Hệ Thống Giả Trang Toàn Năng - Chương 68: Người Này Rốt Cục Là Ai!?
Giữa lôi đài, hai đạo bóng hình hiển hiện, song quyền tựa như lưu tinh đâm sầm vào nhau.
Oanh!
Khí lãng cuộn trào, càn quét bốn phía.
Ngô Hạo mặt không đổi sắc, khí thế như rồng quét tới.
Trương lão chớp nhoáng thuấn ảnh, đi đến sau lưng thiếu niên, trọng quyền nặng hơn ngàn cân không chút lưu tình giáng xuống.
Âm thanh xuyên thấu vang lên, thân ảnh Ngô Hạo tan thành sương khói.
Trương lão nheo mắt, tay áo bồng bềnh cuốn lên vô tận kiếm ý.
Kiếm kiếm oanh động phóng thích, hướng bốn phương tám hướng tàn sát.
"Toái!"
Một tiếng lạnh lẽo thấu xương từ trong hư không vang vọng.
Kiếm khí sông dài giống như thủy tinh vỡ nát bị đạo ma âm vô tình đập thành phấn vụn.
Trương lão mắt như điện quang, kiếm chỉ hướng phía hư không bắn ra một đạo quang mang sắc bén.
Roẹt!
Kiếm chỉ xuyên qua tầng tầng không gian, chỉ toái nhật nguyệt chiếu rọi thiên địa.
"Hừ!"
Ma âm cuồng nộ phun trào, không gian phá vỡ, Ngô Hạo từ trong xông ra, tay xách huyết đao dữ tợn bổ mạnh.
Ma đao gầm thét, mãng xà hư ảnh há to miệng máu từ trên không trung giáng xuống.
Ầm vang!
Kiếm chỉ sắc bén vô kiên bất tồi cùng huyết sắc cự mãng trực diện giao hội.
Âm thanh răng rắc đánh vào linh hồn, cự mãng vậy mà xuất hiện dấu hiện nứt toác.
Ngô Hạo nheo mắt, huyết đao trong tay bị hắn truyền vào càng nhiều linh lực. Cự mãng gào rú, hư ảnh so với trước đó càng thêm ngưng thực mấy phần.
Trên mặt lão giả hiếm thấy xuất hiện từng tia nghiêm nghị, đạo bào bị gió cuốn lên phần phần, đất đá bắn lên tung tóe, chỉ cần tiếp cận phạm vi nửa thước lập tức liền bị vô số kiếm khí xung quanh xoắn thành tro bụi.
"Kẻ này..."
Trương lão ngưng trọng nhấc lên mí mắt.
Thiếu niên trước mặt mạnh ngoại hạng, vượt quá khả năng nhận biết của hắn.
Cảnh giới chỉ mới Luyện Thần Phá Chướng đệ nhị xích, nhưng một kích này... vậy mà mạnh bằng một tên đã phá vỡ đạp vào chín đạo thần xích có thể tung ra toàn lực. Loại thực lực này hắn chỉ từng nhìn thấy qua tại trên người các tông môn giáo phái ngoại vực. Chỉ có bọn họ mới có tư cách bồi dưỡng ra được những yêu nghiệt không hợp lẽ thường như vậy.
Hoang Thiên Vực từ khi nào xuất hiện một kẻ như thế!?
Suy nghĩ không đến, lão giả thu hồi tâm tư, linh lực tựa như hãn mã lao nhanh phun trào.
Quang mang kiếm chỉ giận dữ bùng nổ, uy lực gia trì tăng thêm gấp bội cùng cự mãng không phân hơn kém.
Không dừng lại, Trương lão trong tích tắt thu tay, lần nữa búng ra ba chỉ, tư thế phóng thích tựa như vận dụng Lục Mạch Thần Kiếm, kiếm khí vô hình già thiên tế nhật bao phủ trời xanh.
Cự mãng phẫn nộ gào thét, thiếu niên tay cầm huyết đao run rẩy.
Kiếm ảnh dày đặc đánh tới, mãng xà giống như đậu hũ bị kiếm khí đâm thành mặt sàng.
