Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hạt Giống Vũ Trụ - Chương 8: Quyết định

Tiên Anh Minh nhìn ba người đang ngẩn ngơ trước lời nói của mình. Để giải đáp thắc mắc của họ, hắn khẽ điều khiển, khiến ba vật phẩm từ trong người bọn họ bay ra, lơ lửng trước mặt.

Selina vẫn còn ngây ngất, đầu óc choáng váng. Khi một chiếc đèn từ trong người bay ra, cô kinh hãi tột độ, trái tim đập thình thịch, lồng ngực phập phồng, hơi thở như ngừng lại vài giây trước khi cô thét lên một tiếng "A!".

Khi chiếc đèn hoàn toàn thoát ra ngoài, thân thể yếu ớt của cô lùi lại phía sau, gương mặt vẫn hiện rõ vẻ sợ hãi, chăm chú nhìn chiếc đèn.

Cô gái "Nữ Hoàng" có vẻ trầm ổn hơn. Thấy chiếc vòng từ trong người mình bay ra, lơ lửng trước mặt, cô trợn tròn mắt kinh ngạc vài giây rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhìn chiếc vòng trầm tư suy nghĩ.

Riêng Keelin, vì đã có sự chuẩn bị từ trước nên biểu cảm không chút xao động, vẫn điềm nhiên. Thế nhưng, khi nhìn thấy quả cầu từ trong người mình bay lên, hiện ra trước mặt, hắn vẫn lộ vẻ kinh ngạc, không thể ngờ quả cầu ấy lại nằm bên trong cơ thể mình.

Một câu nói khác lại vang lên:

“Ta không rõ các ngươi lấy được những thứ này từ đâu. Nhưng việc các ngươi sở hữu chúng hiện tại đồng nghĩa với việc giữa các ngươi và ta có một mối liên hệ!”

“Các ngươi có thể dùng nó để liên lạc với ta!”

Cô gái "Nữ Hoàng" nhận ra vị thần bí đưa mình đến đây không hề có ác ý, mà có lẽ do giữa mình và người đó tồn tại một mối liên hệ nên mới bị kéo vào. Chiếc vòng này là do mẫu hậu để lại, không ngờ nó lại ẩn chứa một bí mật kinh khủng đến vậy.

“Thưa Ngài, vậy Ngài đưa chúng tôi vào đây làm gì?” Cô nói với giọng nhẹ nhàng, kính cẩn gọi vị thần bí là "Ngài".

Selina giờ đã bình tĩnh lại, biết mình không gặp nguy hiểm gì. Cô thở phào một hơi, theo lời vị kia, chăm chú nhìn chiếc đèn và chợt nhận ra nó giống hệt chiếc đèn ngủ trong phòng mình.

Lai lịch chiếc đèn là do cô mua lại ở chợ đồ cũ gần đây. Thấy nó đẹp và chiếc đèn trong phòng đã cũ kỹ, cô tiện thể mua cái mới thay vào. Ai ngờ, chiếc đèn này không phải vật tầm thường, nó lại là vật trung gian để kết nối với một tồn tại cao thượng và thần bí.

Đang mải suy nghĩ về chiếc đèn, Selina nghe thấy tiếng nói của cô gái "Nữ Hoàng". Cô quay đầu nhìn, đầy nghi hoặc.

Dường như cô ấy đang nói tiếng Winifred thì phải?

Để ý thấy dáng dấp cô ấy rất giống chủng tộc người ‘Thiên Vũ’.

Chẳng lẽ cô ấy cũng đến từ nơi giống mình?

Nhưng nhìn cô ấy lại giống nữ hoàng, từ quần áo, chiếc vương miện cho đến khí chất, mà chủng tộc "Thiên Vũ" đâu có theo chế độ ‘Lập Vương’.

Hơn nữa, ban đầu cô ấy đâu có nói tiếng Winifred, mà là một ngôn ngữ khác hoàn toàn. Vậy tại sao giờ đây cô ấy lại nói thứ tiếng đó?

Chẳng lẽ là do vị tồn tại cao thượng kia tự động phiên dịch sang ngôn ngữ của mình để mình hiểu? Khả năng là vậy, đã bất tri bất giác kéo mình vào đây, thì việc phiên dịch ngôn ngữ đối với Ngài cũng chẳng đáng là gì… Selina gật đầu hài lòng với phân tích của mình.

