Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hệ Thống Giả Trang Toàn Năng - Chương 95: Ta là Zed - Chúa Tể Bóng Tối!

Keng!

Hoa lửa tuôn trào, hai thanh bảo kiếm mang theo thế không thể đỡ trực diện giao phong.

Cuồng phong nổi lên bốn phía, thiếu nữ mặt lạnh như sương, ánh mắt sắt bén lóe lên từng luồng kiếm mang đáng sợ.

Trường kiếm trong tay của nàng hóa thành bọt biển, vô thanh vô tức, từ phía sau lưng ngưng tụ trở lại hình dáng ban đầu.

Tay ngọc hóa chưởng vung ra, mang theo gốc độ xảo trá hướng về lòng ngực Tiêu Nhất đánh tới.

Tiêu Nhất đạp bộ lùi lại nửa bước, một vòng kiếm khí dày đặt tuôn trào hóa thành quang tráo bao bộc cơ thể.

Thiếu nữ co rụt bàn tay trở lại, linh lực ngưng tụ trước đó phút chốc trở nên tán loạn.

"Kiếm ý hộ thể sao!? Thật không ngờ tạo nghệ kiếm đạo của hắn lại đã đạt tới trình độ phong tạo cực như thế!"

"Bất quá... như vậy còn chưa đủ!"

Thiếu nữ ngưng mắt, trường kiếm lơ lửng sau lưng tách thành trăm thanh kiếm ảnh, song chỉ khép kín đâm vào hư không, từng thanh thiết kiếm hóa thành thiên la địa võng phong kín tứ phía.

Leng keng... leng keng...

Âm thanh xé gió vang lên bên tai, kiếm ý hộ thể chớp mắt bị hàng trăm kiếm ảnh oanh kích run lên bần bật.

Tiếu Nhất đối diện thế công tựa như vũ bão của thiếu nữ trước mắt không hề xuất hiện một chút gợn sóng, hắn chậm rãi thu kiếm ngang hong, ngưng thần tĩnh khí, mí mắt nhắm chặt bày ra tư thế rút kiếm.

Kiếm khí như rồng phun trào, không gian tại thời điểm này như bị phong bế hoàn toàn, không một tiếng động, tĩnh mịch lạ thường

Keng!

Một tiếng kiếm minh vang vọng cửu thiên, ánh kiếm trắng bạc lóe sáng chiếu mù vạn vật.

Trăm đạo kiếm ảnh bị loại năng lượng vô hình đánh nát thành vụn,

Thiếu nữ nheo lại hai mắt, một loại cảm giác áp bách trực diện xông đến trước mặt. Nàng hiếm thấy lộ ra thần tình nghiêm nghị, bảo kiếm trở lại trong tay, linh lực dũng mãnh truyền vào bảo kiếm, kiếm ý tung hoành cất cao, băng thiên tuyệt địa chém xuống.

Hai loại kiếm đạo sắc bén nhất nhì thế gian giao thủ, đây là cảnh tượng vạn cổ hiếm gặp.

Oanh!

Biến nước bốn phía bị kiếm ý cuồng bạo đè ép ra xa, dưới chân hai người thoáng chốc hình thành một vùng chân không lớn hơn chục trượng.

Tiêu Nhất vẫn nhắm nghiền mắt, tóc mai vô hình rơi xuống, gò má thanh tú bất giác xé ra một đạo vết chém nhỏ bé.

Bảo kiếm trong tay lần nữa gác đến bên hong, tâm thần của hắn lúc này chẳng hề bận tâm ngoại cảnh, bờ môi trắng bệch chậm rãi mấp máy.

Thập Liên Phong Thiên!

Ánh kiếm trắng bạc lóe lên, vẫn là uy lực trước đó, nhưng tốc độ lần này lại nhanh gấp mười.

Bảo kiếm kéo ra tàn ảnh, mười đạo kiếm khí liên miên bất tuyệt phong sát mà ra.

Một đạo!

Hai đạo!

Ba đạo!

...

Chín đạo!

Mười đạo!

Thời gian chỉ trong tích tắc, Tiêu Nhất chém ra trọn vẹn mười kiếm.

