I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy - Chapter 35: - Chắc chắn tớ sẽ ngày càng thích cậu hơn nữa
Sau khi mua xong mấy cái phụ kiện tóc, bọn tôi cùng nhau hướng tới cửa hàng sách để xem qua tiểu thuyết gốc và truyện tranh chuyển thể của bộ phim vừa xem lúc nãy.
Sau đó, chúng tôi đi dạo quanh trung tâm mua sắm, vừa đi vừa trò chuyện, thỉnh thoảng lại dừng chân nghỉ ngơi và mua nước từ máy bán hàng tự động. Cùng nhau ghé thăm những cửa hàng đa bàn tới và cứ thế tận hưởng thời gian bên nhau.
Chẳng mấy chốc, thời gian đã trôi qua kha khá.
Giờ đã là sáu giờ tối rồi…bầu trời hoàng hôn cũng dần hòa quyện với màu đen của màn đêm, nên chúng tôi đã trở về nhà ga gần đó nhất.
“Ah, vui thật đó! Giờ mà về nhà cứ thấy lãng phí kiểu gì ấy! Dù sao thì mai vẫn còn là ngày nghỉ nên hay là tớ ghé chơi nhà cậu thêm một đêm nữa nhỉ?”
“Tớ thật sự không để cậu làm vậy được. Gia đình cậu chắc sẽ lo lắm đó, còn giờ thì ta mau khẩn trương về sớm thôi.”
“Aww…! Tiếc ghê..!”
Sau khi ra khỏi nhà ga và bỏ qua bãi đỗ taxi, việc tôi hộ tống Hiyori về nhà là chuyện hiển nhiên không phải bàn cãi. Thật ra bản thân tôi cũng cảm thấy tiếc khi phải về nhà lúc này, tôi muốn được trò chuyện với cô lâu hơn nữa.
Trong lúc cả hai đang chậm rãi bước đi và bàn lại những chuyện trong ngày, Hiyori đột nhiên mỉm cười và nói:
“Yuusuke-kun tốt bụng thật đó. Phải, rất tốt bụng.”
“Vậy sao? Thật ra không hẳn vì lòng tốt nên tớ mới đưa cậu về đâu, chỉ là tớ muốn được nói chuyện với cậu thêm nữa thôi.”
“Không phải chuyện đó….Fufuufu~! Cậu quả thật chẳng nhận ra hành động của bản thân có ý nghĩa thế nào nhỉ?”
(cậu còn chẳng nhận ra hành động của mình đang làm người khác rung động đó)
Tôi cứ tưởng cô đang nói về tình huống hiện tại, mà có vẻ tôi đã nhầm.
Hiyori nhìn tôi với ánh mắt diệu dàng, cười khúc khích và nói tiếp:
“Dù do chiều chênh lệch chiều cao nên sải bước của tụi mình cũng khác nhau, nhưng tớ chẳng thấy mệt tí nào khi ta đi bộ cùng nhau thế này, tất cả là nhờ cậu đã tự điều chỉnh cho phù hợp với nhịp bước của tớ á.”
“À, chắc tại tớ hay đi chơi với mấy em trai và mẹ nên nó cũng tự nhiên trở thành thôi quen thôi.”
“Có thể quan tâm người khác trong vô thức như vậy chính là sự tử tế đó. Dù có khiêm tốn đi nữa thì sự tử tế đó chắc chắn một điểm rất tuyệt vời của cậu.”
Lời khen đột ngột của cô nàng khiến tôi hơi xấu hổ phải gãi gãi má và quay mặt đi chỗ khác.
Khi còn đang bối rối không biết tại sao Hiyori lại nói như vậy thì cô nàng mỉm cười nói tiếp:
“Dù quen biết chưa lâu nhưng tớ đã thấy được quá trời điểm tốt của cậu. Như là siêu tốt bụng này, luôn biết nghĩ cho gia đình này, và cả luôn dốc sức vì người khác nữa, tất cả đều rất tuyệt vời.”
“Ah, Cảm ơn cậu. Mà cậu khen nhiều quá làm tớ hơi bối rối đấy…”
“Fufuu~! Ngoài ra tớ cũng tìm được những thứ cậu cần cải thiện đấy nhé. Chẳng hạn như việc cậu thiếu tự tin vào bản thân quá này, hay cả cái thói quen cứ nhìn chằm chằm vào mông người khác một cách thiếu tế nhị này, mấy cái đó chắc chắn cần phải sửa đó.
