Hỗn Thế Ma Vương - Chương 22: Bất Diệt Hồn Thể
12h đêm, gió thổi hiu hiu se lạnh, rất lạnh, đến nổi phải nổi da gà.
Ở một gốc nào đó, có 6 người đang dòm ngó xung quanh.
"Được rồi, chúng ta leo vào, để tránh bảo vệ" Hiếu dặn dò nói nhỏ.
"Oke" 5 người còn lại đồng thanh.
Rất nhanh, mọi người gỗ trợ nhau leo vào trường.
Quan sát xung quanh, mảy may không có bảo vệ.
Bọn họ từ từ tiến vào phòng kho.
Trên đường đi, cũng gặp bảo vệ đi tuần, nhưng bảo vệ cũng không dám đi tới gần nhà kho.
Bởi vì bọn họ sợ con ma kia.
"Được rồi, theo quan sát, bảo vệ sẽ không tới nhà kho kia, chúng ta có thể yên tâm mà khám phá" Hiếu tự tin nói.
"Ùm" thấy Hiếu tự tin như vậy, mọi người cũng tự tin theo.
Trên đường đi, bọn họ một gần, gần tới nhà kho hơn.
Nhưng cái lạnh cũng trở nên bất thường khi tới gần nhà kho.
"Hắt xì, trời lạnh quá, có phải con ma kia đang theo tụi mình không?" Ngân rung rung nói.
"Tùm bậy, do buổi tối trời lạnh quá thôi, không có gì đâu mà phải sợ" Hiếu vỗ vai Ngân nói.
"Hi vọng vậy" Ngân gật đầu nói.
Quay về ống kính của Nam.
Nam cũng đã sử dụng thần thức của mình bảo quanh khu vực này.
Hắn cũng cảm nhận được hồn ma nữ sinh kia.
Hắn cảm thấy, cái này giống như một linh hồn không hơn không kém.
Chắc do mới c·hết gần đây, nên nó không có gì đặc biệt.
Nam cảm nhận một hồi.
"Được rồi, phía trước là nhà kho rồi, mọi người chuẩn bị" Hiểu nói.
Mọi người nghe hiếu nói vậy, ai cũng chuẩn bị tinh thần.
Có đứa bỏ một đống tỏi trên người.
Nhìn như một thằng ngu vậy.
Nam thấy tình hình trước mắt cười.
Mọi người tiến về phía trước.
Được một lúc thì tới được của nhà kho.
Hiếu nhìn về phía mọi người.
Mọi người gật đầu.
Bình thường nhà kho sẽ khóa, nhưng không hiểu sao Hiếu rất dễ dàng mở ra.
Tiếng mở cửa kêu keng két, khiến mọi người cảnh giác.
Mọi người tiến vào nhà kho, cảm nhận được một sự yên ắng đến lạ thường.
Phòng kho cũng khá rộng, rộng khoảng 120m vuông, đây cũng quá to so với phòng kho bình thường đi.
Đó đây là chứa tất cả những đồ cũ của trường nên nó được xây khá rộng.
Mọi người quan sát kĩ, không có hiện tượng gì mọi người thở dài bình thản.
"Tao nói rồi, chả có ma cỏ gì cả, chỉ là mấy bác bảo vệ uống say, rồi đi tuần bị hoa mắt thôi" Hiếu cười cười nói.
Mọi người cũng biểu thị đồng ý.
Đúng vậy, trên đời này làm gì có ma, chỉ là do người ta tự tưởng tượng mà thôi.
"Trong này cũng không có gì, nên về thôi" Hà biểu đạt nói.
Mọi người cũng không ý kiến, đã không có ý gì cũng nên về.
Mọi người đang định đi về thì đột nhiên căn phòng đóng sập lại, không khí trở nên âm ủ hơn.
"Đến rồi!" Nam cười cười nghĩ.
Nhìn thấy hành động trước mắt, bọn họ trở nên cứng đờ.
Đang yên đang lành tự nhiên cánh cửa tự động đóng lại, khiến bọn họ bối rối, chạy ngay ra cánh cửa.
Rầm rầm!!
"C·hết tiệt, sao lại mở không được, ơi có ai ngoài đó không, đừng chơi khăm chúng tôi chứ" Hiếu nói lớn.
Nhưng một lát sau, không có ai trả lời.
Hiếu đạp mạnh vào cánh cửa, nhưng nó không có gì là nhút nhích cả, nên hắn rất sợ.
Mọi người đều nghĩ, có phải do con ma kia làm ra không.
Nghĩ tới đây, mọi người bắt đầu hỗn loạn.
"Đã nói đừng đi tới đây rồi, giờ gặp chuyện rồi tính sao đây".
"C·hết tiệt, chọc giận con ma kia rồi, nó nhốt mình lại có khi nó mê hoặc mình t·ự s·át để thế mạng cho nó".
