Hồi Kí Hadidu - Chương 54: từ nhân viên bồi bàn đến ca sĩ trú hát
Hạ Du bắt đầu mỗi ngày tại quán "Ngọn Đèn Nhỏ" bằng những công việc bận rộn thường nhật: lau dọn bàn ghế, bưng bê thức uống, và phục vụ khách hàng. Từng động tác của anh dần trở nên thuần thục hơn qua thời gian, nhưng tâm hồn anh vẫn cảm thấy lạc lõng.
Ông Tư thường xuyên đứng ở quầy, mắt dõi theo từng cử động của Hạ Du. Linh thì khác, cô luôn tỏ ra vui vẻ, nhiệt tình giúp đỡ anh. Một buổi sáng, khi Hạ Du đang sắp xếp ghế, Linh bước lại gần, tay cầm một ly cà phê mới pha, nói:
"Này, uống chút đi. Trông anh làm việc nghiêm túc quá."
Hạ Du cười nhẹ, nhận lấy ly cà phê:
"Tôi chỉ đang cố gắng không làm đổ nước lần nữa. Hôm trước ông Tư mắng một trận khiến tôi sợ luôn."
Linh bật cười:
"Đừng lo, ông ấy mắng vậy thôi chứ dễ mềm lòng lắm. Làm tốt thì ông sẽ không nói gì đâu."
Một buổi trưa vắng khách, trong lúc lau dọn quanh quán, ánh mắt Hạ Du vô tình bắt gặp cây đàn guitar cũ nằm khuất trong góc tường. Thân đàn xước xát, dây đàn ngả màu, nhưng vẫn toát lên vẻ mộc mạc và cuốn hút.
Hạ Du ngập ngừng chạm tay vào cây đàn, cảm giác quen thuộc từ thời hiện đại ùa về. Anh thử lướt nhẹ tay qua dây đàn, nhưng âm thanh phát ra chói tai vì dây đã lỏng. Đúng lúc đó, Linh xuất hiện từ sau quầy, giọng vui vẻ:
"À, anh để ý cây đàn này à? Là của quán đấy, nhưng lâu rồi không ai dùng."
Hạ Du nhìn cây đàn, lòng tràn đầy cảm giác khó tả. Anh hỏi:
"Tôi có thể thử chỉnh lại dây không?"
Linh cười nhẹ:
"Được chứ, miễn là anh làm nó không đứt dây là được."
Ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ, Hạ Du cẩn thận chỉnh lại từng dây đàn. Dù đã cũ kỹ, cây đàn vẫn giữ được âm thanh đặc trưng. Sau một hồi loay hoay, anh bắt đầu chơi thử vài giai điệu đơn giản – những nốt nhạc lặng lẽ, nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian quán.
Linh đứng gần đó, chăm chú lắng nghe:
"Anh biết chơi đàn à? Hay quá, anh từng học nhạc hả?"
Hạ Du chỉ khẽ cười:
"Cũng không hẳn. Tôi chỉ tự học chút ít thôi."
Buổi chiều hôm đó, quán bắt đầu có khách đến. Hạ Du đặt cây đàn về chỗ cũ, tiếp tục công việc bưng bê của mình. Nhưng Linh, như vừa nảy ra ý tưởng, thì thầm với anh khi cả hai đứng ở quầy:
"Này, anh thử chơi đàn trong lúc quán vắng khách đi. Khách đến đây thư giãn, nghe nhạc nhẹ sẽ hay lắm."
Hạ Du hơi ngập ngừng:
"Nhưng tôi đâu phải nghệ sĩ biểu diễn."
Linh cười:
"Ai bảo anh biểu diễn? Anh chỉ chơi để tạo không khí thôi. Tôi nghĩ khách sẽ thích."
Cuối cùng, trước sự khích lệ của Linh, Hạ Du đồng ý thử. Trong lúc khách đang yên lặng thưởng thức cà phê, anh ngồi xuống góc quán, cầm cây đàn lên và chơi một bản nhạc nhẹ nhàng.
