Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Hỏa ấn - Chapter 16: Giải cứu - phòng thủ thị trấn Southmere

Hai người giật mình nhìn Lucas đang đứng đó, nói với giọng sửng sốt:

- Lucas? Sao con lại ở đây?

Accor sau khi thấy thì cũng nhận ra ngay, vội hỏi lại:

- Chú Cyrus, cô Lana đúng không ạ? Đúng là hai người rồi!

Accor cùng Lucas sau một thoáng bất ngờ thì cùng nhảy cẫng lên ôm chầm lấy hai người thương nhân. Hóa ra hai người họ chính là cha mẹ của Lucas, Cyrus và Lana. Có vẻ như không ít khi về làng nên Lucas phải nhắc thì Accor mới nhớ ra họ là ai.

- Chúng ta đi kinh doanh, buôn bán, chuyến này chúng ta đang tính trở về thăm làng một chuyến….Không ổn rồi, mau, các con mau rời khỏi nơi này, nơi này nguy hiểm lắm….

Cyrus và Lana mừng tới phát khóc ôm chầm lấy Accor và Lucas. Nhưng rồi như nhớ ra chuyện gì đó, hai người liền đổi giọng, sắc mặt xám xịt.

- Có chuyện gì vậy cha mẹ? Cha mẹ không cần lo lắng đâu, có gì để bọn con xử lý cho.

- Không được đâu con, nguy hiểm lắm! Chuyện là…

Lana vội vàng xua xua tay rồi kể lại mọi chuyện. Thì ra, cách đây chừng năm ngày, đoàn thương nhân của Cyrus đã bị đánh cướp bởi một nhóm chừng hơn trăm người. Họ đã bị bắt lại, nhưng cách đây khoảng ba ngày Cyrus và Lana đã trốn ra được, trước khi trốn thoát hai người đã nghe lén được mục tiêu tiếp theo của chúng là Southmere, đấy là lý do vì sao có cảnh cãi nhau lúc nãy giữa Cyrus và lính canh.

- Cậu nghĩ sao, Accor?

Lucas nghe cha mẹ nói xong trên mặt không có lấy một chút sợ hãi gì, chỉ có cảm giác nghi hoặc đọng lại, quay sang nhìn Accor hỏi. Accor cũng nhìn lại cậu, đáp lời:

- Tôi trông quen lắm, có khi vẫn là bọn chúng. Cái phong cách này thật giống tới khó tin ấy…

Lana và Cyrus nhìn Accor và Lucas rồi lại quay ra nhìn nhau. Có thể thấy được nét ngạc nhiên hết sức rõ ràng hiện trên khuôn mặt hai người.

- Cậu đi gọi mọi người, tôi sẽ đi do thám một chút!

Accor mở lời, nói với Lucas. Lucas giật mình muốn nói gì đó thì Accor nhìn cậu nói tiếp:

- Nếu cậu có thể đảm bảo cậu nhanh hơn tôi, và tìm hiểu được rõ vị trí giam giữ những người khác trong đoàn thương nhân của cha cậu thì tôi sẽ để cậu đi thám thính tình hình, tôi sẽ đi gọi mọi người.

Nói rồi không kịp để mọi người phản ứng, Accor đã chạy vụt ra ngoài cổng thành phố.

Lucas nhìn theo Accor chạy đi, khẽ lắc đầu. Cậu xoay người nói với Lana và Cyrus:

- Cha, mẹ, con sẽ kể lại chuyện này sau, bây giờ cha mẹ theo con đi một chuyến…

Sau khi rời thành phố chừng vài dặm về phía Bắc, Accor phát hiện trước mặt là một đoàn người rất đông chừng hơn trăm người, lầm lì di chuyển trong đêm tối hướng về phía Southmere. Những người này được vũ trang đầy đủ, có thể nhìn thấy những ánh phản quang lấp lánh của những thanh kiếm, cây thương len giữa những cây đuốc đỏ rực đang bùng cháy giữa đêm tối. Dựa vào tốc độ như vậy, có vẻ như khoảng chừng đôi ba tiếng nữa họ sẽ tới Southmere.

