to đùng dần dần thu nhỏ lại, vừa vặn với khuôn mặt hắn. Tiên Anh Minh mừng rỡ khi lại tìm được một khả năng mà hắn có thể thực hiện được, vội đeo lên chiếc mặt nạ.

Đeo lên thử, hắn kinh ngạc. Không ngờ nhìn từ bên ngoài sẽ không thể thấy xuyên qua mặt nạ, bởi vì nó được bao bọc bởi một lớp cải trang bên ngoài. Từ bên trong, thay vì nhìn qua hai tròng mắt, hắn có thể nhìn ra bên ngoài từ bất cứ vị trí nào, chiếc mặt nạ như một một tấm kính trong suốt vậy.

Thử nghiệm xong, hắn đặt lại chiếc mặt nạ về chỗ cũ. Bởi vì chiếc mặt nạ đã bị hắn dùng một lần biến hóa nên không thể trở lại hình dạng ban đầu, hắn đành phải dùng ý niệm biến nó trở lại màu trắng xóa và xóa bỏ dấu vết vân tay của mình.

Hắn không dám cầm những đồ vật này đi. Nếu thật sự nơi này còn có người khác vào được, phát hiện điều gì đó bất thường, chẳng phải hắn sẽ gặp nguy hiểm sao.

Tiên Anh Minh bước xuống cầu thang, đến chỗ chiếc xe đạp, rồi trèo lên đi về ph��a tấm kính. Hắn muốn ra khỏi lâu đài, khám phá tiếp nơi đây xem có gì thú vị không.

Khi còn ở trong cung điện, nhìn ra bên ngoài qua bốn tấm kính lớn, hướng về bốn phía khác nhau, hắn thấy bốn lâu đài được xây dựng xung quanh cung điện, mỗi lâu đài ở một khu vực riêng biệt.

Với lâu đài chứa phòng nghiên cứu này, hắn vội đặt biệt danh theo hướng Đông Tây Nam Bắc. Nơi đây không phải trên Trái Đất, không có từ trường, nên hắn không thể dùng la bàn xác định phương hướng. Vì vậy, hắn đặt lâu đài nghiên cứu là lâu đài phía Đông; theo đó, đối diện là Tây, phải là Bắc, trái là Nam.

Phương hướng hắn đi là hướng lâu đài phía Bắc. Khu vực lâu đài phía Bắc không có cây cối, nơi đó có một mỏ đá với nhiều loại khác nhau. Hắn còn phát hiện ra nhiều viên đá trông như kim cương.

Chỉ nghĩ đến đây thôi, cả người Tiên Anh Minh đã kích động. Nếu đồ vật trong lâu đài phía Đông không thể lấy được vì số lượng quá ít sẽ dễ bị phát hiện, còn mỏ đá thì lại quá nhiều, lấy một viên nhỏ to bằng nắm đấm thôi cũng không hề lộ ra sơ hở nào.

Vừa đạp xe, hắn vừa cười hớn hở, tưởng tượng cảnh bán viên kim cương đi, đổi đời thì đúng là quá giàu sang rồi, hahaha.

Nhưng có một điều khiến hắn nghĩ mãi không ra: làm thế nào để bán viên kim cương này. Kim cương trên thế giới đều được định giá, có giấy kiểm định đầy đủ. Nếu hắn đem một viên kim cương mà không có giấy tờ, sợ bị nghi ngờ trộm cắp.

Giờ hắn chỉ mong nhặt vài hạt kim cương nhỏ dưới 20 ly là được, vì kim cương dưới mức đó sẽ không cần giấy tờ. Hắn không cần nhặt viên to, chỉ cần nhặt số lượng nhiều viên nhỏ là được. Hơn nữa, viên nhỏ càng khó bị người khác phát hiện ra có người đã vào đây.

Đạp xe một lúc lâu, cuối cùng Tiên Anh Minh cũng đến khu mỏ đá phía Bắc, nơi một lâu đài khác trấn giữ. Nhìn số đá quý lấp lánh kia, thật sự khiến người ta phải trầm trồ.

Bản dịch thuật này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free