Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Bắt Ta Làm Phản Diện , Mà Ta Chỉ Là Tiểu Lâu La - Chương 60: Cái ngu ngốc của kẻ 'xuyên không' thường có .

Bạch Tử Phàm nghe vậy hỏi: "Vạn Y Hành ư? Đó là thứ gì vậy?"

Tiểu Trà Trà đáp: "Vật này chính là một pháp bảo, nó hữu dụng với các cường giả từ Thiên Cực Cảnh trở xuống."

Bạch Tử Phàm nói: "Pháp bảo? Vậy pháp bảo là gì?"

Tiểu Trà Trà trả lời: "Pháp bảo cũng giống như binh khí, đều là vật phụ trợ, giúp tu sĩ gia tăng chiến lực trong chiến đấu. Chỉ là pháp bảo có nhiều công năng đa dạng hơn so với binh khí. Ví dụ như bộ áo giáp chủ nhân vừa mặc lúc nãy, nó cũng được xem là pháp bảo, vì giúp người mặc gia tăng khả năng phòng ngự."

Bạch Tử Phàm nghe xong thì hiểu ra, liền hỏi tiếp: "Vậy chiếc Vạn Y Hành này có tác dụng gì?"

Tiểu Trà Trà đáp: "Chiếc Vạn Y Hành này có thể giúp người sử dụng gia tăng tốc độ bản thân lên gấp năm lần so với bình thường. Thế nhưng chỉ có thể sử dụng nó trong một thời gian ngắn mà thôi, vì khi dùng sẽ khiến nguyên khí tiêu hao rất nhanh."

Bạch Tử Phàm gật đầu nói: "Xem ra pháp bảo cũng không thể tùy tiện sử dụng, cần phải đợi đến lúc quan trọng mới nên dùng."

Tiểu Trà Trà gật đầu: "Chủ nhân quả nhiên không phải người ngốc nghếch, vừa nói một đã hiểu mười." Nàng nói tiếp: "Thật ra, chỉ cần người sử dụng có lượng nguyên khí dồi dào thì không cần quá lo lắng về vấn đề này."

Bạch Tử Phàm nghe xong, liền thông suốt mọi chuyện. Hắn hỏi: "Có phải là người sử dụng có lượng nguyên khí càng dồi dào thì mỗi lần dùng pháp bảo, thời gian phát huy tác dụng sẽ càng lâu hơn không?"

Tiểu Trà Trà gật đầu khen: "Đúng vậy ạ, chủ nhân thật dễ dạy."

Bạch Tử Phàm không để ý đến lời nàng, chỉ cảm thán: "Sử dụng Vạn Y Hành có thể tăng tốc độ bản thân lên gấp năm lần. Thế giới này thật có nhiều bảo vật thú vị!"

Kể từ khi xuyên không đến thế giới này, Bạch Tử Phàm đã gặp không ít bảo vật kỳ lạ, những hang động ẩn chứa cơ duyên lớn, hay các ảo cảnh thần bí đều do cường giả một tay tạo ra. Tất cả những điều ấy đều hoàn toàn xa lạ với Bạch Tử Phàm, một người phàm tục mới đến thế giới này.

Hắn chỉ biết thán phục: "Quả nhiên không hổ danh là thế giới tu luyện như tiên nhân, mọi thứ đều có thể tồn tại, mọi chuyện đều có thể xảy ra..."

Tiểu Trà Trà chép miệng nói: "Chiếc Vạn Y Hành này chẳng là gì cả. Nó chỉ là pháp bảo cấp thấp mà thôi. Ở Linh Vũ đại lục còn có rất nhiều pháp bảo lợi hại khác, đợi sau này tu vi chủ nhân tiến triển cao hơn, người sẽ dễ dàng gặp được những pháp bảo kỳ dị hơn thế này nhiều lần!"

Nghe nàng nói vậy, Bạch Tử Phàm giật mình, nói: "Vạn Y Hành có thể giúp người dùng trong thời gian ngắn gia tăng tốc độ lên năm lần. Vậy mà nó chỉ là pháp bảo cấp thấp thôi sao? Ngươi có biết không, nếu trong chiến đấu, tốc độ bản thân gia tăng gấp năm lần sẽ mang lại bao nhiêu lợi thế so với đối thủ?"

Tiểu Trà Trà lắc cái đầu nhỏ, nói: "Đúng là như vậy, nhưng chỉ với công dụng duy nhất đó thì vẫn chẳng là gì cả, nếu so với những pháp bảo cấp cao hơn. Nhưng nói cho cùng, một loại pháp bảo như Vạn Y Hành ở Minh Nguyệt Quận này đã được xem là chân phẩm rồi. Còn nữa nha chủ nhân, người đúng là may mắn. Nếu tên đeo Mặt nạ màu trắng kia kịp thời sử dụng Vạn Y Hành, thì đừng nói đến việc chủ nhân có sử dụng tấm hộ thân phù kia. Dù là cường giả Thiên Cực Cảnh sơ kỳ ở đây, trong vòng một chiêu cũng khó mà đánh bại tên Ma Môn này. Quả nhiên ta, Tiểu Trà Trà, chính là phúc tinh, luôn luôn mang đến may mắn cho người bên cạnh!"

Khóe miệng Bạch Tử Phàm khẽ co giật, trong lòng hắn thầm nhủ: "Ta nhịn được, ta nhịn được... Nha đầu này chỉ là một cô nhóc, ta không nên so đo với nàng ta."

