Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hãy hẹn hò với cô gái cực kì dễ thương như tớ đi! - Chapter 31: Extra volume 3 - Năm mới

Extra volume 3 - Năm mới

Trans: Haros

Extra được tác giả đăng trên Kakuyomu. Extra này là sau epilogue vol 3, Yamato và Yuzu lúc này đã yêu nhau.

******

“Yamato-kun, anh đợi lâu chưa?”

Một buổi sáng sớm nọ, lúc này đồng hồ còn chưa điểm 6 giờ.

Yuzu nhẹ nhàng bước tới khi nhìn thấy tôi đang đứng đợi sẵn trước căn hộ.

“Anh cũng vừa đến thôi.”

Nói xong, chúng tôi định bắt đầu đi thì Yuzu khựng lại như thể vừa nhớ ra điều gì đó.

“À, phải rồi. Chúc mừng năm mới!”

“Ừm. Chúc mừng năm mới.”

Cả hai cùng cúi đầu rồi lại nhìn nhau lần nữa.

Bầu không khí bỗng nhiên trở nên trang trọng khiến chúng tôi không khỏi bật cười.

“Hehe. Vậy thì đi thôi. Tụi mình cần phải đến đó trước khi mặt trời mọc.”

“Ừm. Đi thôi.”

Tôi và Yuzu bắt đầu rảo bước bên nhau.

Hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi đón năm mới cùng nhau với tư cách là một cặp đôi thật sự.

Sau khi leo những bậc thang dài, cả hai đã đặt chân đến ngôi đền.

Vì là đầu năm mới nên tôi nghĩ rằng hẳn là phải đông đúc lắm. Nhưng trái với dự đoán của tôi, nơi đây lại thưa thớt đến lạ.

“Vắng thật nhỉ.”

“Ừm. Tại quanh đây có nhiều ngôi đền lớn hơn mà.” Yuzu gật đầu.

“Thật hả? Thế sao em lại quyết định tới đây?”

Không hiểu sao Yuzu lại nở nụ cười tự mãn khi thấy tôi thắc mắc.

“Tất nhiên là bởi mong ước của em tại đây đã được ứng nghiệm rồi! Anh không nhớ lần trước tụi mình đã đến đây sao?”

“À… Lần đó.”

Nếu tôi nhớ không nhầm thì vài tháng trước chúng tôi có đến đây để mua bùa cầu duyên.

“Lúc đó em đã cầu nguyện cho Yamato-kun đang yêu em say đắm sẽ thành thật với cảm xúc của mình. Và lời cầu nguyện ấy đã ứng nghiệm.”

Yuzu trưng ra vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Mà giờ đây chúng tôi đang hẹn hò thật nên cũng chẳng phủ nhận được.

“Ừ thì đúng là vậy thật...”

Tôi miễn cưỡng thừa nhận. Yuzu liền nở nụ cười hạnh phúc.

“Vậy nên Yamato-kun hãy suy nghĩ cẩn thận về mong muốn của mình nhé. Anh có thể ước rằng ‘Mong rằng Yuzu-chan sẽ mãi mãi yêu tôi.’ hay cái gì đó đại loại vậy chẳng hạn.”

“Chẳng phải ‘Mong rằng Yuzu-chan sẽ bớt phiền phức hơn một chút.’ là đủ rồi à?”

“Tất nhiên là không rồi! Em đâu có phiền phức đâu! Làm vậy là phí mất một điều ước đấy!”

“Được rồi. Vậy thì ‘Mong rằng Yuzu-chan sẽ tự nhận ra bản thân phiền phức đến nhường nào.’ ”

“Cái gì cơ?!”

Khi chúng tôi vẫn còn đang nói về mấy chuyện ngớ ngẩn thì đã đến lượt.

Tôi bỏ tiền vào hòm công đức, rung chuông rồi cúi đầu hai lần, vỗ tay hai lần và cúi đầu thêm lần nữa.

Sau đó, tôi lẩm bẩm điều ước mà mình đã quyết định trước khi tới đây.

Chúng tôi đứng lại đó vài giây rồi cùng lúc ngẩng đầu lên và rời khỏi hàng.

“Thế rồi anh ước cái gì thế?”

“Ừ thì, anh ước năm sau có nhiều game hay ra mắt hơn tôi.”

Nghe vậy, Yuzu phồng má.

