Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Bắt Ta Làm Phản Diện , Mà Ta Chỉ Là Tiểu Lâu La - Chương 137: Giáo chủ nương nương, cứu thuộc hạ !!

Bạch Tử Phàm không biết, Khô Lâu Vương này có thể sử dụng tuyệt kỹ hay không.

Những Khô Lâu thông thường khác, tuy không biết dùng tuyệt kỹ, nhưng cứ giết chúng, chúng lại tự mọc lên như nấm.

Bạch Tử Phàm chạy quanh Khô Lâu Vương một vòng, âm thầm dò xét hắn.

Chỉ thấy Khô Lâu Vương không có chân, nó trực tiếp di chuyển bằng cách lơ lửng giữa không trung.

Trên đầu Khô Lâu Vương đội mũ giáp sắt, phía trên có hai chiếc sừng nhọn, không khác gì một đôi sừng trâu mọc thẳng lên.

Thân thể của nó không có gì đáng nói, đúng với tên gọi Khô Lâu, chỉ toàn xương cốt.

Chỉ là trên tay của nó cầm một thanh trường kiếm hết sức đặc biệt.

Thanh trường kiếm ấy dài khoảng 2.5m, rộng 60cm, về độ nặng của nó, có lẽ phải xấp xỉ cả tấn.

Thanh trường kiếm này, bằng một nửa thân hình của nó.

Bạch Tử Phàm đã tiếp cận sát bên, Khô Lâu Vương lại đứng im mà không có bất kỳ động tác gì.

Bạch Tử Phàm âm thầm cảm thấy kỳ quái, nó đang làm cái quái gì vậy?

Tình hình lúc này không cho phép Bạch Tử Phàm lưỡng lự, phân tích thêm nữa.

Bạch Tử Phàm lập tức căng mình, dùng hai tay huy kiếm, vận lên nguyên khí, tung người lên cách mặt đất khoảng 3m.

Cuồng phong nổi lên cuồn cuộn quanh người, lấy tốc độ sấm chớp tấn công về phía Khô Lâu Vương. Mỗi khi kiếm của Bạch Tử Phàm lướt qua, từng tia sét chớp nhoáng hiện lên, uy lực tựa dòng điện cao áp.

Trông Bạch Tử Phàm lúc này, vô cùng oai vũ, không khác gì một tuyệt thế cao thủ, một kẻ nhất kiếm tất sát mọi địch thủ.

Đầu kiếm đã tiếp cận phần gáy của Khô Lâu Vương, nhưng bất ngờ thay, Khô Lâu Vương vẫn chỉ đứng im bất động, không chút phản ứng hay bận tâm tới Bạch Tử Phàm.

Rất nhanh bất ngờ này đã được giải đáp.

Khi Lang Tinh Kiếm của Bạch Tử Phàm chạm vào phần gáy của Khô Lâu Vương, tia sét trên Lang Tinh Kiếm bỗng nhiên biến mất, và Bạch Tử Phàm chỉ cảm thấy xương cốt trên cánh tay mình rung lên một tiếng như sắp nứt rời.

Cốp!!

Ngay sau đó, Bạch Tử Phàm bị một lực phản chấn, tựa như một chiếc lò xo bị đè nén rồi bật ra.

Bạch Tử Phàm văng ra, bay thẳng xuống mặt đất, lăn mấy vòng, làm cho cả đại địa xung quanh cũng chấn động đến nứt toác.

Bịch Bịch!!

Khụ!!

Ngay khi ngã xuống, Bạch Tử Phàm đã gượng dậy, ho khan ra một ngụm máu tươi.

Nhìn về phía Khô Lâu Vương, ánh mắt của Bạch Tử Phàm có chút khó tin.

Hắn vậy mà dùng hết sức lực của mình, cũng không thể nào làm rụng một sợi lông trên thân của Khô Lâu Vương.

Nhầm! Khô Lâu Vương không có lông.

Hắn vậy mà dùng hết sức lực của mình cũng không thể làm xước đư��c một vết xương nào trên thân Khô Lâu Vương.

Khi chạm vào phần gáy của Khô Lâu Vương, Bạch Tử Phàm chỉ cảm thấy mình không khác nào chạm vào một khối thiết bản, cánh tay hắn hiện giờ vẫn còn đang tê dại.

Hiện giờ, Bạch Tử Phàm mới nhận ra chênh lệch tu vi giữa hai bên là không hề nhỏ.

Và trong mắt Khô Lâu Vương, Bạch Tử Phàm không khác gì một con kiến di động, một con kiến biết cầm kiếm.

Nên nó mới phớt lờ Bạch Tử Phàm như vậy.

"Chủ nhân, tên này tu vi tuy chỉ dừng lại ở mức Đại Tông Sư Cảnh, nhưng nhục thân nó không thua kém gì một tu sĩ Địa Cực Cảnh."

"Vậy nên, nếu chủ nhân người chưa tu luyện cảnh giới kiếm đạo tầng thứ ba là kiếm khí."

"Chủ nhân, hoàn toàn không có khả năng gây ra thương tích cho nó."

Tiểu Trà Trà giải thích cho Bạch Tử Phàm.

Bạch Tử Phàm gật đầu xem như đáp lời Tiểu Trà Trà.