Ngô Hạo biết được đại thế đã mất, bộ pháp lập tức vận chuyển, chân đạp không khí điên cuồng tránh né.
Kiếm ảnh trùng điệp xuyên toa, thiếu niên chật vật đón đỡ không ngừng.
"Quả nhiên người của Vạn Lý Hoa Lâu đều không dễ đối phó, dù cho có cùng cảnh giới!"
Thầm mắng một tiếng, Ngô Hạo hít sâu một hơi vận chuyển tốc độ tối đa xuyên qua làn mưa kiếm, y phục trên người bắt đầu xuất hiện vết rách, da thịt cũng bị cắt ra vài đường nhỏ bé, máu tươi vẩy vào không trung.
"Ngươi mặc dù cùng những người trẻ tuổi sinh ra trong Hoang Thiên Vực mạnh hơn rất nhiều, nhưng muốn chiến thắng lão phu ít nhiều vẫn còn quá trẻ, lão phu dù sao cũng từ vực ngoại mà đến!" Lão giả lập lòe quang mang dày đặc cất tiếng.
"Ngươi nói gì ta nghe không hiểu!" Ngô Hạo nheo mắt, huyết đao trong tay bổ nát mấy chục kiếm ảnh phong tỏa trước mặt.
Trương lão từ chối cho ý kiến, thủ chỉ không ngừng bắn ra kiếm ảnh.
"Vạn Lý Hoa Lâu trải rộng khắp nơi trên đại lục, loại người nào mà lão già ta chưa từng thấy qua!?"
Lạnh nhạt mở miệng, lão giả càng thêm ra sức phóng thích linh lực.
Ngô Hạo tâm tình bất định, hắn biết thân phận bản thân bảy phần đã bị người nọ khám phá.
"Vạn Lý Hoa Lâu... một đám ruồi nhặng c·hết tiệt!" Thiếu niên lộ ra b·iểu t·ình âm trầm đáng sợ.
...
Ngồi bên dưới, mặt mũi Âu Dã Tử lúc này tràn đầy khó coi.
"Ngu xuẩn, thực sự ngu xuẩn mất khôn!" Hắn bóp chặt nắm tay, cố gắng kiếm chế lửa giận trong lòng.
...
Trấn Ly Chung cùng cao tầng của các đại tông phái nhìn đạo bóng hình thiếu niên trên đài, thần sắc từng người chất đầy ngưng trọng.
Thực lực kẻ này...
Vượt cấp chiến đấu không phải là chuyện hiếm hoi, nhưng để vượt lên nhiều như thế tại Hoang Thiên Vực từ trước đến nay lại ít ỏi như lá mùa đông.
Người nào không phải là thiên túng kỳ tại, lưu danh vạn cổ!?
Người này chẳng lẽ cũng là một tên tân tinh sắp sửa bay lên hay sao!?
Thiết Phiến Môn từ đâu tìm được hắn? Với nội tình của bọn họ làm sao bồi dưỡng được một kẻ đáng sợ như thế!? Ngay cả nội tình thâm hậu như Tịnh Minh Tông, Thiên Mạc hoàng thất hơn ngàn năm qua chỉ mới xuất hiện một hai người đạt tới trình độ đó, vậy thì bọn họ làm bằng cách nào!?
Từng người không nhịn được đưa mắt nhìn sang Âu Dã Tử.
Lão giả cũng phát giác bản thân của mình bị đám người chú ý, trong lòng khó thở run lên.
Bất quá, biểu hiện trên mặt vẫn như cũ hờ hững, làm bộ không có phát hiện chăm chú quan sát lôi đài.
...
Mấy tên thiên kiêu đến từ các tông phái cũng không ngoại lệ, đối Ngô Hạo bộc phát ra ngoài chiến lực bức thẳng trời cao, tâm tình từng người bao phủ vô hạn kh·iếp sợ.
"Kẻ này rốt cục là ai? Ngô Hạo... Ngô Hạo... trước giờ chưa từng nghe qua thanh danh người này. Mạnh mẽ so với bệnh quỷ Lý gia càng thêm quá đáng."
"Hít hà... thế hệ chúng ta lại có người khủng bố như thế này hay sao!?"
