Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Bắt Ta Làm Phản Diện , Mà Ta Chỉ Là Tiểu Lâu La - Chương 5: Xuất hiện hệ thống: Thiên Đạo và Tân Thiên Đạo ?

Dòng suối trong veo, nước xanh biếc đến lạ, một cảnh tượng mà ở thế giới hiện đại, hắn hiếm khi được chiêm ngưỡng.

Hắn cúi xuống, ngắm nhìn khuôn mặt mình phản chiếu trong làn nước biếc. Đó là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Đây là gương mặt của một thiếu niên chừng hai mươi tuổi. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to và sâu, lông mày dài cùng những đường nét góc cạnh rõ ràng. Dù không phải là tuyệt thế mỹ nam tử như trong truyện, nhưng nhìn chung vẫn rất ưa nhìn và toát lên vẻ thân thiện.

Khi hắn còn đang mải mê ngắm nhìn mình, một tiếng "ding" vang lên trong đầu hắn, kèm theo một giọng nữ trong trẻo, không rõ từ đâu: "Chúc mừng ký chủ đã khởi động hệ thống."

Nguyễn Duy giật nảy mình, lập tức ngoảnh đầu nhìn quanh nhưng không hề phát hiện ra bất kỳ dấu vết nào của âm thanh đó. Rừng cây vẫn im lặng, thác nước vẫn chảy như thường lệ.

"Chủ nhân đừng hoảng sợ. Ngài là người được Thiên Đạo lựa chọn để chấp chưởng hệ thống, một hệ thống được mệnh danh là đệ nhất trong các hệ thống dành cho xuyên việt giả từ xưa đến nay như ta đây..."

Thấy Nguyễn Duy vẫn đang tìm kiếm dấu vết nơi phát ra âm thanh và chưa hoàn toàn tin lời mình, hệ thống liền tiếp tục cất tiếng:

"Chủ nhân không cần lo ngại. Ngài chỉ cần nhắm mắt lại và tập trung tinh thần, ngài sẽ thấy được ta."

Nghe vậy, Nguyễn Duy nửa tin nửa ngờ. Giọng nói nhí nhảnh, đáng yêu của cô nhóc lúc nào cũng gọi hắn là "chủ nhân này, chủ nhân kia" khiến hắn băn khoăn.

Hắn cẩn thận khẽ nhắm mắt lại, tập trung tinh thần. Bỗng nhiên, một khung cảnh mờ ảo dần hiện rõ trước mắt hắn – một tòa cung điện có kiến trúc cổ xưa, nguy nga và vô cùng bề thế.

Bên trong cung điện cổ xưa ấy, hắn nhìn thấy một tiểu nha đầu chừng 9-10 tuổi, cao tầm 1m3, trông khá ngốc nghếch mà đáng yêu, đang đứng ngắm nhìn hắn. Hai tay nhỏ nhắn chống nạnh, ngẩng mặt lên, tỏ ra vô cùng kiêu ngạo.

Tiểu nha đầu này có dung mạo xinh xắn, dáng vóc khả ái. Khuôn mặt bầu bĩnh như bánh bao, mái tóc đen nhánh được búi cao hai bên giống hai chiếc sừng trâu, trông rất thú vị. Đôi môi anh đào hồng nhuận dí dỏm đang chúm chím nhìn hắn. Đặc biệt, đôi mắt trong veo ấy dường như có thể nhìn thấu linh hồn của bất cứ ai đối diện.

Nguyễn Duy suýt nữa thì bật cười khi nhìn thấy cô nhóc. Rõ ràng chỉ là một tiểu nha đầu, vậy mà lại cố tỏ ra vẻ già dặn, lão luyện.

Rõ ràng trông xinh xắn và dí dỏm là thế, nhưng nhìn bằng cách nào đi nữa, hắn cũng thấy tiểu nha đầu này thật mong manh.

Nguyễn Duy ngập ngừng một lúc rồi hỏi: "Tiểu muội à, cô là ai? Sao lại xuất hiện trong đầu ta? Hơn nữa, tại sao cô lại gọi ta là chủ nhân?"

Tiểu nha đầu thấy lạ lùng, không hiểu sao vị chủ nhân này lại đang cố nén cười khi nói chuyện với mình.

"Chủ nhân là người được Thiên Đạo lựa chọn để đối kháng với lượng kiếp mới do Tân Thiên Đạo tạo ra." Tiểu nha đầu không suy nghĩ nhiều, lập tức đáp lại Nguyễn Duy.

Nghe tiểu nha đầu trả lời, Nguyễn Duy không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Giữa bao nhiêu người, tại sao Thiên Đạo lại lựa chọn mình để đối phó với Tân Thiên Đạo kia?

Huống hồ, ở Linh Vũ thế giới này, hắn chỉ là một tên tạp vụ bé nhỏ. Trên Linh Vũ đại lục này, có biết bao nhiêu thiên kiêu chi tử, vô số trùm phản diện cường đại mà Thiên Đạo có thể chọn lựa.