”
“Uwaaahhh…!”
Tôi sốc đứng khi đột nhiên được tâng bốc rồi hạ xuống như vậy. Dù biết Hiyori không có ý xấu hay muốn làm tổn thương mình như bị chỉ thẳng khuyết điểm như vầy khiến tôi cũng thấy hơi nhột. Rôi cô nàng nói tiếp:
“Dù sao thì, tớ thật sự rất hạnh phúc khi được biết thêm những mặt tốt và xấu của cậu. Từ cầu thủ bóng rổ yêu thích này, hay loại mứt sẽ dùng cho bánh mì, và cả phong cách ăn mặc nữa… Càng biết nhiều, tớ càng trở nên thích cậu hơn và vì thế nên tớ càng muốn biết thêm nhiều về cậu nữa.”
“…”
“Lần tới tớ sẽ không do dự nữa đầu, tớ sẽ đối mặt với cậu và cả bản thân một cách rõ ràng hơn. Và tớ sẽ cố gắng để trở thành một cô gái cậu có thể đem lòng yêu thích.”
Ánh hoàng hôn rực rỡ chiếu rọi trên khuôn mặt của Hiyori khiến nụ cười ấy trở nên lung linh và rạng rỡ lạ thường. Cô nàng đã chủ động như thế, tôi cũng thừa nhận:
“Ngay cả bây giờ, tớ nghĩ mình cũng đã đủ thích Hiyori-san rồi. Và tớ cũng sẽ đối mặt với cảm xúc này một cách nghiêm túc nhất có thể.”
“Tớ hiểu rồi…Vậy là tình cảm của chúng ta là song phương luôn nhỉ?”
“Phải đúng vậy, chúng ta đều có tình cảm với nhau.”
Tôi thầm nhận ra lần nữa đây đúng là một mối quan hệ kỳ lạ mà.
Cả hai đều có tình cảm với nhau nhưng lại chưa chính thức là người yêu, xong lại muốn ở bên nhau để được gần gũi với người kia hơn.
Dù hiện tại tôi rất yêu Hiyori, nhưng tôi biết đây vẫn chưa phải là đỉnh điểm của cái cảm xúc này. Càng biết thêm về cô nàng, tôi cảm thấy như mình càng chìm sâu vào cái hố tình ấy.
Sau đó, chúng tôi bước đi trong sự im lặng dễ chịu, cùng nhau tận hưởng khoảnh khắc này.
Chẳng bao lâu, cả hai đã tới trước nhà Hiyori. Nhưng ngạc nhiên thay, tôi lại chẳng cảm thấy tiếc nuối hay buồn bã, cô nàng thì chỉ khẽ mỉm cười và tạm biệt tôi.
“Cảm ơn cậu rất nhiều vì hôm nay và cả hôm qua nữa, tớ thực sự rất vui. À và giúp tớ gửi lời chào tới Marie-san và các em của cậu nha!”
“Tớ cũng vui lắm. Nếu được thì cậu lại ghé chơi nha, mọi người sẽ rất vui khi có cậu đó.”
Sau khi trao đổi vào câu, tôi xoay người bước đi và Hiyori cũng quay trở vào nhà. Nhưng mới đi được một đoạn ngắn thì lại có tiếng cô nàng gọi vọng từ phía sau.
“Yuusuke-kun!”
Tôi quay lại và thấy cô nàng đang đứng bên cánh cổng mà bọn tôi vừa đi qua, với nụ cười rạng rỡ, cô nàng vẫy tay và nói:
“Hẹn gặp lại cậu ở trường nha!”
“Vâng, hẹn gặp ở trường!”
Tôi khẽ thì thầm đáp lại khi cô bước vào trong nhà. Chỉ hai ngày thôi là sẽ được gặp lại Hiyori rồi, tôi rất mong chờ nó.
Mặt trời đã lặn hoàn toàn, và bóng tối cũng đã bao trùm thế giới xung quanh. Tuy nhiên, trái ngược với sự u tối ấy thì trái tim tôi đang bừng sáng rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Lần tới gặp lại nên bàn về cái gì đây nhỉ? Dù chỉ mới tạm biệt nhau vài phút trước mà giờ tôi lại mơ mộng về lần gặp tới ở trường rồi. Tôi tự giễu bản thân trước sự phấn khích ấy trên đường về nhà với gia đình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!