Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Bắt Ta Làm Phản Diện , Mà Ta Chỉ Là Tiểu Lâu La - Chương 176: Xuân sắc vô biên.

Bạch Tử Phàm nghe vậy, cũng khẽ cười theo nói:

"Nương nương, hôm nay thuộc hạ nhất định sẽ đánh bại người, cho người biết thế nào là cầu xin tha thứ."

Dứt lời, Bạch Tử Phàm khí thế hừng hực, một tay luồn ngang lưng, tay kia đặt xuống đầu gối, bế bổng Ngu Yên Vũ, thẳng tiến phòng ngủ của nàng.

Còn Ngu Yên Vũ, khi nghe lời này thì khẽ mỉm cười, vẻ mặt toát lên sự tự tin, cao ngạo và hiếu thắng chưa từng sợ bất cứ ai, ánh mắt khiêu khích nhìn Bạch Tử Phàm.

Vừa đến phòng ngủ của Ngu Yên Vũ, Bạch Tử Phàm đẩy mạnh cánh cửa, sau đó dùng nguyên khí đóng chặt lại.

Lần này, hắn không tiến đến giường ngọc như mọi khi mà chuyển chiến trường sang một hồ nước nóng đặt giữa phòng.

Ngày thường, Ngu Yên Vũ vẫn thường dùng hồ nước nóng này để tắm rửa.

Bạch Tử Phàm chỉ mong rằng, đổi địa điểm chiến trường, tình thế cuộc chiến cũng sẽ xoay chuyển.

Đến bên bờ hồ, Bạch Tử Phàm cúi xuống định hôn lên môi thơm của Ngu Yên Vũ, nhưng chợt thấy hàng mi nàng khẽ nhíu lại.

Hắn hiểu ý, đây chính là giới hạn của nàng.

Vậy là, chỉ trong chớp mắt, hắn liền ghé miệng sát vào vành tai nhỏ nhắn của nàng thì thầm:

"Nương nương, người chẳng phải thường hay khen, miệng lưỡi của thuộc hạ lợi hại đó sao?"

"Hôm nay, thuộc hạ nhất định sẽ chứng minh cho Nương nương thấy, miệng lưỡi của thuộc hạ có thật sự lợi hại như người nghĩ hay không."

Ngu Yên Vũ gương mặt ửng hồng, ��ôi tay quấn chặt lấy cổ Bạch Tử Phàm, ánh mắt mê ly, khẽ nói:

"Bạch Tử Phàm, hôm nay chính là lần cuối, sau hôm nay, không biết khi nào chúng ta mới gặp lại."

"Nể tình ngươi hôm nay có biểu hiện tốt như vậy."

"Lần này ta cho phép ngươi được động tay động chân, muốn đụng chạm nơi nào, cứ việc đụng chạm nơi đó."

"Ngươi muốn làm gì, cứ việc làm nấy."

Bạch Tử Phàm nghe vậy, chỉ cảm thấy trong người từ đâu bỗng nhiên trỗi dậy một luồng dục hỏa vô cùng mãnh liệt.

Lời này của Ngu Yên Vũ đối với Bạch Tử Phàm, có thể nói, còn kích thích hơn cả những loại xuân dược mãnh liệt nhất.

Bạch Tử Phàm không một chút do dự, ôm lấy thân thể nhu hòa, mềm mại không xương của Ngu Yên Vũ thật chặt vào lòng, bế nàng, từng bước tiến vào trong hồ nước.

Trong hồ nước sương mù mờ mịt, tựa như tiên cảnh.

Từng cánh hoa nhẹ nhàng bay lượn, tạo nên một cảm giác thong dong, khoái lạc.

Thật sự là một mùi hương vô cùng mê người!

Vừa đặt chân vào hồ nước, Bạch Tử Phàm liền cảm nhận được, quả nhiên hồ tắm này không hề tầm thường.

Bởi vì, hắn có thể cảm nhận được một luồng linh khí nồng nặc đang tràn ngập, bao trùm lấy thân thể cường tráng của mình.

Khi Bạch Tử Phàm từng bước đi xuống, nước bắn tung tóe, làm ướt và vén chiếc váy dài, để lộ hơn phân nửa cặp đùi ngọc thon dài, săn chắc của Ngu Yên Vũ.

Bạch Tử Phàm đôi tay nhẹ nhàng cởi bỏ y phục của Ngu Yên Vũ, rồi thuận tay gỡ xuống chiếc trâm cài tóc trên đầu nàng.

Khi chiếc trâm rời khỏi, mái tóc đen nhánh, dài như thác nước của nàng liền xõa xuống.

Lại thêm bọt nước văng khắp nơi, cùng với dáng vẻ nửa kín nửa hở của Ngu Yên Vũ.

Thật sự, Ngu Yên Vũ giống như một tiên tử thánh khiết vừa hóa thân thành tiên tử sa đọa.

Một lát sau, thân thể của Ngu Yên Vũ và Bạch Tử Phàm dần dần bị hơi nước bao phủ.

Phía trên bờ hồ.

Quần áo, váy dài, quần thun, đều vương vãi ở đó.

Còn ở bên trong hồ tắm.

Sóng sánh, bọt nước văng khắp nơi.

Báo hiệu cho một cuộc chiến kịch liệt sắp sửa bắt đầu, kéo dài đến tận ngày hôm sau mới chấm dứt.

Một màn xuân sắc vô biên bắt đầu...

Ngày hôm sau.

Bạch Tử Phàm tỉnh lại đã là giữa trưa.