Đến kiếm mười, bảo kiếm trong tay xuất hiện vố số vết rạn chằng chịt, bởi vì năng lượng quá mức cuồng bạo cuối cùng nát thành bụi phấn.

"Kiếm thế đỉnh phong!" Thiếu nữ cắn răng thở mạnh một tiếng, một loại khí thế mạnh mẽ không kém Tiêu Nhất chậm rãi dâng lên.

Trường kiếm trong tay bị nàng phóng xuất ra ngoài, mũi kiếm tựa như ngân long xoay tròn xuyên thủng không khí bắn tới.

Ngay tại thời điểm song phương chuẩn bị v·a c·hạm vào nhau, tâm thần của nàng bất giác run lên kỳ lạ.

"Không đúng, đây là..."

Oanh!

Bảo kiếm của nàng b·ị đ·ánh văng xa chục mét. Mười đạo kiếm khí khủng bố từ trong ánh mắt của nàng điên cuồng phóng đại.

"Là kiếm tâm! Kiếm ý của mình đang bị kiếm ý của hắn áp chế!" Thiếu nữ nhăn mày tràn ngập e ngại.

Nhanh chống bấm niệm pháp quyết cố gắng đè xuống xao động trong lòng, nàng từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một thanh kiếm khác, váy tuyết phập phồng trôi nổi, tóc trắng ba ngàn lấp lánh nguyệt quang tràn đầy mỹ lệ tuyệt luân.

"Sư tôn từng nói Vô Trần Kiếm Thể vĩnh viễn không cách nào cùng Tinh Thần Kiếm Thể so sánh. Ngày hôm nay ta sẽ chứng minh cho nàng thấy được Vô Trần Kiếm Thể của ta tuyệt không kém cạnh chút nào!"

Thiếu nữ lộ ra ánh mắt nghiêm nghị, gót sen điểm nhẹ phi thân chém ra một kiếm tuyệt trần.

Một kiếm hoành tuyệt ảm đạm thời quang!

Tiêu Nhất bên kia cũng không nhàn rỗi, sau khi thấy nàng kích hoạt thể chất hắn cũng không chút ngần ngại vận dụng Tinh Thần Kiếm Thể.

Bốn phía nổi lên u quang, sao trời thiểm thước từ trong hư không ẩn hiện phun ra từng luồng quang mang huyền diệu.

Bạch quang rũ xuống gia trì tại thân, song chỉ của hắn khép chặt đạp bộ hướng về thiếu nữ tóc trắng đánh tới.

Thiếu nữ sau khi phá vỡ mười đạo Thập Liên Phong Thiên, khí thế của nàng không hề xuất hiện dấu hiệu suy kiệt, một kiếm một chỉ, cùng với Tiêu Nhất cực hạn giao phong.

Song phương hóa thành tàn ảnh đánh đến thiên hôn địa ám, kiếm khí giăng kín bầu trời, linh lực tựa như đại hải dũng động thập phương.

Chỉ là cảnh giới Luyện Linh so đấu với nhau nhưng trình độ đã vô hạn đạt tới Luyện Thần đỉnh phong, kiếm kiếm tuyệt trần, siêu quần bạt tụy.

Bất quá, theo thời gian chậm rãi trôi qua, thiếu nữ dần bị kiếm pháp của Tiêu Nhất áp chế, một thân kinh nghiệm kiếm đạo phong phú đến từ truyền thừa của Khâu Xứ Cơ không phải tuổi trẻ như nàng có thể sánh bằng.

Tinh thần dị tượng treo giữa bầu trời rũ xuống tràn vào tứ chi bách hải, cung cấp dẫn dắt, trợ giúp Tiêu Nhất mài giũa kiếm đạo của hắn, mỗi một kiếm là một lạch trời, bản thân càng chiến càng hăng, kiếm ý càng lúc càng thêm sắt bén.

Thiếu nữ liên tục bại lui, một loại cảm giác bất lực vô hình dâng lên trong lòng.

"Hắn đang mượn ta để mài giữa kiếm đạo của hắn hay sao!? Kẻ này..." Nàng không cam lòng than thở, ánh mắt lướt qua một vệt kinh dị.

Ngay tại thời điểm bản thân của nàng thất thần, Tiêu Nhất nhanh như thiểm điện tận dụng thời cơ đánh bay trường kiếm trong tay thiếu nữ.