"Hu hu".
Trong tiếng khóc lẫn tiếng quở trách, bọn họ cố gắng đập mạnh cửa, nhưng không có dấu hiệu cửa mở ra.
Nam cũng giả hoảng loạn một chút, cho nó giống thật.
"He he" một giọng vang khắp nơi căn phòng khiến người khác ớn lạnh.
"Vừa nãy có nghe tiếng cười không".
"Có" .
"C·hết rồi, đó là con ma đang chơi đùa với chúng ta a, hu hu".
"Hồn ma bạn học à, dù sao chúng ta cũng là năm nhất, hôm nay cái tính tò mò tới đây xem thực hư ra sao, không ngờ q·uấy r·ối bạn học, mong bạn tha thứ" Hiếu sợ sệt nói ra.
"Haha, đã tới đây thì cùng ta chơi đùa vui một tí, chứ đi chi mà vội vội vàng vàng" giọng nữ sinh vang lên.
Nghe âm thành từ không khí mọi người sợ tái mét.
Rất là hối hận khi mà đi tới đây a.
Hiện tại rất hối hận.
Biết vậy ở nhà ăn nằm ngủ được rồi.
Chi mà tò mò đi tới đây hại cái thân.
Đột nhiên không hiểu sao mọi người tản ra không rõ.
"Đừng g·iết ta mà cầu xin đấy" Ngân bị hồn ma điều khiển tới gốc khác.
Mọi người cũng bị điều khiển đi ra mỗi người một gốc.
Ai cũng mặt xanh tái mét, mặt không còn giọt máu.
Có người thậm chí đã ngất xỉu ngay giữa phòng.
Nam cũng có cảm giác bị điều khiển, cái này Nam rất dễ dàng phá vở, nhưng Nam vẫn lựa chọn để nó điều khiển, để xem con ma này giở trò gì.
Rất nhanh mọi người bị nữ sinh này chơi đùa đều bị dọa cho ngất xỉu hết.
Còn lại mình Nam, thấy mọi người cũng b·ất t·ỉnh nên cũng biến hóa bình tĩnh lại.
"Hồ, ngươi không sợ ta sao, lại bình tĩnh đến thế" nữ sinh này hiện hình để khuôn mặt dọa người ra.
Tưởng chừng Nam sẽ hoảng loạn, nhưng cô đã lầm.
Nam vẫn lẳng lặng như không có chuyện gì.
"Ngươi không sợ ta à?" Cô gái nói.
"Ầy sợ chứ, s·ợ c·hết đi được, mọi người cứu tôi với, tôi sắp bị con ma này h·iếp dâm này" giọng Nam nói ra mang theo tiếng đùa cợt.
"Ngươi" nữ sinh tức giận phòng má lên.
"Ngươi tại sao không sợ ta, ta đã hù cũng nhiều người, ai cũng sợ dài ra quần, thế tại sao ngươi lại không sợ" nữ sinh vòng tay lại nói.
"Bởi ta đặc biệt chăng" Nam cười nói.
"Đặc biệt?" Nữ sinh ngốc ra.
Đột ngột Nam cầm lấy tay cô, cô cũng ngạc nhiên né tránh, nhưng không thoát được, cô ráng vùng vẫy nhưng không thoát được
"Thả ta ra, sao ngươi lại cầm tay ta được" cô gái bối rối nói.
"Thế cô nghĩ cô tồn tại được, thì không có ai trị được cô sao" Nam cười cười nói.
Đột nhiên ma nữ này đột nhiên nghĩ gì, cũng không dãy dụa nữa mà ngoan ngoãn nói.
"Anh là pháp sư sao mấy pháp sư trừ tà như trên ti vi ấy, từ khi tôi biến thành ma tôi đã sự tồn tại của pháp sư thật không lại được gặp" nữ ngó ngó nói.
"Ầy, không phải pháp sư đều già sao, sao mà anh trẻ thế, hay anh sử dụng bí thuật gì đó để làm trẻ mãi?" Ma nữ nói.
"Oh, cô nghĩ pháp sư đều già sao? Cô có tin kiếm đại một người bằng tuổi cô, có thể bón cô ra hành không?" Nam cười cười nói.
Nghe vậy cô gái sợ hãi, tùy tiện chọn người đều có thể g·iết cô...
"Xin tha mạng cho tiểu nữ, do trong lúc buồn chán không có gì làm, nên mới nghĩ ra trò này, chứ từ trước đến giờ vẫn chưa hại c·hết ai, xin ngài giơ cao đánh khẽ" ma nữ quỳ xuống nói.
Nam thấy cô ma này là lạ, mới c·hết mấy ngày tại sao sử dụng năng lực được, với lại xứ giả từ cõi c·hết không câu thông cô ấy à?