“Ồ, không liên quan gì tới em luôn cơ đấy? Có vẻ như anh thà chơi game còn hơn là dành thời gian với em nhỉ? Cô bạn gái dễ thương của anh dễ cô đơn lắm đấy, những lúc như này anh phải nghĩ cách mà dỗ dành đi chứ?”

Yuzu giận dỗi nắm lấy áo tôi.

“Không phải thế. Anh muốn tụi mình chơi cùng nhau.”

“Hả?”

Đối mặt với Yuzu vẫn còn đang ngơ ngác, tôi ngượng ngùng giải thích.

“Anh ước có nhiều game co-op hay để tụi mình có thể chơi cùng nhau.”

Yuzu ngơ ngác một lát rồi ngại ngùng mỉm cười với tôi.

“Thật sao? Cơ mà lúc nào anh cũng nghĩ tới game ha. Anh không nghĩ ra cái gì lãng mạn hơn được sao?”

Bị đẩy vào thế khó, tôi liền hỏi ngược lại Yuzu.

“Vậy còn em? Em ước gì vậy?”

Nụ cười châm chọc hiện lên trên gương mặt Yuzu.

“Em á? Em ước Yamato-kun thích em hơn game thôi. Bạn trai mình mà chỉ quan tâm đến game thì buồn lắm.”

Tôi thở dài.

“Em bị ngốc hả? Hồi nãy nói anh xong giờ lại làm y hệt là sao?”

“Hả? Là sao cơ?”

Yuzu nghiêng đầu thắc mắc. Tôi nghiêm túc giải thích.

“Em vừa phí mất một điều ước đấy.”

Phải mất vài giây Yuzu mới hiểu ra lời tôi vừa nói, gương mặt em ấy nhanh chóng đỏ bừng.

“S-Sao đột nhiên anh lại nói vậy chứ!”

“Đang là năm mới nhưng phòng thủ của em vẫn yếu như thường ngày nhỉ?”

Nghĩ đến cú phản công tuyệt vời vừa rồi, tôi bật cười. Yuzu giận dỗi nhìn tôi, gương mặt em ấy đã đỏ đến tận mang tai.

“A-Ai cũng đỏ mặt khi nghe thế thôi!”

“Hể, Yuzu-chan năm nay cũng dễ thương ghê.”

Tôi liếc nhìn Yuzu. Em ấy xấu hổ quay mặt đi.

“Sao anh cứ phải chọn mấy lúc như thế này hả?! Nghĩ lại thì, tại vì Yamato-kun ít khen em quá nên sức phòng thủ của em mới yếu như vậy đấy! Anh liệu mà chịu trách nhiệm đi!”

“Hiểu rồi. Cứ để đó cho anh.”

“Hả?”

Có vẻ như không ngờ rằng tôi sẽ hùa theo, Yuzu sững người lại.

Thấy vậy, tôi nhanh chóng chớp lấy thời cơ chiến thắng.

“Yuzu-chan siêu cấp dễ thương. Được nhìn thấy Yuzu-chan ngay ngày đầu năm mới làm anh hạnh phúc lắm. Vẻ mặt ngượng ngùng của Yuzu-chan cũng siêu cấp dễ thương luôn.”

“K-Khoan! Tấn công bất ngờ thế này là chơi xấu!”

“Chứ không phải em muốn hả?”

“Ựa… Cứ thế này thì em không chịu nổi mất! Kiềm chế chút đi!”

“Được rồi. Vậy để năm sau anh khen tiếp.”

“Sao lại thành ra như thế rồi?! Khen em nhiều hơn đi chứ!”

“Đã hiểu. Vậy thì…”

“H-Hôm nay thế là đủ rồi! Tập trung ngắm bình minh thôi!”

“Rồi, rồi.”

Sau khi chọn được chỗ thông thoáng, chúng tôi cùng nhau ngắm bình minh.

Mặt trời đang dần ló rạng sau những rặng núi. Dù vẫn như bao ngày khác, ánh nắng hôm nay lại mang vẻ đẹp thiêng liêng lạ thường.

Tuy vậy, hôm nay tôi đến đây không phải để ngắm bình minh.

Vì sao ư?

“Đẹp quá…”

Bởi tôi đang bận ngắm nhìn gương mặt dễ thương của Yuzu rồi.

Quả nhiên là em ấy vừa phí mất một điều ước thật.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free