Accor nhìn đám người, khẽ cau mày. Cậu đổi góc, lách qua những tảng đá thấp, ngó tới ngó lui, rồi lắc đầu, lẩm bẩm:

- Không được, mình chẳng thể làm gì, phải quay lại…

Cậu còn cố ngoái đầu lại như thể cố nhìn thứ gì đó, rồi xoay người quay trở lại thị trấn.

Lúc cậu về tới Southmere thì đã là gần nửa đêm, thị trấn Southmere lúc này đã chìm trong yên ắng, chỉ còn lại tiếng gió thổi nhẹ thoáng qua kéo lấy bầu trời sụp hẳn xuống.

Accor nhìn quanh, định cất tiếng thì một giọng nói chợt cất lên:

- Accor, bên này!

Accor quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy một bóng người hình như đang vẫy vẫy tay gọi cậu nhưng không rõ là ai, làm cậu khẽ cau mày. Cậu đi về phía người đó, vừa đi vừa cố căng mắt ra nhìn xem đó là ai.

- Lucas phải không? Đúng rồi,…A, mọi người cũng ở đây à?

Accor đi thêm một đoạn thì nhận ra là nhóm của Lucas, lúc này đã cùng mọi người tập hợp đông đủ. Lucas thấy Accor đã đi đến thì cũng đi lại, cất tiếng hỏi luôn:

- Tình hình sao rồi?

- Chúng có khoảng gần 200 tên, chúng không tiêu diệt mà giam giữ con tin, mỗi tội chúng canh phòng quá cẩn thận, tôi không thể cứu được ai cả….

- Cũng may là chúng giữ lại bọn họ, có lẽ để đề phòng tình huống bất ổn khi tấn công Southmere đây mà...

- Theo như tốc độ của bọn chúng thì có lẽ giờ này chúng cũng gần tới đây rồi...

Accor vừa nói vừa nhìn ngó khắp xung quanh. Gray thấy vậy cười nói:

- Cháu khéo lo, lúc cháu chưa về thì Lucas đã “chia xong người rồi, nhỉ? Có mỗi 200 tên, còn ít hơn dự tính nữa.

Lucas gật gù, đáp:

- Như nãy cháu bàn, cháu lo một nửa, còn lại phần mọi người, được không?

Kei Ya thấy vậy hí hửng đáp lời:

- Được, vậy để ta năm mươi tên, còn lại...

Accor thấy vậy cắt lời:

- Không, cô sẽ đi cứu mọi người, còn lại là của tôi, chú Gray và Kai Le.

- Này, cậu tính không cho ta tham gia đấy hả? – Kei Ya bực bội nói.

- Chỉ có cô ở đây mới có thể đảm bảo cứu người, ngoài ra chẳng còn ai cả....

Kei Ya muốn nói thêm gì đó, nhưng thấy mọi người đang gật gù thì cô chỉ hứ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa. Accor thấy vậy buồn cười, nói:

- Cô cứ cứu hết mọi người đi rồi lúc đó cô muốn đánh nhau sao cũng được!

- Nói rồi đấy nhé! – Kei Ya phấn chấn đáp lời.

- Được rồi, vậy Kei Ya sẽ đi cứu người, còn lại là ta với Kai Le...

- khoan đã, vậy còn cháu thì sao? – Accor giật mình.

- Cháu không cần đánh nhau làm gì, cứ an tâm chỉ huy đi...

Accor phản đối:

- Chú làm vậy khác gì nói cháu sợ chết mà bỏ mặc mọi người chứ. Không được, cháu phải....

Gray ngắt lời:

- Ai cũng biết cháu đủ dũng cảm rồi, chỉ là, giờ thân phận của cháu đã khác so với trước kia khá nhiều....

Gray đi tới vỗ vỗ vai dẫn Kai Le rời đi, ngoảnh đầu nói tiếp:

- …Vả lại, cậu cũng nên ở lại bảo vệ Lucas với Silke chứ nhỉ?

Accor muốn nói thêm gì đó, nhưng rồi cậu nghĩ nghĩ lại lắc đầu, ôm kiếm đi về phía Lucas.