Giai điệu vang lên, không quá lớn nhưng đủ để len lỏi vào không gian ấm cúng của quán. Những vị khách ngồi gần đó ngẩng lên nhìn, vài người khẽ gật đầu theo nhịp.
Một vị khách trung niên mỉm cười, nói nhỏ với người ngồi cạnh:
"Hay quá, đúng là cà phê phải đi kèm nhạc thế này mới trọn vị."
Từ phía quầy, ông Tư vẫn đứng khoanh tay quan sát. Ông không nói gì, nhưng ánh mắt không còn vẻ nghiêm nghị như thường ngày. Sau khi Hạ Du chơi xong một bài, ông bước đến gần, giọng điềm tĩnh nhưng có chút mềm mỏng:
"Không tệ. Nhưng nhớ, đây là quán cà phê, đừng biến nó thành chỗ biểu diễn. Cậu cứ chơi nhẹ nhàng, để khách nghe khi họ muốn thôi."
Hạ Du cúi đầu:
"Vâng, cháu hiểu ạ."
Linh cười tươi, nhìn Hạ Du với ánh mắt rạng rỡ:
"Thấy chưa? Tôi đã nói ông Tư sẽ thích mà!"
Kể từ hôm đó, việc Hạ Du chơi đàn vào những buổi chiều vắng khách trở thành một phần của quán. Anh không phải ca sĩ hay nhạc sĩ chuyên nghiệp, mà chỉ đơn giản là một chàng trai dùng tiếng đàn để tô điểm thêm không gian yên bình của quán cà phê.
Linh thường đứng sau quầy, lặng lẽ lắng nghe mỗi khi anh chơi. Đôi khi, cô đề nghị anh chơi một bài vui tươi hơn để hợp với không khí sáng sớm, hoặc một bản nhạc nhẹ nhàng để khách cảm thấy thư thái vào buổi tối.
Một hôm, khi quán khá đông, một cô giáo già – vị khách quen của quán – bất ngờ lên tiếng:
"Cậu thanh niên kia, chơi thêm một bài nữa đi. Nhạc cậu khiến tôi thấy thư thái hơn nhiều."
Hạ Du ngẩng lên, hơi bất ngờ, nhưng rồi mỉm cười gật đầu. Anh bắt đầu chơi một bản nhạc du dương khác, tiếng đàn hòa quyện cùng mùi hương cà phê, tạo nên một không khí khó quên cho quán "Ngọn Đèn Nhỏ."
Buổi tối, khi quán đã vãn khách, Hạ Du ngồi lau đàn, chỉnh lại dây. Linh tiến đến gần, chống tay lên quầy, tò mò hỏi:
"Anh học đàn ở đâu vậy? Tôi chưa từng thấy ai chơi đàn kiểu như anh."
Hạ Du thoáng do dự, rồi đáp:
"Tôi tự học thôi. Cũng chẳng giỏi đâu, chỉ là tôi thích chơi để tìm cảm giác yên bình."
Linh mỉm cười:
"Nhưng tôi nghĩ anh chơi rất đặc biệt. Nhạc của anh không chỉ là âm thanh, nó còn giống như đang kể chuyện vậy."
Câu nói của Linh khiến Hạ Du sững lại. Anh khẽ cười, đáp:
"Cảm ơn em. Có lẽ vì âm nhạc là thứ duy nhất giúp tôi cảm thấy kết nối với mọi người."
Linh nhìn anh, đôi mắt sáng lên sự tò mò và cảm phục:
"Nếu vậy thì anh cứ tiếp tục chơi đi. Biết đâu, một ngày nào đó, âm nhạc sẽ thay đổi cuộc đời anh."
Hạ Du không trả lời, chỉ cúi xuống chỉnh dây đàn, nhưng trong lòng anh lúc này, một tia hy vọng mỏng manh vừa lóe lên.
Thời gian trôi qua, tiếng đàn của Hạ Du dần trở thành một phần không thể thiếu của quán cà phê "Ngọn Đèn Nhỏ." Những khách hàng thường xuyên ghé quán bắt đầu nhắc đến anh như một lý do đặc biệt để quay lại.
