Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Hệ Thống Bắt Ta Làm Phản Diện , Mà Ta Chỉ Là Tiểu Lâu La - Chương 98: Giáo chủ nương nương triệu kiến .

Bạch Tử Phàm không ngờ rằng, thưở trước khi hắn còn chưa có chút gì nổi bật, vậy mà Nhị trưởng lão đã đánh giá cao hắn đến vậy.

Điều này khiến Bạch Tử Phàm trong lòng không khỏi thầm khen Nhị trưởng lão quả là có con mắt nhìn người. Ngoài miệng, hắn đáp:

"Nhị trưởng lão quá khen, lúc ấy đệ tử thấy Nguyệt Thiền sư tỷ gặp nguy hiểm, đầu óc đệ tử chợt trống rỗng, chỉ biết liều mạng phá bỏ cấm chế của Doãn Chí Bình để nhanh chóng đến giải cứu Nguyệt Thiền sư tỷ."

"Nếu không, đệ tử có cảm giác như mình sẽ đánh mất đi điều quý giá nhất trên đời này."

"Ha... ha..."

Nhị trưởng lão nghe xong câu này, khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy thâm ý lướt qua Bạch Tử Phàm rồi lại hướng về phía Sở Nguyệt Thiền.

Sở Nguyệt Thiền không ngờ rằng Bạch Tử Phàm lại có thể nói ra những lời khiến người ta phải xấu hổ đến thế.

Cả gương mặt nàng nhất thời ửng hồng, đỏ bừng một cách hiếm thấy, ánh mắt cúi gằm xuống nhìn mũi giày của mình.

Nàng không dám đối mặt với ánh mắt tha thiết của Bạch Tử Phàm lẫn ánh mắt đầy ẩn ý của sư phụ.

Nếu như trước kia, Sở Nguyệt Thiền sẽ chẳng hề có cảm xúc thẹn thùng thế này, mà chỉ xem những lời đó của Bạch Tử Phàm như gió thoảng mây bay, bình thản đón nhận chẳng chút biến sắc.

Nhưng bây giờ đã khác xưa, khi mà địa vị của Bạch Tử Phàm trong lòng Sở Nguyệt Thiền đã có một vị trí nhất định.

Điều này đồng nghĩa với việc, mỗi lời nói của Bạch Tử Phàm đều có sức nặng đáng kể đối với Sở Nguyệt Thiền và có thể ảnh hưởng trực tiếp đến tâm tình của nàng.

Trong bầu không khí ngập ngừng xấu hổ, xen lẫn chút mờ ám này, phía xa xa có một vị chấp sự đang hớt hải chạy đến thông báo:

"Nhị trưởng lão... Nhị trưởng lão... Giáo chủ nương nương gọi ngài tới Thái Âm Điện có chuyện quan trọng cần công bố."

Nhị trưởng lão hỏi: "Ngươi có rõ là chuyện gì không?"

Nữ chấp sự kia trả lời: "Bẩm nhị trưởng lão, thuộc hạ không rõ. Với năng lực của thuộc hạ, quả thật không thể nào đoán được thần ý của Giáo chủ nương nương."

Nhị trưởng lão nghe vậy, khẽ gật đầu, rồi quay lại bảo với Sở Nguyệt Thiền: "Nguyệt Thiền, con hãy trở về nghỉ ngơi trước, lát nữa vi sư sẽ tới tìm con."

Sau khi dặn dò xong đồ đệ của mình, Nhị trưởng lão quay lại nhìn nữ chấp sự kia rồi bảo: "Được rồi, chúng ta đi thôi, không thể để Giáo chủ nương nương chờ lâu được!"

Dứt lời, Nhị trưởng lão đi trước, bỏ lại vị nữ chấp sự kia ở phía sau.

Nhưng vị nữ chấp sự kia vẫn chưa rời đi, nàng nhìn qua Bạch Tử Phàm thấy hắn đang định rời khỏi nơi này, nàng vội vàng lên tiếng:

"Ngươi khoan đã, Giáo chủ nương nương cũng triệu ngươi cùng tới Thái Âm Điện."

Bạch Tử Phàm giật mình nói: "Giáo chủ nương nương gọi đệ tử?"

Nữ chấp sự kia đáp: "Đúng vậy!"

Trước đó, trong lòng nàng cũng kinh ngạc chẳng kém Bạch Tử Phàm lúc này, khi nghe mệnh lệnh ấy của Giáo chủ nương nương.

Còn Bạch Tử Phàm, hắn vốn đang định quay về trị thương do giao đấu với Doãn Chí Bình gây ra. Tuy rằng nó không quá nghiêm trọng nhưng cũng khiến xương cốt trong người Bạch Tử Phàm tê dại, cần phải tĩnh dưỡng một lát.

Thế nhưng bất ngờ là vị nữ chấp sự kia lại nói Ngu Yên Vũ triệu tập hắn tới Thái Âm Điện, điều này thật sự rất kỳ lạ!

Với năng lực và thân phận của hắn, việc vào Thái Âm Điện để nghe chính sự, quả thật là hoàn toàn không phù hợp.

Tuy rằng Bạch Tử Phàm không hiểu Ngu Yên Vũ có dụng ý gì, nhưng hắn chắc chắn không thể nào chối từ lời triệu kiến n��y của Ngu Yên Vũ.