Lucas thấy vậy thở nhẹ, nói với mọi người:

- Được rồi, mọi người chuẩn bị đi nhé, bọn chúng cách chúng ta không xa nữa…

Đêm…

Trăng đã treo cao, màn đêm đã phủ kín thị trấn Southmere. Đột nhiên, phía ngoài thị trấn, từng đốm lửa nhỏ dần xuất hiện, càng lúc càng nhiều, giống như một đàn đom đóm giữa đêm trăng. Chỉ có điều, “đàn đom đóm” này ồn ào, náo nhiệt, phá hư đi không gian vốn yên tĩnh của màn đêm.

Cách thị trấn không xa, trên một quả đồi nhỏ, Accor, Lucas, Silke, Cyrus và Lana đang đứng đó, nhìn về phía ánh lửa. Accor cùng Lucas thì nhìn chăm chú, ánh lên vẻ thận trọng cùng một chút sắp mất kiên nhẫn, trong khi những người còn lại đứng sau thì ánh mắt hiện rõ lên vẻ lo lắng, bất an….

- Đến lúc rồi, bọn chúng đến đủ gần rồi đó! – Accor cất tiếng sau khi thấy chúng đi qua sườn đồi phía trước thị trấn.

- Được rồi, cậu lùi lại một chút đi! – Lucas đáp lời, trong khi một tay cậu thò vào chiếc túi nhỏ bên hông, lôi ra quyển sách quen thuộc.

Accor lùi về sau, đứng lại gần Silke. Lucas liền lật mở quyển sách, rồi hai tay hợp lại, miệng cậu bắt đầu niệm những chú ngữ qquen thuộc:

- Hỡi tinh linh của ngọn lửa, cùng sức mạnh ma thuật….

Theo từng câu chú, một ngọn lửa xuất hiện, xoáy tròn trước mặt Lucas. Cậu vung tay, quả cầu lửa vụt một tiếng phóng thẳng về phía đám quân ở xa.

Đùng!!!

Có thể nói tạo nghệ ma thuật của Lucas thật sự khá cao, khối cầu lửa cực kỳ chuẩn xác rơi vào giữa đội hình của nhóm người, cùng với một tiếng nổ mạnh, cú đánh đã xé đội hình của chúng ra làm đôi, một cột khói theo đó bốc lên cao.

Ngay lúc này, như được lên kế hoạch từ trước, từ sườn núi gần đó, một bóng đen lao vút ra, với một tốc độ mắt thường khó có thể nhìn thấy, hướng thẳng về phía sau của đoàn người.

Keng! Keng! Keng!

Gần như ngay lập tức, các cửa khóa xe tù bật mở, rồi ngay sau đó, những tên lính canh gần đó lập tức ngã xuống. Một giọng nói như xa như gần truyền thẳng vào tai những người ngồi trong xe tù:

- Mọi người chạy mau, quân canh gác đã bị hạ gục toàn bộ rồi!

Những người đó sững sờ trong chốc lát rồi cùng nhau ùa tháo chạy về phía thị trấn, tạo nên một khung cảnh hỗn loạn.

Phía đỉnh đồi…

- Được rồi, Kei Ya đã giải thoát toàn bộ tù nhân, đến lúc chúng ta tấn công rồi! Tiến lên nào mọi người, cố gắng bắt sống toàn bộ, kẻ nào chống trả lập tức tiêu diệt!

Accor rút kiếm, đứng lên chắn trước Lucas. Gray cùng Kai Le thì từ phía lưng đồi lao thẳng xuống, còn Kei Ya thì đã sớm xông vào quậy nát phía sau của quân địch.

Nhóm quân địch lúc này đã sớm loạn thành một đống do bị tập kích bất ngờ. Lúc bọn chúng phát hiện ra vị trí của Lucas thì đã quá muộn, một quả cầu lửa nữa rơi thẳng vào nhóm đầu của địch, thổi bay hàng chục tên, gần như đặt dấu chấm hết cho trận chiến này.