"Tương lai người này bất khả hạn lượng nha!"
...
Bên dưới nghị luận xôn xao, bên trên lôi đài vẫn tràn ngập thuốc súng.
Hai bên dằng co không ngừng, Trương lão chỉ pháp thông thần, linh lực tựa như uông dương đại hải mênh, mong vô hạn không ngừng phóng thích kiếm ảnh.
Ngô Hạo chân đạp bộ pháp, tay cầm huyết đao chật vật chèo chống.
Mặc dù thân thể bị kiếm ảnh cắt ra vô số vết tích, nhưng đến cuối cùng chỉ là v·ết t·hương ngoài da, không đáng lo ngại.
Hắn lúc này vô cùng không phục, rất muốn vận dụng bí pháp chém g·iết lão giả trước mặt, nhưng hắn biết, người kia hiện tại chỉ đang áp chế cảnh giới cùng mình tương đương, nếu như thực sự vận dụng bí pháp, đừng nói g·iết người, sờ rằng bản thân cũng sẽ bại lộ thân phận tại chỗ. Được không bằng mất, dù bị nóng giận thiêu đốt, ít nhất hiện tại hắn biết điều gì nên làm, điều gì không nên làm.
Đó là ranh giới cuối cùng! Trên người vẫn còn nhiệm vụ mang theo, lúc này tuyệt đối không thể rút giây động rừng.
"Chỉ có thể kéo dài thời gian, thắng thua không còn quan trọng! Chiếm lấy một cái danh ngạch tiến vào Tinh Môn là đủ."
Ngô Hạo thở hổn hển, thầm sắc âm trầm tự nhủ.
Cấp tốc lùi lại, hắn lựa chọn từ bỏ tiến công, linh lực ngưng tụ xung quanh cơ thể tạo thành một vòng bảo hộ, huyết đao trong tay nội liễm thần quang, phạm vi công kích giảm bớt, nhưng uy lực phát ra lại tăng cường không ít.
Trương lão đối diện nhìn thấy một loạt động tác của thiếu niên, dường như cũng hiểu rõ ý đồ của hắn.
Bất quá lão giả cũng không để tâm, dù sao Ngô Hạo cũng đã cầm cự chiến đấu vượt qua thời gian gần nửa nén nhang. Danh ngạch tiến vào Tinh Môn hiện tại đã vật nằm trong túi.
Lão giả chỉ là không hiểu tại sao Ngô Hạo chưa muốn dừng lại, tiếp tục lựa chọn kéo dài thời giờ chiến đấu. Như vậy có nghĩa lý gì hay sao!?
Đúng, Trương lão làm sao có thể hiểu được, Ngô Hạo bây giờ kéo dài thời gian không phải là vì mục đích nào khác, hắn đơn giản tâm cao khí ngạo, không muốn thấp hơn bất kỳ một kẻ nào khác, hắn mặc dù muốn thua, nhưng kết quả nhất định phải đứng đầu nhất.
Lý Đại Tráng trụ nửa nén hương, hắn, Ngô Hạo cũng phải trụ nhiều hơn thế!
Thời gian chầm chậm trôi qua, cuối cùng đạt đến mục đích của hắn. Một đao chém xuống xua tan bốn trượng kiếm ảnh, Ngô Hạo thu đao cất tiếng.
"Ta nhận thua!"
Âm thanh vừa dứt, Trương lão lặng lẽ thu tay. Lão giả nhìn vào ánh mắt tràn đầy ngạo nghễ của thiếu niên trước mặt lúc này mới thực sự hiểu rõ mục đích của hắn là gì.
"Kiêu ngạo thành tính!"
Trương lão âm thầm lắc đầu, cuối cùng tuyên bố kết quả.
"Thiết Phiến Môn Ngô Hạo, duy trì thời gian... gần một nén hương, lấy kết quả cao nhất hiện tại kết thúc lôi đài chiến!"
Âm thanh vừa dứt, đám người bên dưới vẫn còn chưa tỉnh hồn.
Ngô Hạo hừ nhẹ, lạnh lùng nhấc chân rời khỏi lôi đài.
...
Cầu đề cử!