(Đã dịch) Hệ Thống Bắt Ta Làm Phản Diện , Mà Ta Chỉ Là Tiểu Lâu La - Chương 32: Tặc Văn Kiếm Đế .
Bạch Tử Phàm cảm giác như mình vừa bước sang một cánh cửa mới, toàn thân tràn đầy năng lượng. Hắn thầm nghĩ: "Hình như ta cứ bị đánh là mạnh lên thì phải? Mỗi lần bị thương rồi hồi phục, ta lại trở nên mạnh mẽ hơn trước. Lần này sau khi hồi phục, ta liền đột phá Tông Sư Cảnh, thật không thể tưởng tượng nổi."
Hắn thậm chí còn nghĩ, mình thật giống như Siêu Xayda!
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn: hay là ra ngoài kia, để Huyết Diễm Hổ đánh thêm vài cái nữa?
Phì... Ta đâu có biến thái đến mức đó. Hắn lập tức bác bỏ ý nghĩ đó trong đầu.
Tiểu Trà Trà lên tiếng: "Chúc mừng chủ nhân, ngài đã đột phá đến Tông Sư Cảnh."
Cường giả Tông Sư Cảnh có thể dễ dàng dẫn động nguyên khí trong cơ thể, hoặc che giấu chúng. Khi chiến đấu, nguyên khí sẽ bạo động. Đặc biệt là khi tức giận, sự bạo động của nguyên khí rất dễ ảnh hưởng đến tâm tính. Nếu không khống chế tốt, có thể dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.
Bạch Tử Phàm mỉm cười: "Ta đột phá nhanh thật!"
Tiểu Trà Trà lắc đầu nói: "So với người bình thường thì đúng là nhanh, nhưng so với 'Kẻ được khí vận chiếu cố' thì cũng chỉ tàm tạm thôi. Hơn nữa, lượng kiếp sắp đến, thời đại thay đổi, nên tốc độ tu luyện và cơ duyên cũng sẽ nhiều hơn bình thường."
Bạch Tử Phàm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
"Chủ nhân, nữ nhân kia đã tỉnh." Tiểu Trà Trà nhắc nhở.
Bạch Tử Phàm nghe vậy, hơi giật mình, quay lại nhìn Lãnh Nhược Tuyết. Thấy nàng đang ngồi đó nhìn mình, khuôn mặt ửng hồng đôi chút, không biết là nàng thẹn thùng hay đang tức giận.
Nhờ Tiểu Trà Trà, Bạch Tử Phàm đã nắm rõ tính cách của Lãnh Nhược Tuyết, nên hắn biết mình cần phải làm gì. Hắn chủ động tiến lên, dùng giọng điệu quan tâm, lễ độ nói với Lãnh Nhược Tuyết: "Tiên tử tỉnh rồi."
Lãnh Nhược Tuyết gật đầu, nhìn Bạch Tử Phàm một cái. Ánh mắt nàng thoáng qua chút xấu hổ, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường, rồi dùng giọng nói mang theo ý uy hiếp nhàn nhạt hỏi: "Là ngươi đã trị thương giúp ta?"
Bạch Tử Phàm gật đầu, chân thành đáp: "Đúng vậy. Ta thấy tiên tử bị thương rất nặng, nếu không kịp thời cầm máu, đắp thuốc, sợ rằng sẽ khó bảo toàn tính mạng. Không còn cách nào khác, ta buộc lòng phải bỏ qua lễ nghi, cởi y phục để trị liệu cho ngài."
Thấy sắc mặt Lãnh Nhược Tuyết biến đổi, lòng bàn tay nàng khẽ siết lại.
Bạch Tử Phàm nhanh miệng nói tiếp: "Ta biết việc này đối với tiên tử là vô cùng thất lễ. Thế nhưng không còn cách nào khác, ta sao có thể trơ mắt nhìn ân nhân cứu mạng của mình chết trước mặt. Dù sau này ngài có trách tội, ta vẫn th�� liều mình trị thương cho ngài trước đã."
Thấy sắc mặt của Lãnh Nhược Tuyết đã dịu lại đôi chút, Bạch Tử Phàm mừng thầm trong lòng, nói thêm: "Tiên tử yên tâm, trong suốt quá trình liệu thương ta đã quyết nhắm mắt, không nhìn đến vết thương của ngài. Nếu không tin, ngài có thể hỏi nó, con mắt của ta chưa bao giờ biết nói dối." Trong lòng hắn bổ sung: "Ta cũng đâu có thật sự nhìn đâu, là do con mắt của ta nó tự nhìn, ta đã cố ngăn cản, nhưng lúc ấy nó không nghe lời ta, nên cũng không thể tính là ta nhìn được."
Bạch Tử Phàm biết Lãnh Nhược Tuyết là một cô nàng có tính tình nhân từ, nên dù cho hắn có thật sự nhìn, nhưng với việc hắn đã cứu nàng là không thể chối cãi, thì cùng lắm nàng cũng chỉ uy hiếp, đe dọa hắn vài câu mà thôi.
Hệ thống vang lên 'Ting': Độ thân mật của Lãnh Nhược Tuyết: +10.
Lãnh Nhược Tuyết thấy Bạch Tử Phàm đường đường chính chính, lời lẽ đầy chính khí như vậy, nàng tự nhiên quên mất những lời uy hiếp định nói ra, mà lại có chút thưởng thức cách làm người của Bạch Tử Phàm. Tuy nhiên, nàng vẫn cảm thấy mơ hồ có gì đó không ổn.
