Hệ Thống Giả Trang Toàn Năng - Chương 72: Đạo Tắc Rối Loạn, Hoang Thiên Vực Chi Nan!
Ầm vang!
Mây đen nườm nượp kéo tới, lôi xà chập chờn uốn lượn.
Cả tòa Bạch Vân thành chớp mắt bị bóng đen che phủ.
Vô số cường giả trong thành ngửa mặt nhìn trời, thần tình không khỏi nơm nớp lo sợ.
"Có người trong thành độ Thiên Đan kiếp!"
Bạch Vân thành chủ Cố Trường Minh hoành không độ hư, cẩm bào tùy gió lay động, bên trong ánh mắt toát ra lo lắng chập chờn.
"Phạm tướng lĩnh ở đâu!?"
Âm thanh người nọ vang vọng bầu trời, một đạo bóng hình ăn mặc giáp trụ thình lình xuất hiện.
"Có mạt tướng!"
"Lập tức khởi động hộ thành đại trận, di tán toàn bộ bách tính nằm trong phạm vi ảnh hưởng tới nơi an toàn, lập tức chấp hành!"
"Mạt tướng tuân lệnh!
...
Ầm vang!
Mây đen từ bốn phương tám hướng hội tụ, thoáng chốc trải dài hơn mấy trăm dặm.
Trên đỉnh Vạn Lý Hoa Lâu, một đạo kiếm khí thông thiên triệt địa, phá nát mái vòm xông thẳng bầu trời.
Thiên môn rộng mở, Trấn Ly Chung mở ra hai mắt nhắm nghiền, ngự không phi hành xuyên qua tầng tầng không gian, toàn thân tựa như Thiên Địa Thần Kiếm trực tiếp đâm vào mây đen.
Dưới uy áp của thiên kiếp, nhân loại chẳng khác gì con sâu cái kiến, nhỏ bé một cách đáng thương.
Trấn Ly Chung lơ lửng giữa bầu trời, tóc dài cuồng vũ, tay cầm Vô Phong Bảo Kiếm chắp tay mà đứng. Mặc cho mưa gió nổi lên, lôi đình gào thét, nét mặt của hắn vẫn như cũ hằng hà bất biến.
"Thiên Đan Cảnh... Vây khốn trăm năm, bổn tọa cuối cùng cũng có ngày đạp lên một bước này!" Người nọ sâu sắc lẩm bẩm.
Mắt sâu thâm thúy, tựa hồ ẩn chứa toàn bộ vũ trụ tinh thần, bên trong đạo pháp dày đặc, kiếm ý tung hoành, dường như vắt ngang vạn cổ hằng sa, hằng hà bất diệt.
"Phá rồi lại lập, tại thời điểm này, đạo tâm của ta cứng cỏi hơn bảo giờ hết!"
"Từ nay, Phong Kiếm Chủ chính thức biến mất khỏi thế gian, trên trời dưới đất, duy ta Trấn Ly Chung!"
Âm thanh chất chứa cuồng nộ gào thét, lôi xà vũ động oanh minh.
Tựa hồ làm ra đáp trả, lôi kiếp mang theo lực lượng hủy diệt, hóa thành lôi xà, từ chín tầng trời hướng về thân ảnh nhỏ bé treo giữa không trung giáng xuống.
"Kiếm đến!"
Trấn Ly Chung thét lớn, Vô Phong Bảo Kiếm trong tay reo vang hưởng ứng.
Một người một kiếm phi thẳng vân tiêu, cùng thiên địa thần lôi trực diện chém g·iết.
Kiếm khí tung hoành, đạo ý cuồn cuộn không dứt.
Kiếm đạo sông dài uốn lượn vô tận, chảy qua vạn cổ năm tháng, thắp sáng vô số thịnh thế triều đại.
Trấn Ly Chung lúc này người tựa như kiếm, kiếm tựa như tâm.
Đạt đến cảnh giới nhân kiếm hợp nhất, vạn vật thông linh!
Nhất niệm hóa kiếm, nhất niệm trảm tà, nhất niệm phi dương.