Buổi chiều nọ, trong không gian yên tĩnh của quán, một vị khách trung niên vừa thưởng thức cà phê vừa lắng nghe Hạ Du chơi một bản nhạc dịu dàng.
Sau khi bài nhạc kết thúc, ông quay sang bạn mình, mỉm cười:
"Tôi chưa từng thấy quán cà phê nào có nhạc hay như ở đây. Chàng trai này chơi đàn thật sự có hồn."
Ở góc khác, một nhóm bạn trẻ cũng đang xì xào:
"Đến quán này nghe nhạc thích thật. Không giống mấy chỗ ồn ào khác, chỗ này yên bình hơn nhiều."
Linh, đứng sau quầy pha chế, nghe những lời khen ấy mà không giấu được nụ cười tự hào. Cô ghé sát Hạ Du khi anh đang chỉnh lại dây đàn, nói nhỏ:
"Anh thấy chưa, tôi đã bảo mà. Khách đến đây giờ không chỉ vì cà phê, mà còn vì anh."
Hạ Du khẽ cười, đáp lại với giọng khiêm tốn:
"Chắc họ chỉ thích nhạc vì nó hợp không khí quán thôi."
Những lời khen dành cho Hạ Du dần đến tai ông Tư. Dù ban đầu còn nghi ngờ, ông không thể phủ nhận rằng tiếng đàn của Hạ Du đã giúp quán ngày càng đông khách hơn.
Một buổi tối, khi quán đã vãn khách, ông Tư ngồi lại ở quầy pha chế, tay cầm ly cà phê. Ông nhìn Hạ Du đang lau bàn sau giờ làm, trong lòng dấy lên suy nghĩ.
Chú Hải – nhân viên pha chế lâu năm – bước tới ngồi cạnh, vừa uống cà phê vừa nói:
"Cậu nhóc này được đấy, ông Tư. Tiếng đàn của nó không chỉ hút khách mà còn giữ chân khách cũ nữa. Lần nào tôi nghe cậu ta chơi, tôi cũng thấy lòng nhẹ hẳn."
Ông Tư khẽ nhíu mày, gật đầu:
"Đúng là nó có tài. Nhưng tôi không muốn biến quán này thành phòng trà."
Chú Hải bật cười:
"Ai nói phải biến thành phòng trà đâu. Để cậu ấy chơi đàn nhiều hơn cũng tốt, coi như nét riêng của quán mình."
Sáng hôm sau, khi Hạ Du đến quán, ông Tư gọi anh lại:
"Này, cậu lại đây, tôi có chuyện muốn nói."
Hạ Du bước tới, cúi đầu lễ phép:
"Dạ, ông gọi cháu?"
Ông Tư khoanh tay, nhìn anh từ đầu đến chân, rồi nói:
"Cậu ở đây làm bồi bàn cũng lâu rồi. Tôi không phủ nhận cậu chăm chỉ, nhưng tôi nghĩ cậu hợp với cây đàn hơn là khay nước. Từ hôm nay, cậu không cần bưng bê nữa. Thay vào đó, cậu sẽ chơi nhạc cho khách vào mỗi buổi chiều và tối."
Hạ Du ngạc nhiên, lắp bắp hỏi:
"Ông nói… cháu sẽ chỉ chơi đàn thôi sao?"
Ông Tư gật đầu, giọng điềm tĩnh:
"Phải. Nhưng nhớ, không cần phô trương. Chỉ chơi nhạc như một phần không khí của quán, để khách cảm thấy dễ chịu. Tôi không cần cậu biến quán này thành sân khấu."
Hạ Du cúi đầu cảm ơn, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả: vừa hạnh phúc vì được công nhận, vừa lo lắng liệu mình có đáp ứng được kỳ vọng này hay không.
Buổi chiều, khi khách đến đông, Hạ Du chính thức ngồi vào góc nhỏ quen thuộc của quán, nơi ông Tư đã sắp xếp sẵn một chiếc ghế và cây đàn. Anh bắt đầu chơi những giai điệu nhẹ nhàng, tạo nên không khí ấm cúng và thư giãn cho quán.