Song chỉ lạnh lẽo khóa chặt yết hầu, dị tượng bốn phía lâm vào tĩnh lặng, kiếm ý chậm rãi tiêu tán hòa vào thiên địa.

"Cô nương, ngươi đã thua!" Tiêu Nhất thở ra một hơi chậm rãi cất tiếng.

Thiếu nữ không hề đáp lời, đôi mắt buốt lạnh lóe lên từng tia ảm đạm.

Tiêu Nhất thấy nàng im hơi lặng tiếng, song chỉ lúng túng buông xuống, hắn gãi đầu, dường như không biết phải nói cái gì cho phải.

"Cái kia... cô nương... ngươi ổn chứ!?" Hít sâu một hơi, thiếu niên cuối cùng cũng không nhịn được mở miệng dò hỏi.

Thiếu nữ nhìn thu hồi tâm thần, hai mắt nhắm chặt thở ra một ngụm khí trọc.

"Ta thua rồi! Bất quá..."

Nói đến đây, nàng mở ra mí mắt liếc nhìn Tiêu Nhất, bên trong tràn đầy lãnh đạm.

"Bất quá... thứ ta thua là ngươi mà không phải Tinh Thần Kiếm Thể! Điều đó không có nghĩa là thể chất của ta so với ngươi yếu kém. Kiếm thuật của ngươi rất sâu... ta phải công nhận, kiếm đạo của ta cùng ngươi so sánh quả thật đúng là trò cười!"

Nói xong, nàng lặng lẽ xoay người rời đi.

"Cô nương chờ đã, ta gọi Tiêu Nhất, không biết danh tự của cô nương là gì?" Tiêu Nhất không hiểu vì sao đột nhiên mở miệng bật thốt.

Thiếu nữ ngưng lại bước chân, bóng lưng mảnh mai của nàng để cho người ta có loại cảm giác cô tịch khó tả.

"Ta gọi Lăng Huyên, đến từ Vân Vực - Kiếm Các!"

"Lăng Huyên... tên rất hay!" Tiêu Nhất nhỏ giọng lẩm bẩm.

Đang lúc chuẩn bị nói thêm điều gì, phía trên bầu trời, một đạo tiếng cười tràn đầy tà ác bỗng nhiên vang vọng.

"Khặc khặc khặc... hello các bạn nhỏ!"

Tô Thần từ trên không trung giáng xuống, toàn thân phủ đầy khói đen, phải nói bộ dạng của Dạ quả thực rất xứng đóng vai phản diện.

Tiêu Nhất cùng với Lăng Huyên thoáng chốc lâm vào cảnh giác, từng người lặng lẽ cách xa Tô Thần, linh lực toàn thân không chút giữ lại toàn bộ bùng nổ ra ngoài.

"Ây ây ây... đừng xúc động, ta là người tốt!" Tô Thần nhấc tay ra hiệu hai người giữ bình tĩnh, một luồng năng lượng vô hình xông ra đánh tan toàn bộ linh lực xao động bên trong cơ thể hai người.

Tiêu Nhất cùng với Lăng Huyên lâm vào ngốc trệ, b·iểu t·ình kinh dị tốt cùng.

"Kẻ này... cực kỳ nguy hiểm!" Lăng Huyên nghiêm trọng hít sâu một hơi trấn tĩnh.

Tô Thần buồn cười đánh giá hai người, đặc biệt thời điểm lướt đến gương mặt thiếu nữ lại hơi có chút ngừng lại, khóe miệng không khỏi tấm tắc.

"Tiểu cô nương này không tồi nha, tuổi tác không lớn mà đã nửa bước đạp vào cảnh giới Quy Nhất, đúng là thế gian rộng lớn, thiên tài đâu đâu cũng có."

"Tiền bối quá khen, không biết ngài là..." Lăng Huyên cố nén xung động cất tiếng dò hỏi.

"Ta sao?" Tô Thân nhướng mày, đôi mắt đỏ ngầu đánh giá thân thể của mình một lúc rồi bất chợt mở miệng cười nói: "Ta gọi là Zed - Chúa Tể Bóng Tối!"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free