Đúng như phân tích của thiếu nữ "Tinh Linh" Selina, Tiên Anh Minh không chỉ phiên dịch ngôn ngữ của hắn cho họ hiểu, mà còn phiên dịch cả ngôn ngữ của họ. Hắn phát hiện thiếu nữ "Tinh Linh" khác với hai người còn lại, bởi vì hắn nghĩ rằng hai người kia giống hắn, chỉ là thuộc loại khổng lồ hơn.

Nghĩ đến việc họ dùng ngôn ngữ khác nhau, nên để tiện giao tiếp, hắn đành phải phiên dịch để cả ba đều hiểu nhau. Chính vì thế, thể lực của hắn bị hút đi rất nhiều, may mắn thay vẫn đủ để hắn đứng vững, không đến nỗi gục ngã.

Keelin cũng giống như Selina, hắn suy luận khi nghe thấy cô gái kia nói ngôn ngữ của xứ sở hắn, thay vì ngôn ngữ cổ xưa. Hắn cũng im lặng chờ đợi câu trả lời từ vị bí ẩn này.

Câu hỏi của cô gái vừa dứt chưa được bao lâu, âm thanh Tiên Anh Minh đã vang lên trong cung điện:

“Hiện tại, ta chưa cần các ngươi phải làm gì cho ta. Do ta ngủ say quá lâu, khi tỉnh lại, ta vội vã thử nghiệm triệu hồi những thuộc hạ cũ. Vì vậy, việc các ngươi bị kéo vào đây chính là một cuộc thử nghiệm và xác nhận một số điều!”

Tiên Anh Minh đoán trước câu hỏi của cô gái "Nữ Hoàng", suy nghĩ câu trả lời, rồi khéo léo thêm thắt chút ít vào đó để nâng cao địa vị của mình.

Nhưng hắn không ngờ, chính câu nói "chém gió" này lại tạo ra rung động mãnh liệt trong lòng cô gái "Nữ Hoàng" và Keelin.

Theo lời vị kia, chủ nhân trước đây của chiếc vòng này là thuộc hạ cũ của Ngài. Người đó có thể là mẫu hậu hoặc một ai khác, bởi hiện tại cô vẫn chưa rõ nguồn gốc thực sự của chiếc vòng, liệu nó đến từ mẫu hậu hay được người nào đó truyền lại cho mẫu hậu... Cô gái "Nữ Hoàng" trong lòng khiếp sợ, nghĩ đến trường hợp nếu thuộc hạ cũ là mẫu hậu, vậy cô chẳng phải là hậu duệ của thuộc hạ vị này sao? Vậy cô cũng phải gọi một tiếng chủ nhân.

Trường hợp thứ hai cũng tương tự. Dù mình không có liên hệ huyết mạch với thuộc hạ cũ của vị này, nhưng mình lại sở hữu vật của kẻ đó, lại còn bị kéo vào đây ngay lúc vị này tỉnh dậy. Chẳng phải điều đó có nghĩa mình đang thay thế người kia sao?

Cô gái "Nữ Hoàng" nghĩ đến trường hợp này, bàng hoàng, tâm trạng lo lắng. Nếu trở thành thuộc hạ của người này, liệu sinh tử của mình có nằm trong tay vị thần bí này không?

Cô muốn vùng vẫy thoát khỏi sự ràng buộc này, nhưng lại không thể. Trước mắt vị thần bí, cô chẳng khác nào một con kiến. Trong lòng cô dâng lên một chút tuyệt vọng.

Riêng Keelin, hắn lại nghĩ khác. Hắn nhớ lại thời điểm mình sở hữu quả cầu này: đó là lúc hắn cùng một đoàn thám hiểm đến một di tích. Như thường lệ, đoàn của hắn khám phá di tích và phát hiện ra đây là một di tích cổ xưa, không biết đã trải qua vô số năm tháng.

Chuyến thăm dò này mang lại cho đoàn hắn một kho báu khổng lồ, bên trong di tích chứa rất nhiều châu báu. Cho đến khi cả đoàn phát hiện ra một bí mật kinh khủng bên trong di tích: Di tích này cất chứa một vật phẩm có mối liên hệ mật thiết với một vị “thần” nào đó.

