(Đã dịch) Hệ Thống Bắt Ta Làm Phản Diện , Mà Ta Chỉ Là Tiểu Lâu La - Chương 105: Phận làm main chính cùng Bạch dâm tặc ?
Khô Lâu Ma Quân nghe vậy, lạnh giọng nói: "Vậy ngươi hãy lập tức đi trừ khử bọn chúng, đừng để chúng tiết lộ bí mật của chúng ta."
Bóng đen cảm thấy nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống, hắn chần chừ giây lát rồi đáp lời:
"Đại nhân, việc này e rằng không đơn giản. Người của các phái chính đạo đang theo dõi sát sao vùng sơn cốc đó, nếu thuộc hạ xuất hiện ở đó, e rằng sẽ lập tức bị họ phát hiện."
Bóng đen không thấy rõ vẻ mặt Khô Lâu Ma Quân lúc này, nhưng lại cảm nhận được nhiệt độ xung quanh lần nữa hạ xuống mấy phần. Thấy vậy, hắn vội vàng nói tiếp:
"Đại nhân xin hãy hiểu cho thuộc hạ. Thuộc hạ không sợ nguy hiểm, chỉ sợ làm hỏng kế hoạch của ngài."
Khô Lâu Ma Quân cảm thấy lời tên này nói cũng có lý, bèn thay đổi giọng điệu: "Vậy ngươi hãy tìm cách liên lạc với chúng, bảo chúng hãy kiên nhẫn chờ đợi, chúng ta sẽ sớm đến cứu chúng."
Bóng đen nghe vậy không khỏi nghi hoặc hỏi: "Ma Quân đại nhân, ngài thay đổi ý định, không còn muốn diệt khẩu chúng nữa ư?"
Khô Lâu Ma Quân hừ lạnh nói: "Ngốc nghếch! Ta chỉ cho chúng chút hy vọng, để chúng không vì đường cùng mà liều lĩnh, khai hết bí mật của chúng ta."
Bóng đen giật mình, vỗ trán kêu lên: "Thuộc hạ đã hiểu! Ma Quân đại nhân quả nhiên là bậc trí tuệ thông thiên, thiên hạ khó ai sánh kịp!"
Nhưng sau lưng hắn lại thầm rùng mình, trong lòng nghĩ: "Ma Quân đại nhân ngay cả thuộc hạ của mình cũng có thể dùng thủ đoạn để trừ khử, vậy e rằng Môn Chủ cũng đã bị ngài diệt trừ rồi."
Đến đây, hắn liếc nhìn bóng lưng Khô Lâu Ma Quân, rồi lại tiếp tục nghĩ: "Ma Quân đại nhân quả không hổ danh là một Đại Ma Đầu gian xảo, độc ác. Quả nhiên, ngài ấy chính là một tấm gương để ta học hỏi."
Khô Lâu Ma Quân thấy tên này sau một lúc vẫn im lặng không nói gì, hắn không khỏi cau mày nói: "Nếu đã hiểu rồi thì lập tức đi thực hiện đi, đừng để đám người chính đạo ra tay, diệt sát chúng trước khi ngươi kịp truyền tin tức."
Bóng đen giật mình tỉnh lại, vang dõng đáp: "Thuộc hạ đã rõ, Đại nhân!" Dứt lời, hắn lập tức biến mất trước mặt Khô Lâu Ma Quân, đi thực hiện nhiệm vụ. Còn Khô Lâu Ma Quân thì tiếp tục nhắm mắt, chìm vào suy tư.
.....
Sáng sớm ngày hôm sau.
Bạch Tử Phàm lần thứ hai đi cùng nhóm nữ đệ tử thân truyền của Thái Âm Giáo lên đường. Nhưng lần này không phải trở về Thái Âm Giáo, mà là lên đường truy sát đám đệ tử còn sót lại của Ma Môn.
Hơn nữa, có một điều khác biệt: Bạch Tử Phàm đã không còn ở cương vị kẻ lâu la theo chân nhóm đệ tử thân truyền này. Lần này, hắn chính là Đại trưởng lão đầy quyền lực chỉ đứng sau Giáo chủ Thái Âm Giáo, dẫn dắt nhóm đệ tử thân truyền đi chinh phạt Ma Môn.
Trong nhóm người này có rất nhiều gương mặt quen thuộc như Sở Nguyệt Thiền, Liễu Phỉ Phỉ... Ngoại trừ Thái Vũ, tất cả đều là những gương mặt quen thuộc từ lần trước – những gương mặt tiêu biểu từng luân phiên cưỡng hôn gương mặt non nớt của hắn.
Trong nhóm đệ tử thân truyền lần này không có cường giả Đại Tông Sư Cảnh, bởi vì bên phía Ma Môn, đệ tử đạt cảnh giới Tông Sư Cảnh đỉnh phong đã là mức cao nhất.
Nếu các phái chính đạo mang theo cường giả Đại Tông Sư Cảnh đi cùng, thì còn gì là lịch luyện cho thế hệ trẻ nữa.
Tuy nhiên, dù vậy, bên phía chính đạo vẫn sẽ có cường giả âm thầm giám sát, khống chế thế cục, để nếu có bất trắc gì xảy ra còn kịp thời ra tay cứu giúp.