Lực chú ý của Bạch Tử Phàm lúc này đang dồn mọi sự tập trung vào Khô Lâu Vương.

Chỉ thấy Khô Lâu Vương giơ lên thanh trường kiếm của mình, chậm rãi tiến tới chỗ Bạch Tử Phàm.

Vù vù...

Nơi Khô Lâu Vương đi qua, cát bụi tung bay.

Đối mặt với Khô Lâu Vương khí thế hừng hực như vậy, Bạch Tử Phàm lại không hề sợ hãi.

Với tâm cảnh kiên định của mình, dù Khô Lâu Ma Quân có đứng ngay trước mắt, vào thời khắc này, hắn cũng sẽ không chút nào sợ sệt mà lùi bước, tự tin đối mặt.

Khi Khô Lâu Vương chỉ cách Bạch Tử Phàm khoảng chừng 3m, nó chuẩn bị vung thanh trường kiếm của mình để chém Bạch Tử Phàm.

Bạch Tử Phàm nhanh chóng chạy lùi lại phía sau, áp dụng chiêu bài cũ từ thời thơ ấu ở kiếp trước của hắn.

Ra ngoài đường bị đánh, gặp đứa nhỏ hơn hoặc ngang tuổi thì đánh lại, gặp đứa lớn hơn thì chạy về mách mẹ.

Còn bây giờ, ở thế giới này, Bạch Tử Phàm đã có người khác để mách, cũng coi như một lần nghiệm lại câu nói về "Sugar mommy" mà những đệ tử của Thái Âm Giáo đã ngứa mồm nói ra.

Bạch Tử Phàm chạy lùi lại phía sau, ngước nhìn lên mái nhà cao lớn, nơi vừa nãy khi bị đánh văng về phía sau, hắn đã trông thấy nàng.

Bạch Tử Phàm lớn tiếng kêu cứu:

"Giáo chủ nương nương, cứu thuộc hạ!!"

"Giáo chủ nương nương, cứu thuộc hạ!!"

Theo tiếng kêu cứu của Bạch Tử Phàm, Khô Lâu Vương cùng những người quanh đây đều hướng mắt nhìn lên.

Chỉ thấy, trên mái nhà, quả nhiên xuất hiện bóng dáng một nữ tử.

Nữ tử này khoác trên mình một chiếc áo choàng đỏ, một dải khăn choàng lông xù màu trắng quấn quanh chiếc cổ trắng như tuyết của nàng, khiến nàng thêm phần trang nhã, kiêu sa.

Nàng áo đỏ như huyết, tóc dài phấp phới, cho dù chỉ đứng im một chỗ cũng toát lên vẻ đẹp ưu mỹ phi thường, khiến người ta liên tưởng nàng là tiên nữ bước ra từ tranh vẽ.

Đặc biệt là dáng người thướt tha gợi cảm cùng tỷ lệ thân hình hoàn mỹ đến không tỳ vết của nàng, thật sự rất thu hút ánh nhìn của người khác, một khi đã trông thấy sẽ lưu luyến không muốn rời mắt.

Khi nàng chuyển mặt nhìn về phía Bạch Tử Phàm, khí chất cao quý càng được hiện rõ, khiến vạn vật xung quanh như ảm đạm đi vài phần.

Phía dưới, những người Tiêu gia lần đầu gặp phải cảnh tượng này, bọn họ đều có một cảm xúc chung, đó là mắt chữ A, mồm chữ O.

Bọn họ tuy không nhìn rõ được hình dáng nữ tử trên mái nhà kia, nhưng cũng thấy được thân hình mờ ảo của nàng qua làn sương khói bao quanh.

Dù chỉ như vậy, cũng đã đủ để bọn họ khẳng định, nữ tử trên mái nhà kia chính là một tuyệt thế giai nhân.

Chẳng bao lâu sau, những người Tiêu gia đã phải dời ánh mắt, vì càng nhìn, đôi mắt họ càng đau đớn không chịu nổi.

Trong lòng Bạch Tử Phàm đã thả lỏng một hơi, việc Ngu Yên Vũ xuất hiện ở đây, xem như mọi khó khăn đã được giải quyết.

Bởi vì sự chênh lệch đẳng cấp thế này, chỉ có thể gói gọn trong một từ để giải thích: out trình.

Quả nhiên, chỉ trong một sát na, Bạch Tử Phàm gọi tên Ngu Yên Vũ.

Khô Lâu Vương đã tự động vỡ vụn, những Khô Lâu thông thường khác cũng tương tự đổ sập xuống mặt đất, rồi dần dần tan biến.

Nhìn đống xương vỡ vụn trên mặt đất của Khô Lâu Vương, Bạch Tử Phàm có chút tiếc nuối.

Bởi vì hắn nhớ tới lời nguyền ở Tắc Bắc hoang mạc, rằng những kẻ cụt chân không thể nào đi bộ vào Tắc Bắc hoang mạc được.

Tên Khô Lâu Vương không những cụt chân mà còn có thể đi, chẳng lẽ trời sinh ra hắn chỉ để phá vỡ lời nguyền trong Tắc Bắc hoang mạc?

Bản dịch này là một phần của kho tàng truyện tại truyen.free, nơi mọi cuộc phiêu lưu đều được dệt nên từ những trang chữ đầy mê hoặc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free