Hắn tạm gác lại những thắc mắc của mình, tiếp tục hỏi tiểu nha đầu: "Tiểu muội à, tại sao trong biết bao nhiêu người, Thiên Đạo lại không chọn họ mà lại đi lựa chọn một tên tiểu lâu la như ta?"

"Bởi vì linh hồn của chủ nhân không thuộc về thế giới này."

Tiểu nha đầu một tay chống cằm, đi đi lại lại trong đại điện, vẻ mặt tỏ ra mười phần hiểu biết, trả lời: "Vì chủ nhân không phải người của thế giới này, không chịu sự ràng buộc của phần lớn các quy tắc tại đây, nên hành động sẽ hết sức dễ dàng mà không lo sợ bị Tân Thiên Đạo cảm ứng."

Nghe cô nhóc trả lời, Nguyễn Duy lập tức kinh hãi không thôi. Bí mật lớn nhất của hắn, việc vừa mới xuyên không, đã dễ dàng bị Thiên Đạo nơi đây phát giác ra như vậy.

Nguyễn Duy cố gắng bình tĩnh lại, nghi hoặc hỏi tiểu nha đầu đang đi đi lại lại như một ông cụ non vậy: "Tiểu muội à, chẳng phải cô bảo Tân Thiên Đạo gì đó rất lợi hại hay sao? Tân Thiên Đạo có thể đối đầu được cả với Thiên Đạo, vậy tại sao Thiên Đạo cảm ứng được ta mà Tân Thiên Đạo lại không cảm ứng được ta?"

Thấy Nguyễn Duy hỏi nhiều như vậy, tiểu nha đầu vò vò cái đầu nhỏ rồi gật gù, thầm nghĩ: "Chủ nhân này xem ra cũng có chút thông minh đấy chứ, sau này sẽ dễ dàng trao đổi hơn, mặc dù so với bản cô nương đây thì vẫn còn kém xa lắm...!"

"Chủ nhân có điều không biết, Thiên Đạo thật ra chính là sư phụ của ta. Lão nhân gia đã làm Thiên Đạo trải qua hàng trăm nguyên hội rồi, nên đối với thế giới này, sự hiểu biết của lão nhân gia sâu sắc hơn xa so với Tân Thiên Đạo mới hình thành không lâu kia." Tiểu nha đầu đáp.

Hóa ra là vậy! Nguyễn Duy thầm nghĩ, bỗng hắn giật nảy mình. Đồ đệ của Thiên Đạo! Chà, thật ngầu nha! Hóa ra tiểu nha đầu trông ngốc nghếch này lại có lai lịch khủng đến vậy.

Hắn vui mừng khôn xiết. Đồ đệ của Thiên Đạo nha! Mà Thiên Đạo là ai? Là vị chúa tể của thế giới này!

Nếu đã là đồ đệ của Thiên Đạo thì chắc chắn phải rất mạnh rồi!

Hắn không khỏi cảm khái: "Hóa ra bộ dạng ngốc manh này chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi, ẩn sâu bên trong chắc chắn là một bóng hình siêu ngầu như Shinobu Oshino..."

Tiểu nha đầu này đúng là còn ẩn giấu thật sâu nha.

Đầu năm nay, chủ tịch giả nghèo thử lòng nhân viên lại hot đến thế sao?

Nguyễn Duy càng nghĩ càng vui vẻ. Đã vậy lại còn là một hệ thống tự xưng cái danh "đệ nhất hệ thống của xuyên việt giả từ xưa đến nay"! Chà! Vậy thì chắc chắn phải có vô số năng lực đặc biệt, công pháp siêu ngầu, bảo vật vô giá đang chờ hắn tuyển chọn và sử dụng.

Chẳng lẽ Thiên Đạo biết hắn sau bao ngày cày cuốc vất vả, nên bây giờ đã đến lúc cho hắn bật hack hay sao...

Tiểu nha đầu này thấy Nguyễn Duy nhìn mình càng ngày càng chăm chú. Đã thế, trong mắt cô nàng, nụ cười trên mặt vị chủ nhân này lại càng lúc càng trở nên tởm lợm, biến thái, như đang nhìn một món bảo vật trân quý vậy...

Tiểu nha đầu tóc gáy dựng đứng, lập tức lùi lại vài bước, hai tay nhỏ vòng ra trước ngực, với vẻ mặt cảnh giác nhìn Nguyễn Duy: "Chủ nhân, ngài định làm gì ta vậy?"

Nguyễn Duy lúc này mới chú ý tới vẻ mặt thất thố của mình. Hắn không khỏi xấu hổ mà xoa đầu.

Hắn bắt đầu chuyển sang nói bằng giọng dỗ dành: "Tiểu muội à, ngươi càng nhìn càng đáng yêu. Trông ngươi thật sự rất xinh đẹp. Ngươi là nữ nhân xinh đẹp nhất mà ta từng thấy ở thế giới này."

Nội dung này được biên tập và xuất bản độc quyền bởi truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free