Hệ Thống Thần Hào: Bắt Đầu Từ Nhóm Chat Khuê Mật (Dịch) - Chương 396: Chúng ta có thể thử xem Truyện tranh đến tiếp sau (phần 2).
Tuy là rất ngại ngùng.
Nhưng Doãn Sơ Nhu vẫn là gật đầu thừa nhận.
Hạ Ngôn suy nghĩ một chút, ôm eo Doãn Sơ Nhu chặt hơn:
"Lần trước anh nói chúng ta có thể thử xem Truyện tranh đến tiếp sau, mùa đông chắc là không được, đợi mùa hè chúng ta thử xem."
Doãn Sơ Nhu xấu hổ rụt cổ lại:
"Đó chỉ là Truyện tranh thôi, ngoài đời làm sao có thể."
Hạ Ngôn có thể tiếp tục trêu chọc Doãn Sơ Nhu.
Nhưng tính cách của nàng, sợ là như vậy không biết phải nói tiếp thế nào. Vì vậy cười cười, chuyển chủ đề:
"Xem ăn gì nào, ăn xong sẽ ấm."
Hai người dính lấy nhau gọi món.
Quán lẩu bật máy sưởi nên dần dần ấm lên, hai người cởi áo khoác ra. Họ đang tình tứ với nhau.
Ánh mắt Doãn Sơ Nhu đột nhiên bị thứ gì đó thu hút. Sau đó nàng rất vui vẻ kêu lên:
"Tiểu Nghiên!"
"Tiểu Ngôn ?"
Hạ Ngôn không khỏi nhíu mày. Đúng lúc đó.
Mạnh Nghiên vừa vào quán sửng sốt một hồi, liếc nhìn Doãn Sơ Nhu. Đương nhiên, còn có người trong mộng của trường Hạ Ngôn.
Tuy là nghe nói Hạ Ngôn có một thời gian không đến trường, có chút im hơi lặng tiếng. Nhưng đẹp trai như vậy.
Ở trường nhân khí vẫn không thấp.
Hắn lại là bạn trai của Doãn Sơ Nhu, tự nhiên nhận ra được.
Thấy hai người ở cùng nhau, không cần nghĩ, liền biết chắc là đang hẹn hò. Theo phép lịch sự, Mạnh Nghiên vẫn là tiến đến, cười chào hỏi:
"Thật trùng hợp, hai người cũng đến quán này ăn lẩu, trước đây bạn học Hạ Ngôn đều dẫn Sơ Nhu đi những nhà hàng sang trọng, hôm nay sao lại đến quán bình dân ăn cơm ?"
Doãn Sơ Nhu có chút ngượng ngùng nói:
"Hôm nay là em mời Hạ Ngôn ăn cơm."
Mạnh Nghiên sửng sốt, cười cười:
"Vậy à, xin lỗi hiểu lầm rồi."
. Hạ Ngôn quan sát Mạnh Nghiên một chút, thản nhiên nói:
"Anh vừa rồi còn tưởng, Sơ Nhu gọi tiểu Ngôn là đang gọi anh."
Doãn Sơ Nhu trừng mắt, mỉm cười:
"Thật mà, tên hai người, âm cuối đều giống nhau, vậy sau này em cũng gọi anh là tiểu Ngôn nhé ? Sau đó bảo cô ấy gọi là Nghiên Nghiên."
Hạ Ngôn nhíu mày:
"
"Em vẫn là gọi anh là ông xã đi, nghe hay hơn."
Doãn Sơ Nhu nghe Hạ Ngôn nói vậy, mặt lại đỏ lên.
Mạnh Nghiên chỉ cảm thấy mình là một cái bóng đèn to tướng, thật không nên đến chào hỏi. Nàng vội vàng nói:
"Cái kia, không làm phiền hai người hẹn hò nữa."
Tuy là Doãn Sơ Nhu muốn Mạnh Nghiên ngồi cùng, nhưng vì đang hẹn hò với Hạ Ngôn, nên thôi. Vốn Mạnh Nghiên cũng muốn chọn chỗ ngồi.
Nhưng nàng đến không đúng lúc, hiện tại quán lẩu rất đông, nàng cần xếp hàng. Hơn nữa, nàng đi một mình, chỗ ngồi một người càng khó xếp hàng. Mạnh Nghiên đứng ngoài nhàm chán lướt điện thoại.
Cách lớp kính.
Hạ Ngôn và Doãn Sơ Nhu có thể thấy hết trạng thái của Mạnh Nghiên. Hạ Ngôn hỏi một câu:
"Cô ấy chính là người bạn em nói trước đây ?"
Doãn Sơ Nhu gật đầu, vẻ mặt vui vẻ nói:
"Cô ấy là người bạn thân đầu tiên của em ở trường!"
Hạ Ngôn không khỏi nhíu mày:
"Đầu tiên ? Vậy Tạ Trúc Huyên là gì ? Cô ấy không phải bạn em sao?"
Doãn Sơ Nhu ý thức được mình hình như nói sai.
Nhưng trước mặt Hạ Ngôn, nàng vẫn là ngoan ngoãn nói:
"Cũng, cũng không phải nói không phải bạn, chủ yếu là. . . . . Học tỷ Trúc Huyên là học tỷ của em, nhưng Tiểu Nghiên là bạn thân của em, không phải. . .