Kiếm đạo tiến vào cảnh giới siêu quần bạt tụy, thẳng bức Đạo Thế đỉnh phong, trực tiếp đăng môn tiến vào Đạo Tâm chi cảnh!
Trăm năm tu luyện không bằng một đêm tỉnh ngộ.
Nhất ngộ thành đạo bất quá chỉ là như thế!
...
Thiên Đan Cảnh độ chín đạo lôi kiếp.
Mỗi một kiếp uy lực gia tăng gấp đôi.
Kiếp lôi không chỉ đánh vào thể xác, nó còn trực chỉ thần hồn, đánh vào đạo tâm.
Mỗi một kiếp chính là thiên địa khảo nghiệm, người vượt qua sống, nhất phi trùng thiên, người gánh không được, hồn phi phách tán!
Thiên kiếp, không có cơ hội thứ hai!
...
Đạo lôi kiếp thứ nhất bị Trấn Ly Chung sinh sinh chém gãy.
Mây đen lại nổi gió, lôi đình hội tụ, lần nữa giáng xuống.
Ầm vang!
Một người một kiếm phi thân nghênh đón.
Dưới lực lượng kiếp lôi, nhục thân cùng thần hồn như được thăng hoa, kia là tai kiếp, cũng là thiên đại cơ duyên.
Trấn Ly Chung thâm lam hấp thu lôi điện rèn luyện đạo pháp.
Thiên Nguyên Khí trong người ngày càng ngưng thực, thuộc tính cuồng bạo dần bị áp chế, chậm rãi ngưng tụ thành đan.
Đạo lôi kiếp thứ hai!
Đạo thứ ba!
Đạo thứ tư!
...
Đạo thứ bảy!
Từng đợt từng đợt thôn thiên phệ địa điên cuồng giáng xuống
Y phục Trấn Ly Chung lúc này rách nát thành vụn, da thịt bong tróc, máu chảy nhuộm hồng lộ ra bạch cốt âm u.
Thương thế mặc dù tàn tạ, nhưng ánh mắt lại sáng ngời có thần.
Nắm tay bóp chặt chuôi kiếm, mặc cho lôi điện đốt cháy da thịt. huyết dịch hong khô.
Trấn Ly Chung tựa như một thanh thần kiếm treo giữa bầu trời, thà gãy không cong ngạo nghễ mà đứng.
Tiếp theo, nghênh đón hắn sẽ là một tràng sinh tử kiếp vân.
Tách... tách... tách...
Điện quang trong mây uốn lượn, ánh sáng xanh lam lập lòe, từ khắp bốn phương tám hướng hải nạp bách xuyên.
Uy áp âm trầm bao phủ cả tòa thành lớn, tựa như một ngọn núi trời đè ép không thể thở nổi.
Dưới tòa thanh, sắc mặt ai nấy đều trở nên xám trắng, phàm phu tục tử đối diện thiên uy chỉ có thể nhận mệnh cúi đầu.
May mắn còn có hộ thành đại trận có thể ngăn trở chín phần thiên uy, nếu không hôm nay sợ rằng sẽ có vô sô sinh linh táng mạng dưới tràng đại kiếp.
...
Ầm vang!
Thiên lôi chớp giật bổ xuống.
Bảo kiếm trong tay reo vang.
Trấn Ly Chung hít sâu, vận dụng toàn lực chém ra một kiếm thắp sáng bầu trời.
Kiếm khí trực tiếp đổ vỡ, năng lượng hủy diệt từ lôi đình hung ác lao nhanh, đối với cản trở nhỏ bé lựa chọn khịt mũi coi thường.
Trấn Ly Chung nheo lại hai mắt, thiên nguyên khí cuộn trào truyền vào thân kiếm, chân đạp không khí cùng lôi đình mạnh mẽ va đụng vào nhau.
Thiên kiếp như bị xé mở, năng lượng tản mát bắn vào đất trời.
Bảo kiếm tại trong khoảnh khắc phát ra âm thanh răng rắc, từng đạo khe nứt giống như mạng nhện lan tỏa toàn bộ thân kiếm.
Hai tay Trấn Ly Chung chảy ròng máu đỏ, da thịt bị sét nung thành than cóc, đáng sợ vô cùng.
