Hỗn Thế Ma Vương - Chương 16: Trời Trăng Hoa
Sau khi chém bay đầu Linh.
Nam lục đồ hết của bọn họ.
Được mấy cây thảo dược với mấy bình hồi phục.
Sau đó dùng kiếm thôn phệ hết xác của bọn họ..
"Mọi chuyện xong xuôi, giờ tìm kiếm chỗ nào trị thương thôi" Nam băng v·ết t·hương lại nói.
Dù sao tên kia cũng rất mạnh, Nam chật vật lắm mới thắng được và dùng hết Chân Khí của mình.
Tìm một cái hang động an toàn Nam chui vào đó bắt đầu dùng thuốc của Thanh Vân Tông hồi phục.
Sau 30 giờ.
"Phù! Cuối cùng cũng xong, hiện tại đã hồi phục được 9 phần, cũng đủ đi tiếp" Nam nắm chặt tay nghĩ.
Ra khỏi động, một đường đi thẳng.
Trên đường đi, bỗng có tiếng vang đánh nhau.
Ầm ầm!
Phía trước, âm thanh chiến đấu vang lên một đợt rất lớn.
"Hử! Có người đang đánh với Quỷ!?" Nam nghĩ.
Từ âm thanh đánh nhau, cách nơi này chỉ có 500m.
"Đi qua nhìn một chút!".
Nghĩ xong Nam sử dụng dịch chuyển mình đi tới.
"Lại người đánh với người sao? Lại c·ướp đồ à" Nam dịch chuyển tới xem tràng cảnh trước mắt.
Nam thấy được năm tên pháp sư, đang đang vây công ba pháp sư khác, mà sát bên ba người lại có một gốc như là cỏ dại, cỏ dại này lá như đang bị thiêu đốt nhưng nó không bị làm sao cả như thể đó là của nó, nhìn qua là biết vật không đơn giản.
"Đây là cỏ gì?" Nam suy nghĩ.
Dù sao hắn cũng mới chập chững bước vào con đường tu hành nên không biết nhiều kiến thức lắm.
Năm tên pháp sư kia đều là Nội Công đỉnh phong, mà ba tên kia đều là trung kỳ, nên không phải là đối thủ của năm người này.
"Chúng tôi sẽ rời khỏi nơi này, gốc Hoả Linh Thảo cũng là các người, nên xin tha mạng cho tôi" một trong ba tên nói.
"Hừ! Sao được, ngươi đã thấy và đã biết cây này là gì, sao ta phải thả, ngươi ra nói với những người khác, thì chúng ta còn đường để sống chắc" một trong năm tên nói.
"Không! Chúng tôi thề, sẽ không nói cho bất cứ ai biết".
"Nói nhiều quá! Giết hết đi" thanh niên kia ra lệnh.
Nói xong năm người xong lên hướng ba người.
Sau mười giây, không còn ai trong ba người sống sót.
"Nhìn bọn chúng bịt đầu mối kĩ như này, hẳn là cỏ dại kia rất quan trọng" Nam suy nghĩ.
"Haha, cây Hoả Linh Thảo ít nhất cũng 100 tỉ, sau khi bán cây này thì anh em chúng mình không lo sau này tiền bạc, có thể sống an nhàn rồi" một tên cười lớn nói.
"100 tỉ!!" Trong lòng Nam cả kinh.
100 tỉ hèn gì bọn hắn lại bịt kĩ như vậy.
Đã hiểu vì sao.
Bỗng Nam đi chuyển.
Sột sạt!
"Ai?" Một trong năm tên kia nói.
Hắn tên Trường.
Nam từ từ bước ra cười cười.
"Tôi chỉ đi ngang qua, tôi không làm gì cả" Nam lúng túng nói.
Nam vừa nói xong
Một tia sát ý bao phủ xung quanh, sát ý kia xuất phát từ năm tên kia.
Trong một giây, đem Nam cho bao vây lại.