Không giống nhau lắm."
Hạ Ngôn cố ý trêu Doãn Sơ Nhu:
"Nếu anh nói chuyện này cho Tạ Trúc Huyên, không biết cô ấy sẽ nói gì."
"Ưm, em. . . . . Cái đó, học tỷ Trúc Huyên tuy không phải bạn em, nhưng. . . Cái đó. . . . ."
Nàng cũng không giải thích được.
Bởi vì ... đó chính là suy nghĩ thật lòng của nàng.
Tạ Trúc Huyên đối xử với nàng rất tốt, thậm chí dẫn nàng đi ăn trưa cùng. Nhưng đối với nàng mà nói, Tạ Trúc Huyên chỉ là học tỷ của nàng thôi. Khoảng cách bạn bè, vẫn còn hơi xa.
Vì tính cách.
Doãn Sơ Nhu kỳ thực không phải người dễ gần gũi. Nhưng một khi đã thân thiết rồi, sẽ rất khó dứt bỏ.
Cho nên nàng chỉ khi rất chắc chắn, mới có thể nhận định đối phương là bạn của mình. Thấy Doãn Sơ Nhu mặt đỏ bừng, Hạ Ngôn nghiêm mặt nói:
"Em hôn anh một cái, anh sẽ không nói chuyện này cho Tạ Trúc Huyên."
Doãn Sơ Nhu rưng rưng nước mắt, hôn lên mặt Hạ Ngôn một cái.
Hạ Ngôn không trêu nàng nữa.
Cảnh này, bị Mạnh Nghiên đang đứng chờ lấy số bên ngoài nhìn thấy. Tuy là cách lớp kính.
Nhưng Mạnh Nghiên vẫn cảm thấy mình bị nhét một mồm thức ăn cho chó. Khoảng hơn mười phút sau, Mạnh Nghiên cuối cùng cũng đợi được chỗ ngồi. . . . Nhưng rất trùng hợp.
Chỗ của nàng ở ngay cạnh Hạ Ngôn và Doãn Sơ Nhu. Giữa hai bàn chỉ cách một lối đi nhỏ.
Rất hẹp.
Chỉ rộng bằng một cánh tay.
Doãn Sơ Nhu lại thấy Mạnh Nghiên, lập tức chào hỏi:
"Tiểu Nghiên ~ trùng hợp quá, cậu lại ngồi cạnh chúng mình ~ "
Nàng rất vui vẻ, nhưng Mạnh Nghiên thì không.
Nếu như nàng là người xa lạ, cũng không tính là bóng đèn. Nhưng là người quen, lại chỉ cách một lối đi nhỏ.
Không nói chuyện cũng không được, đúng là bóng đèn rồi còn gì! Nàng cười gượng:
"Ừ. . . Trùng hợp thật."
Sau đó gọi món, hồi lâu cũng chỉ thấy Mạnh Nghiên một mình. Doãn Sơ Nhu cách lối đi hỏi
"Tiểu Nghiên, bạn cậu đâu? Sao chưa đến ?"
Mạnh Nghiên do dự một chút, nói:
"Tớ đi một mình."
Hạ Ngôn lúc này xen vào một câu:
"Một mình đi ăn lẩu ? Cậu không có bạn bè sao?"
Mạnh Nghiên thật bất đắc dĩ, cười cười:
"Bạn tớ rất nhiều, nhưng tớ quen một mình ăn cơm, một mình xem phim, còn có một mình đi hát."
Hạ Ngôn ý vị thâm trường ồ một tiếng.
Còn như trong lòng dán hai chữ quái gở lên người Mạnh Nghiên thì không nói ra miệng. Dù sao, Mạnh Nghiên là bạn tốt của Doãn Sơ Nhu.
Vì câu nói này của Mạnh Nghiên, không hiểu sao lại chọc trúng Doãn Sơ Nhu, nàng lập tức nói:
"Hay là cậu ngồi cùng bàn với chúng mình đi, bàn chúng mình cũng chỉ có hai người."
Nói xong, lại nhìn về phía Hạ Ngôn, đôi mắt to chớp chớp:
"Được không ?"
Bộ dạng ngoan ngoãn đáng thương như vậy, ai chịu nổi, Hạ Ngôn gật đầu:
"Hôm nay em mời, mọi việc em quyết định, em vui là được rồi."
Nói xong, còn ôm eo Doãn Sơ Nhu.
Một hành động nhỏ, khiến Doãn Sơ Nhu cảm thấy được công nhận, rất hạnh phúc. Sau đó vẫy tay về phía Mạnh Nghiên:
"Cậu ngồi cùng bàn với chúng mình đi! Coi như là chúc mừng tớ hôm nay ~~ "Giống như Hạ Ngôn nghĩ."
Doãn Sơ Nhu ngoan ngoãn lại đáng thương, còn mang theo vài phần cầu xin. Ai có thể từ chối ?
Mạnh Nghiên là con gái, càng không thể từ chối.
Bất đắc dĩ, chỉ đành ngồi cùng bàn với đôi tình nhân này. PS: Xin hoa tươi, kẹo buff xin hoa tươi.