Đạo thiên kiếp thứ tám thực sự mạnh quá mức tưởng tượng.
Đám cường giả từ xa quan vọng không khỏi tê cả da đầu.
Thiên Đan Cảnh độ kiếp đáng sợ như thế, hỏi tận thế gian mấy ai có thể vượt qua!?
Thực chất, Thiên Đan độ kiếp dẫn tới thiên uy sẽ không khủng bố đến mức độ này.
Ngay cả đã từng độ qua thiên kiếp như Trương lão đối với kiếp lôi cũng cảm thấy hít thở không thông.
Sở dĩ thiên kiếp đáng sợ như vậy, toàn bộ đều quy cho việc pháp tắc địa vực khác biệt.
Hoang Thiên Vực tiên đạo suy thoái, tu luyện giả bước đi khó khăn, tất cả những thứ này là do đạo tắc nơi đây r·ối l·oạn cùng cực.
Đạo tắc r·ối l·oạn, ảnh hưởng cảm ngộ thiên địa, tu luyện dễ sinh tâm ma, tiến cảnh chậm chạp.
Quá trình lĩnh ngộ đạo tắc khó khăn gấp bội, thiên kiếp uy năng tăng cường gấp mười.
Chính vì thế, tu luyện giả một khi đạt đến cảnh giới Thiên Đan đều lựa chọn tiến vào vực ngoại độ kiếp. Tại Hoang Thiên Vực hoành độ thiên kiếp thực chẳng khác nào tự tìm đường c·hết.
Với tình cảnh ác liệt như vậy, tu luyện giả thật sự nửa bước khó đi, nhiều cường giả lựa chọn rời bỏ quê hương, tiến đến những mảnh đại lục lân cận tốt hơn để tu luyện, chính vì như thế, nơi đây thuận lý thành chương trở thành một vùng địa vực hoang vu.
...
Trải qua một hồi giằng co, Trấn Ly Chung cuối cùng lấy đại giới to lớn kết thúc một đợt thiên kiếp.
Bảo kiếm đứt gãy, lục phủ ngũ tạng cháy rụi bốn phần.
Cả người khô gầy, sinh cơ ảm đảm phai mờ.
Bản thân hắn lúc này tựa như ngọn nến trước gió, lung lay, tùy thời co thể dập tắt.
"Phong Kiếm Chủ hắn... thực sự quá gấp gáp rồi!"
"Tại Hoang Thiên Vực độ kiếp, hắn vậy mà cũng dám nghĩ!"
"Quá vọng động!"
"Bất quá, chiến lực của Phong Kiếm Chủ quả thực khiến người khác kh·iếp sợ, hắn vậy mà có thể gắng gượng được đến đạo lôi kiếp thứ tám. Phải biết kiếp lôi ở đây so với vực ngoại mạnh mẽ trọn vẹn gấp mười!"
"Vậy thì thế nào? Cuối cùng hắn vẫn vô pháp có thể vượt qua đạo khảm cuối cùng! Thứ chín kiếp lôi không phải tám đạo trước đó có thể so sánh!"
"Tiền đồ vô hạn, hà tất liều mạng như thế!? Thật đúng là khó hiểu!"
Đám cường giả bên trong hoa lâu ngâm ngùi lắc đầu thở dài.
...
"Trương lão, hắn có khả năng vượt qua một đợt cuối cùng hay không!?" Mục Ngữ Yên lặng im quan sát mở miệng.
Trương lão lập lòe hai mắt thâm thúy nhìn trời: "Chín thành sẽ thất bại!"
"Vậy sao? Nếu như vậy thì thật đáng tiếc!" Âm thanh Mục Ngữ Yên thanh lãnh không chút ba động.
Trương lão đồng tình gật đầu, tay áo bồng bềnh vắt ngang lưng.
"Tại Hoang Thiên Vực độ kiếp, nguy hiểm khôn cùng đồng nghĩa với hồi báo lớn lao. Nếu hắn thực sự vượt qua được một kiếp này, tương lai cửu thiên mặc hắn chao lượn." Lão giả nheo lại hai mắt già nua lẩm nhẩm.
...
Cầu đề cử!