Bạch Tử Phàm ngồi trên lưng ngựa, khuôn mặt có vẻ ngán ngẩm. Hắn cảm thấy rằng sau khi xuyên qua thế giới này, mình chẳng khác nào một tên cu li chạy KPI ngập mặt, hết sự kiện này đến sự kiện khác liên tiếp ập đến, lần lượt đập vào mặt hắn.
Dù vất vả là vậy, Bạch Tử Phàm cũng chỉ có thể cố gắng an ủi bản thân mình rằng:
"Nếu hắn không tiếp tục nỗ lực chạy KPI, thì truyện làm sao có thể diễn biến tiếp, tác giả làm sao có thể kiếm tiền?" Hắn thở dài. "Haiz... suy cho cùng, cũng chỉ có thể tự trách mình thôi. Phận làm vai chính thật khổ, nhưng ai hiểu cho đây!!"
Bạch Tử Phàm cũng không phải là hạng người hay than vãn. Rất nhanh, hắn liền chấp nhận sự thật đau lòng này, rồi nhìn vào lòng bàn tay mình, kiểm tra xem rốt cuộc trong đó cất giấu những vật gì.
Vậy mà Doãn Chí Bình lại đặt cấm chế mạnh đến thế, sau khi hắn nhờ Nhị trưởng lão thay mình phá giải cấm chế trên chiếc nhẫn trữ vật.
Một lúc sau, Bạch Tử Phàm có chút tiếc nuối thốt lên:
"Không thấy công pháp 《Thái Âm Bổ Dương Chi Thuật》của Doãn Chí Bình đâu! Thật đáng tiếc... à không, phải nói là thật đáng trách. Một công pháp tuyệt thế như vậy, vậy mà Doãn Chí Bình lại không lưu truyền cho đời sau, tự mình cất giữ. Nếu lão tặc Thiên Mã Hành Không biết được việc này, nhất định sẽ rất tức giận."
Tiếp tục quan sát, sắc mặt Bạch Tử Phàm càng lúc càng trở nên quái dị. Bởi vì ngoài mấy thứ đan dược có lẽ của Tông Chủ Cốc Sơn Tông, còn sót lại trong nhẫn trữ vật, thêm một vài pháp bảo nữa, đã không còn thứ gì đáng chú ý.
Chỉ là... trong này còn có mấy quyển thần tác thật sự vô cùng đặc biệt, ví dụ như:
"Thần Điêu Đại Bịp."
"Doãn Chí Bình và Tiểu Long Nữ ngoại truyện."
"Cố sự chưa biết đến của Doãn Chí Bình và Tiểu Long Nữ."
"Hệ thống Bắt Ta Làm Phản Diện Mà Ta Chỉ Là Tiểu Lâu La."
Lướt qua nội dung mấy quyển thần tác này, Bạch Tử Phàm đã suýt chút nữa đấm ngực than lên: "Là vị anh hùng bàn phím nào đã viết ra được những kịch bản đầy drama đặc sắc đến vậy!"
Tiêu biểu như cuốn 《Cố sự chưa biết đến của Doãn Chí Bình và Tiểu Long Nữ》ấy. Cái gì mà Tiểu Long Nữ mười sáu năm sau cùng Dương Quá gặp lại, không phải Tiểu Long Nữ thật, mà là con gái của Doãn Chí Bình và Tiểu Long Nữ... sinh ra... khụ khụ khụ.
Thế nhưng cái này cũng chẳng là gì so với drama trong cuốn thần tác 《Hệ thống Bắt Ta Làm Phản Diện Mà Ta Chỉ Là Tiểu Lâu La》ấy. Quyển thần tác này thật sự có quá nhiều drama đặc sắc.
Tiêu biểu như trong truyện này cũng có một tên họ Bạch tương tự như hắn, nhưng lại gọi là Bạch dâm tặc. Hắn vậy mà làm trái với luân thường đạo lý, không những thu một đôi sư đồ của chính đạo vào hậu cung, mà một đôi sư đồ bên ma đạo hắn cũng không buông tha.
Cái tên Bạch dâm tặc này thật đáng sợ, ngay cả thần thú mà hắn cũng thu vào hậu cung của mình được, chỉ trừ bà già và con heo may mắn thoát khỏi hắn.
Xem ra, hắn còn có chút nhân tính!
Drama bắt đầu từ đôi sư đồ chính đạo, mà nhân vật chính là sư phụ của cô nàng bên chính đạo ấy. Ả cấm đồ đệ yêu đương với tên Bạch dâm tặc, nhưng chính ả sư phụ ấy lại lên giường với Bạch dâm tặc trước cả đồ đệ của mình... haiz...
Thế nhưng điều này còn chưa là gì, đáng nói nhất là khi cả hai sư đồ đều thất thân với Bạch dâm tặc.
Sau đó, cả hai liền thay phiên nhau chèn ép Bạch dâm tặc, ép hắn vẽ lại thủ cung sa cho mình, để chứng minh với người kia rằng mình còn trong sạch.
Để rồi đến một hôm cả hai cùng phát hiện ra... sau đó, thì đã không còn "sau đó" cho tên Bạch dâm tặc này nữa.
Mọi quyền sở hữu bản dịch này thuộc về truyen.free, được kiến tạo từ những dòng chữ bay bổng nhất.