"Mấy huynh đệ, có gì từ từ nói, làm gì mà nóng thế?" Nam cười cười nói.
"Ngươi đã thấy được Hỏa Linh Thảo, chắc chắn người hồi nãy cũng nghe Hỏa Linh Thảo giá trị, ngươi đã biết được, ngươi cho răng ta sẽ cho ngươi sống sót ra ngoài sao?" Tên Trường nói.
Nghe câu nói của Trường miệng Nam hé cười.
"Hừ! Sắp c·hết rồi cũng cười được sao? Giết hắn không được để việc Hỏa Linh Thảo truyền ra ngoài" tên Trường đầy sát ý nói.
"Được!" Bốn tên còn lại hô.
"Các vị đã không nói không được, thế tại hà cũng không nương tay, vậy g·iết hết" Nam cười lạnh nói.
"Chỉ bằng một mình ngươi mà cũng muốn g·iết chúng ta? Haha" năm người cười to không ngừng.
"Tam Kiếm Thức".
Một âm thanh nhàn nhạt thoát ra.
Lúc này.
Có ba người ý thức dần dần đánh mất, hơn nữa bọn hắn lần cuối cùng nhìn được một cái rất quen thuộc.
"Thân thể rất quen thuộc!".
Ba cái đầu rơi xuống, mất ý thức.
Keng! Keng!
Hai người còn lại như cảm nhận được nguy hiểm, rút kiếm ra.
Nhưng đã muộn lúc này Nam đã quật ra phía sau.
Nam chém ngang kiếm.
Hai thì thể tách ra làm bốn, rơi xuống đất.
Năm t·hi t·hể không trọn vẹn nằm dưới đất.
Lục xót xong Nam thôn phệ hết thì thể bọn họ.
Liên tiếp mấy ngày g·iết nhiều người như vậy, dần dần quen tay.
Nam nhìn thanh kiếm của mình rồi ngẫm.
Xong xuôi, Nam chú ý tới gốc cỏ Hoả Linh Thảo Kia.
Nhìn xem bảng thuộc tính, Nam kinh ngạc.
Bởi sau khi người sử dụng nó sinh ra một loại đặc thù năng lực.
Đó là điều khiển lửa.
Mặc dù nó chỉ là lửa cấp thấp, nhưng thập phần trân quý thời bây giờ.
Nó có thể cho các đan sư, để luyện đan.
Nhìn Hoả Linh Thảo trên tay hắn cũng không sử dụng, mà đem bán.
Bởi vì nó chỉ là cấp thấp, Nam không muốn dung hợp.
Trong cửa hàng của hệ thống còn có nhiều nhiều loại hỏa diệm cao cấp hơn mà Nam không đủ điểm mua.
Lấy gốc cỏ này đi bán, tăng tu vi, tích điểm, sau này lấy một hỏa diệm cao cấp cũng không muộn.
Bỏ cây cỏ vào trong hệ thống Nam lại đi dạo tiếp.
Trên đường đi Nam cũng nhặt không ít thảo, và gặp mấy con Quỷ cũng được Nam giải quyết hết.
Đi hết gần một ngày, Nam cũng gặp nhiều đoàn, cũng gây hấn với Nam.
Đều bị Nam g·iết sạch.
Dường như trong này như một tiểu thế giới vậy, cũng có buổi sáng và buổi tối.
Mặt trời và mặt trăng.
Đêm nay mặt trăng rất sáng, chắc có lẽ hôm nay là ngày sáng nhất của mặt trăng.
Đột nhiên, có một luồng ánh sáng chiếu vào một góc nào đó khiến Nam chú ý.
Không riêng gì Nam, bọn người xung quanh, cũng đã cảm nhận được điều hiền bí nên cũng chạy tới.
Nam cũng như vậy, hiếu kì chạy tới.
Nam sử dụng năng lực không gian của mình, bao phủ hết phạm vi 1km.