Không để nàng kịp suy nghĩ hay tìm ra sơ hở, Bạch Tử Phàm nhanh chóng nói: "Bạch Tử Phàm ta làm việc từ trước đến nay không thẹn với lương tâm mình. Lần này dù sao đi nữa cũng đã đắc tội với tiên tử, nên ta quyết định móc hai con mắt của mình ra để chuộc lỗi với ngài." Nói đoạn, hắn làm bộ giơ hai ngón tay định móc mắt mình thật.
Thế nhưng chưa kịp để hắn ra tay, Lãnh Nhược Tuyết đã nhanh chóng đến bên cạnh, ngăn cản hắn.
Lãnh Nhược Tuyết nói: "Xem như là một hồi hiểu lầm đi, sau này ngươi không cần nhớ lại là được. Ngươi cũng không cần móc mắt làm gì, ta cũng không có ý định trách cứ ngươi." Lúc này do đang bị thương cùng với nguyên khí chưa kịp hồi phục, nàng chỉ còn cách dùng tay nắm chặt tay Bạch Tử Phàm để ngăn hắn móc mắt.
Bạch Tử Phàm liếc qua bàn tay trắng mịn của nàng đang nắm chặt tay mình, ra vẻ day dứt: "Nhưng việc này..."
Lãnh Nhược Tuyết hơi đỏ mặt thu tay lại nói: "Việc này, dù sao ngươi cũng đã cứu mạng ta, sao ta có thể trách ngươi được? Ngược lại ta còn phải cảm tạ ngươi nữa chứ, ngươi không cần phải tự trách mình nữa!"
Lần này Lãnh Nhược Tuyết còn phải động viên, an ủi Bạch Tử Phàm một hồi.
Bạch Tử Phàm cũng thấy là lạ, nhưng mọi việc cũng đã ổn thỏa, hắn cười thầm trong lòng. Quả nhiên chỉ là một cô bé mới chập chững bước ra đời, dễ dàng bị tài diễn xuất của ta lừa gạt. Nếu đứng đây là Ngu Yên Vũ, e rằng lưỡi của ta đã không còn lành lặn rồi.
Trong cung điện, Tiểu Trà Trà nhìn cảnh tượng này, đầu đầy dấu chấm hỏi: "????".
Bạch Tử Phàm quan tâm hỏi Lãnh Nhược Tuyết: "Ta thấy tiên tử ắt hẳn không phải người ở Minh Nguyệt Quận, không biết ngài đến từ đâu?"
Lãnh Nhược Tuyết lắc đầu nói: "Ta đến từ Bắc Sơn. Tông môn của ta là Lạc Thần Tông, cũng có chút danh tiếng ở Bắc Vực này. Nếu ngươi chưa có tông môn, ta có thể giúp ngươi gia nhập." Lãnh Nhược Tuyết đã thấy qua thiên phú cùng nhân phẩm của Bạch Tử Phàm, nên nàng muốn lấy uy danh của Lạc Thần Tông ra để mời hắn gia nhập.
"Lạc Thần Tông"!!!
Chính là đệ nhất tông môn ở Bắc Vực! Quả nhiên chỉ có những tông môn như vậy mới đào tạo ra được thiên kiêu như nàng.
Bạch Tử Phàm lắc đầu nói: "Tại hạ đã có tông môn, nên không thể gia nhập tông môn khác." Hắn đã có mục tiêu là Ngu Yên Vũ rồi, nếu gia nhập tông môn khác, h��n sẽ rất vất vả để tìm đối tượng mới mà "ôm đùi".
Độ thân mật của Lãnh Nhược Tuyết: +15.
Lãnh Nhược Tuyết nghe vậy có chút cảm phục Bạch Tử Phàm. Lạc Thần Tông chính là đệ nhất tông môn của Bắc Vực, vậy mà Bạch Tử Phàm có thể dễ dàng buông bỏ cơ hội hiếm có để gia nhập, đủ thấy tâm tính của hắn không hề tầm thường.
Nếu hắn thật sự dễ dàng từ bỏ tông môn của mình để xin gia nhập tông môn mạnh hơn, khi ấy nàng mới thật sự khinh thường hắn.
Thấy Lãnh Nhược Tuyết lại tăng lên hảo cảm với mình, Bạch Tử Phàm hơi nghi hoặc, rồi mở miệng hỏi: "Lần này tiên tử đến Tắc Bắc hoang mạc này, không biết có việc gì?"
Lãnh Nhược Tuyết trầm tư một lát, nhìn Bạch Tử Phàm nói: "Lần này ta tới đây là tìm truyền thừa của tông môn ta, do vị tông chủ đời đầu, đồng thời là người sáng lập Lạc Thần Tông để lại."
"Hai tháng trước, sư phụ ta cùng các vị trưởng lão đã hợp sức, dựa vào một sợi tóc mà sư tổ để lại vào ngày thiên địa giao thoa, để tìm ra tung tích của ngài."
Người sáng lập Lạc Thần Tông? Bạch Tử Phàm lục lọi ký ức. Cái tên này nổi tiếng vô cùng. Dù trước đây hắn chỉ là một tiểu lâu la, nhưng Bạch Tử Phàm cũng đã từng nghe qua uy danh của vị này.
Nhìn vào ánh mắt của Bạch Tử Phàm, Lãnh Nhược Tuyết nhoẻn miệng cười một tiếng nói: "Ngài ấy chính là bậc thiên tài ngàn năm có một, uy danh vang dội cổ kim 'Tặc Văn Kiếm Đế'......"
Mọi bản quyền truyện này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.