Khi biết điều này, cả đo��n điên cuồng tìm kiếm. Với một nhà thám hiểm, việc khám phá và tìm tòi những thứ bị lãng quên luôn là khao khát lớn nhất. Giờ đây, khi tìm thấy vật phẩm liên quan đến "thần", tất cả đều trở nên điên cuồng, hưng phấn tột độ.

Cuối cùng, sâu bên trong di tích, bọn họ nhìn thấy một quả cầu xanh biếc pha lẫn trắng như sóng biển cuộn trào, lơ lửng từ bao giờ trên một bệ đá quý. Bên dưới khắc ba chữ cổ đơn giản nhưng khó lý giải: “Thần theo dõi”.

Sau khi cả đoàn lấy được quả cầu, hắn là người được tin tưởng giao cất giữ. Nào ngờ, trong đoàn, một người tên là Jarwon Aurdy Orrin không kiềm chế được lòng tham, lợi dụng sức mạnh áp đảo mọi người, mở ra một cuộc thảm sát kinh hoàng, khiến tất cả bỏ mạng. Chỉ mỗi hắn sống sót, vì hắn là người giữ quả cầu, và nhận ra đối phương nhắm đến nó, những người còn lại đã liều mình mở đường cho hắn chạy thoát, cố gắng ngăn cản tên kia. Trên đường chạy trốn, hắn cũng bị đối phương gây ra vết thương chí mạng, khiến hắn cận kề cái chết.

Cho đến thời điểm gần chết, hắn bị vị bí ẩn kia thông qua quả cầu kéo vào đây, được chữa trị toàn bộ vết thương. Qua những gì nhìn thấy trong cung điện và lời nói của vị kia, hắn đã xác định được ý nghĩa ba từ “Thần theo dõi” là gì.

Như vị bí ẩn kia nói, quả cầu này lúc đầu thuộc về một cấp dưới của Ngài. Hiện tại, cấp dưới của Ngài đã không còn nữa, quả cầu bị hắn chiếm giữ. Điều đó có nghĩa hắn giờ đây là thuộc hạ kế tiếp, thay thế cho người kia. Đã là thuộc hạ thì bị chủ nhân theo dõi, quản lý là điều hiển nhiên.

Hơn hết, trong ba chữ đó có chứa từ “thần”, mà di tích đó cũng chứa vật phẩm có liên quan mật thiết đến “thần”.

Từ nhiều manh mối, Keelin suy ra vị bí ẩn này chính là một vị “thần”, và vật phẩm có liên quan được nhắc tới chính là quả cầu trước mặt hắn.

Trong lòng Keelin dâng trào sóng lớn. Hắn không ngờ mình lại may mắn được tiếp xúc với một tồn tại cao thượng, hơn nữa còn có cơ hội trở thành thuộc hạ của Ngài. Đây là điều mà nhiều kẻ chỉ biết mơ ước và khát khao.

Tuy trong lòng cảm xúc mãnh liệt như vậy, bên ngoài, vẻ mặt hắn vẫn tĩnh lặng như nước. Một phần là vì hắn đã trải qua nhiều chuyện, tích lũy nhiều kinh nghiệm, khiến tính cách hắn chững chạc và trầm ổn. Phần còn lại là hắn muốn vị "Thần" nhìn thấy bộ dạng này, để Ngài có thể tin tưởng thuộc hạ mới của mình.

Selina đứng dậy, giờ đây cô rất bình tĩnh, sự sợ hãi đã vơi đi rất nhiều, không còn ảnh hưởng đến tinh thần. Cô hít một hơi sâu, sắp xếp lời lẽ, ngẩng đầu nhìn trần cung điện, giọng điệu nhẹ nhàng êm ái nói:

“Thưa Ngài! Nếu đây là một thử nghiệm…” Nói đến đây, cô hơi cúi đầu lo lắng, rồi hạ giọng hỏi tiếp: “Vậy sau khi thử nghiệm thì chúng tôi có thể trở về không?”

Cô gái “Nữ Hoàng” và Keelin cũng có suy nghĩ tương tự. Thay vì lên tiếng, cả hai im lặng chờ đợi câu trả lời của vị thần bí.