Khắp nơi xung quanh vương vãi bọt nước, đều là những dấu tích của bãi chiến trường kịch liệt hôm qua để lại.

Lần đầu tiên, Bạch Tử Phàm có một trận chiến quyết liệt kéo dài với Ngu Yên Vũ mà không cần tới Thái Dương Chân Hỏa phụ trợ.

Ở bên cạnh, bóng người quen thuộc đã không còn, giai nhân đã đi, nhưng trong không khí, vẫn còn vương vấn mùi hương đặc trưng của nàng.

Đồng thời, một thông báo vang lên trong đầu hắn:

Hệ thống thông báo 'ting':【Ngu Yên Vũ (độ thân mật +5) = (tổng độ thân mật +60/100) 】

Nhận lấy thông báo này, Bạch Tử Phàm không khỏi thầm thở dài trong lòng.

Phàm là nữ nhân, chỉ cần duy trì quan hệ thể xác lâu dài với nàng mà mình không phản đối, tình cảm rồi sẽ ấm lên nhanh chóng thôi.

Nói đơn giản hơn, chỉ cần qua lại thân mật với họ nhiều lần, họ sẽ vô hình trung cảm thấy thân thuộc và tự đáy lòng ngầm mặc định: đây chính là nam nhân của mình.

Hay nói theo cách văn thơ là:

"Kim đâm vào thịt thì đau

Thịt đâm vào thịt nhớ nhau suốt đời."

Đại loại là thế...

Nói tới thể xác.

Mặc dù eo của Bạch Tử Phàm bây giờ vẫn còn ê ẩm.

Nhưng trong lòng Bạch Tử Phàm, lại trỗi dậy một luồng sảng khoái, một luồng luyến tiếc và tưởng nhớ đối với Ngu Yên Vũ.

Sảng khoái là.

Ngu Yên Vũ thật sự rất tuyệt, từ dáng người tuyệt thế vưu vật cho đến dung mạo Khuynh Quốc Khuynh Thành của nàng.

Nên dù bị nàng liên tục "ép khô", nhưng cái tư vị đó, chậc chậc, người ngoài nào có thể biết được.

Còn luyến tiếc cùng tưởng nhớ là.

Hai tháng nay cùng Ngu Yên Vũ song tu không ngừng, mỗi đêm chung giường chung gối, mỗi sáng mở mắt đã thấy mặt nhau, cứ như một cặp phu thê thực thụ.

Do đó, nếu Bạch Tử Phàm không nảy sinh chút tình cảm nào khác thường đối với Ngu Yên Vũ, thì đó mới là điều không thể nào.

Nhất là Ngu Yên Vũ, còn có một bộ mặt khác mà bình thường ít ai biết đến, nàng đôi lúc lại tỏ ra nhu tình như nước, đôi lúc lại nóng bỏng như lửa.

Thậm chí, nếu cần, nàng hoàn toàn có thể hóa thân thành một vị băng sơn mỹ nhân, để cuộc vui c��ng có thêm phong vị.

Điều này, Bạch Tử Phàm không rõ có liên quan đến công pháp Âm Dương Phượng Hoàng Diễm và Băng Hỏa Thần Công mà Ngu Yên Vũ đang tu luyện hay không.

Khi một người cùng lúc sở hữu hai thái cực, một Băng một Hỏa, vốn dĩ đối lập nhau.

Trong không khí vẫn còn vương vấn mùi hương.

Bạch Tử Phàm thở dài một hơi, sau đó khẽ than một tiếng.

"Sắc đẹp tiêu nhân hồn, tiên tử cười một tiếng, chôn vùi anh hùng cốt."

Dứt lời, hắn lắc đầu khẽ cười, nhận ra trên bờ, cạnh đầu mình có một bức phong thư, có lẽ là do Ngu Yên Vũ để lại trước khi rời đi.

Bạch Tử Phàm đưa tay cầm lấy phong thư và từ từ mở ra.

Bên trong, là những dòng chữ đẹp đẽ, duyên dáng của Ngu Yên Vũ.

"Gửi Bạch Tử Phàm!!"

"Khi ngươi đọc được phong thư này, có lẽ ta đã đi đến một nơi rất xa."

"Đầu tiên, ta có lời khen ngợi dành cho ngươi, đêm qua ngươi biểu hiện rất tốt, nhờ có ngươi mà tu vi của ta có bước tiến lớn, đến hiện tại đã đột phá."

"Nhưng, ta không biết bây giờ ngươi có đang ôm eo mà đọc phong thư của ta hay kh��ng nữa?"

"Hì hì..."

"Tiếp đến, còn một thông tin nữa mà ta chưa kịp nói với ngươi."

"Ban đầu, ta định đặt một cái Trinh tiết vệ lên người ngươi, nhưng ngươi đã đưa chiếc vòng ngọc gia truyền của ngươi cho ta, đêm qua lại liều mình như vậy, thể hiện thành ý của mình."

"Vậy nên, ta tạm thời tin tưởng ngươi, không dùng đến Trinh tiết vệ nữa, chỉ mong ngươi đừng làm ta thất vọng."

"Đọc xong phần này, ngươi cũng đừng quá sợ hãi nhé, hảo lô đỉnh bé bỏng của ta."

"hì hì...."

"Nói lan man vậy đủ rồi, bây giờ sẽ là vấn đề quan trọng liên quan đến thế sự sau này, ngươi hãy đọc thật kỹ."

Bản quyền của tác phẩm này thuộc về truyen.free, bến đỗ của những cuộc phiêu lưu văn chương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free