Tối đó, Hạ Du trở về nhà với tâm trạng phấn khởi. Vừa bước vào sân, anh gọi lớn:
"Bác Tâm, cháu về rồi đây!"
Bác Tâm đang tưới rau ngoài vườn, nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Hạ Du, liền hỏi:
"Hôm nay vui vẻ thế? Quán có gì đặc biệt à?"
Hạ Du gật đầu, ngồi xuống bậc thềm nhà:
"Ông Tư nói cháu không cần làm bồi bàn nữa, mà chỉ cần chơi nhạc cho khách thôi. Bác không biết đâu, khách khen tiếng đàn của cháu nhiều lắm. Thậm chí có người còn nói họ sẵn sàng quay lại quán chỉ để nghe nhạc."
Bác Tâm đặt chiếc bình tưới xuống, đến ngồi cạnh anh, ánh mắt đầy ấm áp:
"Thấy không? Bác đã bảo cháu có tài năng mà. Chỉ cần mình làm tốt, sẽ có người công nhận thôi."
Hạ Du ngập ngừng:
"Nhưng cháu vẫn sợ, lỡ như một ngày nào đó khách không thích nhạc của cháu nữa thì sao?"
Bác Tâm cười hiền, vỗ nhẹ vào vai anh:
"Sợ gì chứ. Nếu cháu chơi bằng cả trái tim, âm nhạc của cháu sẽ chạm được đến người nghe. Chỉ cần cháu nhớ điều đó là đủ."
Không còn phải bưng bê, Hạ Du có nhiều thời gian hơn để tập trung vào âm nhạc. Anh chọn những bản nhạc phù hợp với từng thời điểm trong ngày: buổi chiều, anh chơi những giai điệu vui tươi; buổi tối, anh chuyển sang những bản nhạc trầm lắng hơn.
Dần dần, khách hàng quen thuộc đã hình thành thói quen đến quán vào những giờ nhất định để nghe nhạc. Một bà cụ thường xuyên ghé quán vào buổi chiều, vừa uống cà phê vừa nhắm mắt lắng nghe:
"Tiếng đàn của cậu khiến tôi nhớ lại những ngày còn trẻ. Rất cảm ơn cậu."
Một đôi vợ chồng trẻ cũng thường đến vào mỗi tối cuối tuần, ngồi cạnh cửa sổ và thì thầm trò chuyện trong tiếng nhạc của Hạ Du.
Linh luôn ở bên cạnh giúp đỡ Hạ Du. Cô thường gợi ý anh chơi những bài hát mà cô nghĩ sẽ phù hợp với khách, hoặc đôi khi mang đến cho anh một ly nước khi thấy anh mải mê với cây đàn.
Một lần, khi quán vắng khách, Linh lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Hạ Du và hỏi:
"Anh thấy thế nào? Thích công việc mới không?"
Hạ Du mỉm cười:
"Tôi không ngờ mình lại có cơ hội này. Nhưng tôi cũng hơi lo… không biết khách có thực sự thích không."
Linh lắc đầu, khẽ cười:
"Anh chơi nhạc rất có hồn. Không chỉ khách thích, mà tôi cũng thích nữa. Anh chỉ cần làm những gì mình cảm thấy đúng, mọi người sẽ cảm nhận được."
Những lời nói của Linh như tiếp thêm sức mạnh cho Hạ Du. Anh nhận ra rằng, dù ban đầu chỉ là một nhân viên phục vụ, nhưng tiếng đàn đã mở ra một cánh cửa mới – cánh cửa dẫn anh đến với âm nhạc và những cơ hội mà anh chưa từng nghĩ tới.
Một buổi tối, sau khi Hạ Du chơi xong một bản nhạc, ông Tư bất ngờ bước tới, đặt tay lên vai anh và nói:
"Tốt lắm. Cậu giữ được không khí yên bình như tôi mong muốn. Nhưng đừng quên, làm nhạc cũng cần có trách nhiệm. Khách đến đây để thư giãn, nên cậu phải biết đặt cảm xúc của họ lên trên hết."
Hạ Du gật đầu, cảm nhận được sự tin tưởng mà ông Tư dành cho mình.