Bạch Tử Phàm bình ổn lại tâm tình, thầm nghĩ: "Quả nhiên đúng như mình suy đoán, mấy tên này đều có át chủ bài riêng, may mắn là mình đã cẩn thận..."

*****

Lúc này, thời gian dần trôi về đêm, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời. Bạch Tử Phàm trở người nằm ngửa, hai tay chắp sau đầu, ngắm nhìn ánh hoàng hôn mà suy nghĩ.

Giờ đây toàn thân hắn đau nhức vô cùng, cương khí mà tên đeo Mặt nạ màu vàng gây ra đang không ngừng bào mòn da thịt hắn. E rằng phải mất thêm một thời gian nữa, thân thể hắn mới có thể cử động lại. Nếu không nhờ vào 《Âm Dương Tạo Hóa Kinh》đang liên tục chữa trị thân thể, e rằng hắn khó mà trụ được đến giờ phút này. Qua đó mới thấy, chênh lệch cảnh giới quả thực là chênh lệch không cách nào bù đắp được.

"Vậy mà chỉ trong vòng một ngày, ta đã kết thúc mạng sống của năm người, một chuyện mà trước đây ta chưa từng nghĩ rằng mình có thể làm được. Hoàn cảnh nơi đây đã thay đổi tâm tính của ta. Nó buộc ta phải thay đổi để thích nghi. Dù biết vậy, ta vẫn phải tự thay đổi mới mong có cơ hội sinh tồn trong thế giới này. Thật không biết sau này... ta có còn là chính mình hay không... hay sẽ trở thành một Đại Ma Đầu, giết người không cần lý do..."

Haiz...

Thở dài một hơi, gạt bỏ những suy nghĩ sâu xa ấy, Bạch Tử Phàm bắt đầu nghĩ đến Ngu Yên Vũ: "Ta chỉ là một hạt thóc nhỏ, nhưng lại cứ tưởng mình là gà! Từ đầu đến cuối, ta vẫn luôn nghĩ mình đã dễ dàng chi phối, nắm bắt và lợi dụng nàng. Nhưng đến hôm nay, ta mới biết, tất cả những tính toán, tất cả những điều ấy đều đã nằm gọn trong lòng bàn tay nàng ta..."

"Giờ đây ta mới biết mình quá ngây thơ. Ta vốn dĩ hoàn toàn không biết gì về Ngu Yên Vũ, nàng ta khiến ta nhìn không thấu, cũng chẳng biết nàng suy nghĩ, tính toán gì trong đầu. Vậy mà ngay từ đầu ta còn đòi tính kế nàng, muốn ôm bắp đùi nàng! Thật nực cười... ha ha..."

"Hừm... Nữ nhân này thật sự nguy hiểm!"

Tự chế giễu mình vài câu, Bạch Tử Phàm lại tiếp tục suy nghĩ: "Ta là một kẻ xuyên không từ thế giới hiện đại, nên luôn có tâm lý xem thường người ở thế giới này. Ha ha... ta quả thật quá ngây thơ! Đây chính là sự ngu ngốc lớn nhất, là sai lầm lớn nhất của ta kể từ khi xuyên không đến nay. Ở thế giới này, ta có lợi thế về tư tưởng, khi có những suy nghĩ thông thoáng hơn so với người bản địa. Tư duy của ta không bị gò bó, không bị giới hạn bởi những quy tắc của thế giới này như người khác. Thế nhưng người ở thế giới này cũng có lợi thế riêng. Họ am hiểu tập tục nơi đây hơn ta, hiểu biết về cách tu luyện, về các quy tắc ở thế giới này hơn ta. Họ được rèn luyện trong môi trường khắc nghiệt này từ khi còn nhỏ, những thứ họ trải qua là điều ta không thể nào cảm nhận được. Do vậy, nếu ta không từ bỏ cái suy nghĩ thượng đẳng của kẻ xuyên không, cái tâm lý xem thường người khác, thì e rằng đến một ngày nào đó, ta sẽ bị người khác tính kế mà không hề hay biết, dẫn đến cái chết mà không hiểu tại sao mình lại chết!"

Nghĩ đến đây, hắn bỗng nhớ tới kiếp trước, người ta vẫn lưu truyền một câu nói rất hay về vấn đề này. Câu nói đó là: "Coi tất cả những người khác là kẻ ngốc, vậy thì bạn mới chắc chắn là kẻ ngốc."

Kiếp trước, Bạch Tử Phàm trải qua vô số chuyện trong cuộc sống mưu sinh. Nên hắn biết mình cần phải làm gì khi nhận thất bại; bước kế tiếp, hắn cần phải xác định lại một số việc. Ví dụ: "Cần phải biết mình là ai trước đã, rồi hãy tự khẳng định mình." "Và cũng đừng bao giờ đặt mình làm trung tâm của mọi người, mà hãy tìm cách để mọi người đặt mình làm trung tâm của họ."

Bạch Tử Phàm nói thầm: "Lần này cũng may, ta không phải trả giá quá nhiều cho sai lầm của mình." Về phía Ngu Yên Vũ, hắn cũng không có tư cách gì để oán trách nàng cả. Vì hắn biết: "Một khi muốn tính kế người khác, đồng thời cũng phải chấp nhận bị người khác tính kế lại."

Tác phẩm này được đăng tải độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free