Nhị trưởng lão đi phía trước nghe thấy lời của nữ chấp sự vừa nói với Bạch Tử Phàm, nàng dừng lại khẽ nghi hoặc một chút, rồi tiếp tục bước đi.

Còn Bạch Tử Phàm mang theo nỗi lòng đầy nghi vấn theo chân vị nữ chấp sự kia đi tới Thái Âm Điện.

...

Trong Thái Âm Điện

Khung cảnh tịch mịch lạ thường, đã không còn cái cảnh tượng náo nhiệt, đấu khẩu, chém giết lẫn nhau như vừa rồi.

Những xác chết vương vãi trước đó của người Huyết Thần Giáo và Ma Môn cũng đã được dọn sạch sẽ.

Tất cả những hư hại của Thái Âm Điện cũng đã được người của Thái Âm Giáo nhanh chóng sửa chữa.

Trên vị trí cao nhất trong Thái Âm Điện, Ngu Yên Vũ đang ngồi uy nghi trên ghế chủ tọa. Hiếm khi thấy Ngu Yên Vũ lại nghiêm nghị đến vậy, mà một khi nàng đã nghiêm nghị, vô hình trung sẽ toát ra bá khí của bậc nữ vương ngự trị quần hùng.

Khiến các vị trưởng lão đang ở Thái Âm Điện này đều cảm thấy áp lực không hề nhỏ, nên không ai dám tán gẫu với nhau như mọi khi.

Ai nấy cũng nín thở tập trung lắng nghe vô cùng.

Một lúc sau, bên ngoài Thái Âm Điện có hai bóng hình đang từ từ bước vào, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng này.

Đó là Nhị trưởng lão và Bạch Tử Phàm.

"Thuộc hạ tham kiến Giáo chủ!"

"Tiểu nhân tham kiến Giáo chủ!"

Đến chính giữa Thái Âm Điện, Nhị trưởng lão và Bạch Tử Phàm đồng loạt hành lễ với Ngu Yên Vũ.

Ngu Yên Vũ mắt phượng đảo qua Bạch Tử Phàm nói: "Ta nghe nói, ngươi đã ra tay giết Doãn Chí Bình cứu một nữ đệ tử thân truyền."

Vừa rồi Ngu Yên Vũ cùng các vị trưởng lão ở Thái Âm Điện đã được nghe báo cáo về tin tức này.

Hơn nữa, với năng lực của Ngu Yên Vũ, dù cho căn mật thất của Doãn Chí Bình có trận pháp bảo vệ đi chăng nữa cũng khó lòng mà che giấu được phượng nhãn của nàng.

Nên Ngu Yên Vũ biết chuyện này cũng không có gì là lạ, chỉ là ở đây trừ Ngu Yên Vũ ra, các vị nữ trưởng lão ai nấy đều nhìn về phía Bạch Tử Phàm, như muốn được Bạch Tử Phàm xác nhận lại một lần nữa, các nàng mới tin tưởng được điều này.

Tâm trạng của các nàng vừa rồi, sau khi nghe xong tin tức Bạch Tử Phàm tiêu diệt Doãn Chí Bình cũng ngạc nhiên chẳng kém gì phản ứng của Nhị trưởng lão khi nghe Sở Nguyệt Thiền báo tin này.

Bạch Tử Phàm đáp: "Bẩm Giáo chủ nương nương, lúc ấy Doãn Chí Bình nóng lòng muốn thải bổ Sở Nguyệt Thiền sư tỷ, nên nhất thời lơ là cảnh giác, tạo cơ hội cho tiểu nhân ra tay."

"Nếu không phải trước đó, Giáo chủ nương nương dùng thần uy của người đả thương Doãn Chí Bình, tiểu nhân cũng sẽ chẳng có cơ hội tốt như vậy, mà có lẽ tiểu nhân đã chết trong tay Doãn Chí Bình từ lâu."

Các vị trưởng lão nghe vậy đều gật gù trong lòng, thầm an ủi: "Xem ra đó chính là lý do."

Ngu Yên Vũ cũng không tỏ thái độ gì với câu trả lời của Bạch Tử Phàm, nàng gật đầu và nói: "Hai người đứng lên đi!"

Đợi khi Nhị trưởng lão và Bạch Tử Phàm đứng lên, ngồi vào vị trí đã được sắp xếp sẵn từ trước, Ngu Yên Vũ mới mở miệng nói tiếp:

"Lần này ta triệu tập mọi người đến đây để công bố một chuyện quan trọng."

Dứt lời, Ngu Yên Vũ nhìn một vòng quanh Thái Âm Điện, đã thấy ai nấy đều đang chăm chú nhìn mình.

Các vị trưởng lão đồng thanh đáp: "Giáo chủ nương nương xin ngài cứ công bố, nếu là chuyện Giáo chủ nương nương giao phó, dù cho bước vào dầu sôi lửa bỏng, bọn thuộc hạ cũng không nửa lời nản lòng."

Trong suy nghĩ của các nàng, Ngu Yên Vũ rất hiếm khi, à phải nói là chưa bao giờ triệu tập các nàng đến Thái Âm Điện để bàn bạc chính sự, nên có lẽ lần này nàng sẽ công bố một chuyện trọng đại, ai nấy cũng đều nghiêm túc lắng nghe, không muốn bỏ sót một câu một chữ nào.

Mọi quyền sở hữu bản dịch này đều thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả vui lòng ghi nhớ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free