Nam cảm nhận rất nhiều người đang tới chỗ này.
Người đơn độc có, đoàn người đều có, đều ồ ạt tới rất đông.
Nam thấy nhiều người như vậy.
Hắn quyết định, mặc áo choàng đen mình vào để không ai biết mặt hắn.
Mặc xong hướng ánh sáng kia tới.
Vừa tới nơi, các người khác cũng mới đáp xuống.
Mọi người nhìn ánh sáng trước mắt, ai cũng mê hồn.
Rất đẹp! Thơ mộng!
Đó là ánh mắt đầu tiên khi thấy một bông hoa đang được ánh sáng kia chíu xuống.
Bông hoa này rất kì lạ, có 3 cành nhưng hai cành bên thì hình tròn, riêng phần giữa thì là hình bán nguyệt.
Bầu không khí đang im lặng thì đột nhiên một tiếng nói phá hư bầu không khí ấy.
"Đây không phải là Trời Trăng Hoa sao? Nghe nói nó ban ngày hấp thụ khí dương của mặt trời, buổi tối hấp thụ khí âm của mặt trăng, nên nó được gọi là Trời Trăng Hoa" một người nào đó phát.
"Đúng đúng, lúc trước ta đọc được một sách cổ nói về loài hoa này, loài hoa này rất khó nở, và không biết năm nào sẽ nở, nó nở một cách ngẫu nhiên nên không ai đoán được, khi nó cảm nhận được thời cơ thích hợp nó sẽ nở, trong cuộc đời của nó hấp thụ không biết bao nhiêu nguyên khí của trời đất, nên cây hoa này chứa rất nhiều linh khí, ngày cả Thần Cảnh phía trên cũng phải thèm, chắc giờ nó đã nở" một đoạn văn dài được ai đó nói.
Nghe xong câu chuyện, mọi người nghe xong ai náy đều nhỏ dãi, đều nghĩ bông hoa này thuộc về mình.
Thần Cảnh phía trên đều phải nhỏ dãi, thì hoa này bá đạo như nào?
Ngắm xong, từng đoàn người bay tới hoa để hái, nhưng có ai nào để yên, người khác tới, người này tới, dẫn ra xung đột chém g·iết lẫn nhau.
Hoa mọc cũng ở một bãi đất trống nên nhìn rất rõ nhiều người đánh, đánh nhau như nào.
Ở đây có hơn trăm người, phải nói là nhiều người a.
Đúng là vì tài nguyên mà bán mạng.
Cũng có rất nhiều người khôn ngoan mà ngồi đợi tình hình như nào.
Nam cũng là một trong số đó, sau nghe được cây hoa bá đạo cỡ nào, nhiều người như vậy thì đảm bảo sẽ xảy ra một cuộc chiến.
Cuộc chiến kéo dài không ngớt.
Rất nhiều người đã nằm xuống bao quanh cây hoa.
Xung quanh cây hoa vẫn còn khoảng 20 người đang đánh nhau.
"C·hết đi! C·hết hết đi, ha ha".
Liên tiếp tiếng la ó vàng vọng nằm ra c·hết
Nam cũng lợi tình hình đi mò các t·hi t·hể kia, coi thử có gì hay không.
Những người xem chuyện cũng làm thế.
Bởi họ biết mình yếu, không có cơ hội tranh cùng với người khác, nên chỉ chờ cơ hội này đi lụm đồ n·gười c·hết thôi.
Có khoảng 10 người lụm đồ của xác c·hết, lụm xong mọi người cũng quay lại chỗ cũ tính toán mình nhặt được gì và quản sát tình hình của 20 người kia.
Còn Nam vẫn lẳng lặng nhìn cười.
Bởi hắn nghĩ, Hắn lấy Trời Trăng Hoa lúc nào mà chả được.
Nụ cười hắc ám lộ ra, hắn chỉ xem bọn họ đấu tranh chém g·iết lẫn nhau thôi, hắc hắc.