Gray và Kai Le lúc này đã quay lại, mặt ám một màu đen than, người đầy bụi và cả máu, xách theo một tên nhìn có vẻ như là tên cầm đầu đến. Ném hắn ta xuống đất, Gray cười nói:

- Chúng ta bắt được tên này, hình như hắn là thủ lĩnh của đống người kia đấy, có thể chúng ta sẽ hỏi được gì đó….

- Cảm ơn chú nhiều! Được rồi, ngẩng đầu lên để ta hỏi mấy câu nào!

Accor vừa nói vừa túm lấy đầu tên thủ lĩnh xách lên, nhưng hắn hình như đã ngất đi, không phản ứng gì cả. Lucas cau mày, nhìn Kai Le nói:

- Em mang nước đến đây!

- Không cần đâu, hắn ta chết rồi! – Accor cắt lời.

- Cái gì? – Gray sửng sốt.

Accor đứng dậy, nhìn Silke nói:

- Hắn tự sát bằng thuốc độc. Em xem còn cứu được hắn ta không?

Silke cúi xuống, nhìn tên cướp một hồi, khẽ lắc đầu. Accor thấy vậy thở dài, quay qua nói với Gray:

- Chúng ta vẫn còn mấy tên còn sống ở kia chứ?

- Không, bọn chúng đã bỏ chạy mất gần một nửa rồi, chỉ còn lại mấy tên đã chết…

Accor lắc lắc đầu nhìn chiến trường lúc này đã là một đống đổ nát, lửa cháy rừng rựng, lại quay lại nhìn tên thủ lĩnh đã chết. Chợt, cậu quay lại, rờ rãm trên người tên thủ lĩnh một hồi, lấy ra được một tấm lệnh bài màu đen, bên trên được khắc một hoa văn lạ mắt.

- Cái gì vậy? – Kei Ya đã quay lại, nhìn thấy Accor đang lục lọi rồi lôi ra tấm lệnh bài liền tò mò hỏi.

- Tôi cũng không biết… - Accor lắc đầu, đưa tấm lệnh bài qua cho Lucas. Cậu đón lấy, cau mày nhìn một lúc, rồi lắc đầu:

- Thứ này hình như tôi từng thấy ở đâu rồi...., không phải là của bọn người của Desai, vậy thì.…

Lucas muốn xem xét nó cụ thể hơn, thì từ đằng xa, có tiếng ồn ào truyền đến. Hóa ra, chẳng biết từ bao giờ, Cyrus và Lana cùng những người thương nhân được giải cứu đã dẫn quân canh phòng của thị trấn đến. Lucas thấy vậy liền đưa trả tấm lệnh bài lại cho Accor, giơ tay lên vẫy vẫy với Cyrus.

- Con ở đây….

Cyrus cùng Lana nhanh chân chạy lên trước, ôm chầm lấy Lucas, sốt sắng hỏi:

- Con có sao không? Chúng ta đã dẫn người từ thị trấn tới tiếp ứng rồi đây…

Những người trong thị trấn nhìn đoàn thương nhân, lại nhìn mấy tên cướp đã nằm đó, ngoài ngạc nhiên cũng chỉ có ngạc nhiên.

- Chuyện này là thế nào? – Một người trong số họ mở lời hỏi.

- Chuyện này…. Lucas, cậu kể giúp tôi đi chứ tôi không biết kể sao luôn….

Lucas nhìn Accor rồi lại nhìn về phía nhóm người thị trấn Southmere, mặt cậu bắt đầu ngẩng dần lên tới mức sắp song song với bầu trời. Và, bằng một giọng kể lôi cuốn, cậu bắt đầu thao thao bất tuyệt, nào là phát hiện ý đồ ra sao, giải cứu thế nào, đối phương mạnh ra sao,… làm người nghe phải trầm trồ, xuýt xoa, chỉ trỏ về phía nhóm Accor xì xầm bàn tán sôi nổi.

Accor nhìn Lucas lắc đầu. Cất tấm lệnh bài vào ngực áo, cậu quay sang nói với Gray:

- Cứ kệ cậu ta bốc phét ở đó đi! Chú Gray, chúng ta đi dọn dẹp chiến trường thôi!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free