Hắn biết được điều này bởi vì hắn đọc nhiều sách.
Nhìn mãi rất thấy cô này đặc biệt nên điều tra.
"Mấy ngày này không ai đặc biệt tới tìm cô à?" Nam thắc mắc hỏi.
"Đặc biệt? Không!" Cô gái lắc đầu nói.
Kì lạ, chẳng lẽ cô gái này có gì đặc biệt sao?
Nhìn thấy pháp sư trước mắt suy nghĩ, không biết suy nghĩ cái gì, cô gái cũng không lên tiếng.
Đột nhiên Nam lấy kính ra, kích hoạt nhìn vào thân thể cô gái.
Lần trước hắn nhìn vào Quyền, hắn cũng biết Cửu Thần Kiếm Thể của hắn chưa thức tỉnh.
Thấy thông tin mắt Nam kinh ngạc.
Hồn Bất Nhập Lưu
Thân Thể: Bất Diệt Hồn Thể
Giới thiệu: Bất Diệt Hồn Thể là thể đặc biệt, không nằm trong sổ sinh tử, sau khi chủ sở hữu vô tình c·hết đi, sẽ biến thành linh hồn là có thể kích hoạt được nó ngay, cái này do không nằm trong sổ sinh tử nên sau khi c·hết sẽ không có ai tới dẫn về cõi c·hết nên hồn ma sẽ tồn tại tới khi bị diệt.
Chỉ cần tu luyện tới Ngũ chuyển là bắt đầu có thể tái tạo lại cơ thể.
Đặc biệt chỉ trong vũ trụ này chỉ có 1 trên 1000 tỉ mới sở hữu được ma thể này.
Thấy bảng thông tin Nam mộng, 1 trên 1000 tỉ, phải biết cô gái này may mắn như nào để sở hữu cái ma thể này, lại không nằm trong sổ sinh tử nữa.
Nghĩ tới đây là hết hồn.
"Ta quan sát cô, rất thấy tiềm năng tu luyện, muốn theo không?" Nam quan sát nói.
"Tu luyện? Là thứ có thể tu luyện thành tiên sao? Được cho ta theo với" cô gái nói.
"Được rồi vậy cô hãy đứng im" Nam nói.
Nói xong Nam cắn ngón cái của mình, in lên máu lên đầu của cô gái, cô gái cảm nhận được rung rung.
Đây là kí khế ước, khi khế ước xong, cô gái này cái mạng đã nằm trong tay hắn.
Không có bữa cơm nào miễn phí cả, hiện tại hắn còn thiếu người tin tưởng làm việc, sẵn có một người tuyệt thế hồn thể hắn thu luôn.
"Được rồi, sắp tới ta sẽ kiếm một bộ công pháp luyện hồn cho ngươi, bây giờ người hãy chui vào áo ta đi" Nam nói.
"Rõ!" Lập tức cô gái hóa lưu quang bay vào người Nam.
Nhìn bề ngoài không có gì thay đổi.
Giải quyết xong xuôi.
Nam nhìn năm người đang nằm dưới sàn, cười cười.
....
"Dậy dậy, nhanh lên dậy nhanh rồi về".
Tiếng Nam vang lên.
Mọi người ai cũng mơ mơ màng màng mở mắt.
Đột nhiên nhớ chuyện gì đó.
"Có ma!".
"Ma đâu mà ma, cái thằng này, tự nhiên vừa bước vào thấy áo trắng đang phơi, tự nhiên ngất xỉu hết" Nam nói.
Bọn hắn cũng nhìn tới phía trước, quả nhiên đúng như lời Nam nói.
"Được rồi, do quá hoảng sợ thôi, không có chuyện gì thì cũng nên về thôi, tôi cũng sợ ở đây lắm rồi" Hiếu nói.
"Được" mọi người đồng thanh.
"Lừa được họ rồi".
Nam cười nghĩ.
Dù sao đây cũng là hắn chuẩn bị, để không phải bị chất vấn.
Trên đường đi.
"Các ngươi nghĩ ma thật không, chứ hồi nãy ta cảm giác giống như bị hù thật á".
" Ta cũng cảm thấy vậy".
"Nhưng Nam nó có bị làm sao đâu...".
Tiếng nghị luận trên đường đi.
Nam cũng không để ý.
Mọi người đi một lúc, cũng tới tới nơi.
Đi qua hàng rào, từng người nhảy qua.
Sau đó mọi người về trọ của Hiếu, Hiếu muốn cùng mọi người ở, dù sao mọi chuyện xảy ra vẫn quá chân thật nên hắn sợ, không riêng gì hắn, mọi người cũng sợ, với lại cũng đã khuya, nên cũng không dám về một mình.
Nam thì từ chối, dắt xe của mình đi về......