Một âm thanh vang lên. Khác với lúc trước, âm thanh chứa đầy uy áp không chút cảm xúc, còn bây giờ, nó không còn uy áp nữa:

“Tất nhiên được!”

“Nếu bây giờ các ngươi muốn, ta có thể thực hiện điều đó!”

Selina và cô gái “Nữ Hoàng” trong lòng vui sướng. Ngược lại, Keelin thì có chút mất mát. Qua câu nói của “Thần”, có vẻ như sau giấc ngủ dài, Ngài đã không còn cần đến thuộc hạ nữa, mà chỉ muốn thử nghiệm xem liệu còn ai đang nắm giữ vật phẩm của Ngài hay không.

Nhưng hắn không thể bỏ qua cơ hội này. Dù không trở thành thuộc hạ của Ngài, hắn vẫn muốn lợi dụng cơ hội này để kiếm về một chút lợi ích.

Hắn chống tay xuống đất, nhẹ nhàng nhấc người dậy. Hành động của hắn thu hút sự chú ý của hai người kia. Người đàn ông trung niên này luôn giữ im lặng và không có động thái gì, khiến hai người kia suýt quên mất sự hiện diện của hắn.

Keelin ngẩng đầu, giọng điệu bình tĩnh, không nhanh không chậm nói:

“Thưa Ngài! Qua lời nói ban đầu của Ngài, tôi nhận thấy Ngài vừa tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài và thời đại hiện tại đã thay đổi rất nhiều. Sẽ có nhiều điều mới lạ mà Ngài chưa biết đến…” Hắn cẩn thận chọn lọc từ ngữ, nói tiếp, để tránh chọc giận “Thần”: “Hơn nữa, Ngài không cảm thấy cuộc thử nghiệm này thú vị sao? Ba chúng tôi đều đến từ những nơi khác nhau. Chúng tôi có thể giúp Ngài thu thập thông tin Ngài cần. Trong tương lai, nếu có những việc nhỏ nhặt, hay những lúc Ngài không tiện ra tay, chúng tôi có thể thay Ngài xử lý.”

“Đúng không?” Hắn cúi đầu, quay sang nhìn hai người cũng bị kéo vào đây như hắn, nói.

Selina và cô gái “Nữ Hoàng” còn đang mơ hồ trước lời nói của Keelin. Bỗng nhận được câu hỏi từ hắn, cả hai ngây người ra vài giây, rồi rơi vào trầm tư.

Người này đưa mình vào đây vốn dĩ không hề có ác ý, còn cho thấy sự kỳ diệu của nơi đây… Đúng rồi, mình cũng có thể lợi dụng nơi đây để tìm hiểu thêm về thế giới bên ngoài… Selina suy nghĩ thật kỹ, gật đầu một cái thật khẽ, ngẩng đầu, nhẹ nhàng mở miệng:

“Đúng vậy thưa Ngài!”

Không lâu sau đó, cô gái “Nữ Hoàng” cũng mở miệng theo:

“Đúng vậy thưa Ngài!”

Lúc đầu cô còn hơi do dự, sau đó nghĩ đến tình cảnh của mình. Từ câu nói của vị này, Ngài sẽ không ép cô làm thuộc hạ, điều đó khiến cô dám mạo hiểm để cầu lợi ích trong nguy hiểm, tán đồng ý kiến của người trung niên kia.

Bên ngoài cung điện.

“Đúng là vừa ý mình!” Tiên Anh Minh đứng bên ngoài, nhận được lời đề nghị, gật đầu hài lòng, mỉm cười truyền giọng nói của mình vào trong.

Bên trong cung điện.

Ba người im lặng, thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của vị thần bí. Chưa đầy hai mươi giây, một âm thanh vang lên:

“Ta là người thích trao đổi công bằng!”

“Sẽ không bắt các ngươi hỗ trợ vô điều kiện!”

“Ta sẽ khắc sâu thời gian cho lần gặp tiếp theo vào các ngươi thông qua ba vật phẩm kia. Khi đến thời hạn, nó sẽ truyền vào tâm trí các ngươi một khoảng thời gian trước để các ngươi chuẩn bị!”

Ba người đồng thanh nói: “Theo ý chỉ của Ngài!”

Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, mời bạn đọc thưởng thức và chia sẻ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free