Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Just because I have narrow eyes doesn't make me a villain! - Chương 58: Chapter 58: - Bít tết thái hạt lựu.

“…Hú vía thật.”

Khoảnh khắc lúc đó thật sự rất nguy hiểm.

Không thể tin được là tôi suýt tí nữa đã làm ra một chuyện điên rồ đến thế, khi để cảm xúc lấn át lý trí.

Tôi rùng mình khi tưởng tượng tới điều sẽ xảy ra nếu như lúc đó tôi không kịp thời bình tĩnh lại và tiếp tục để cái tôi lấn át.

Trong khi tôi vẫn còn đang tưởng tượng ra khung cảnh tồi tệ đó, Amelia bỗng nhiên xuất hiện và kiểm tra tình trạng của tôi.

“Arte! C-Cậu ổn chứ?! Tớ nghe nói cậu bị đau đầu!”

“…Oh, Tớ ổn. Đừng lo. Giờ thì nó đã đỡ hơn rồi.”

“T-Thật sao? Nhẹ nhõm thật đấy.”

Cô ấy tin lời nói dối của tôi nhanh thật đấy.

Amelia đôi lúc lại trở nên ngờ nghệch như vậy.

Đôi khi tôi lại quên mất cái danh tính tiểu thư giàu có của cô ấy.

Nhìn cách cư xử của cổ, ai cũng sẽ nghĩ cô ấy giống như là một cô nàng tomboy ồn ào hơn là một nàng tiểu thư đài các đoan trang.

“Cơ mà, vẫn tiếc thật đấy. Tớ thật sự rất muốn thắng trận đó và đi tiếp.”

“…Có lý do gì đặc biệt khiến cậu muốn thắng đến vậy à?”

“Ừ thì, nếu như hôm nay mà đạt thành tích tốt, thì mai tớ sẽ không cần phải lên lớp nữa vì đã đạt hạng nhất rồi.”

“Ah.”

…Nghĩ lại thì, tôi tự hỏi không biết liệu mình có phải tham gia nhánh thua cho giải đấu này không.

Tôi nghe nói là những ai đạt thứ hạng đủ cao thì đã có đủ dữ liệu xếp hạng và sẽ không cần phải đấu trong nhánh thua nữa.

Vậy ra đó là lý do ai nấy đều nhiệt tình đến vậy sao. Bọn họ đều muốn được nghỉ học đây mà.

“Vậy thì, để phòng hờ thì cậu vẫn nên nghỉ ngơi đi.”

“Cảm ơn nhé, Amelia. Hãy cố hết sức vào ngày mai nào.”

“Ừm!”

Amelia, như một cơn gió, biến mất nhanh như cái cách cô ấy xuất hiện vậy.

Tôi tự hỏi không biết cô ấy sẽ đi đâu.

Dù có hơi tò mò, thế nhưng tôi giờ không có hứng đi bám đuôi lắm.

Tôi kiệt sức rồi. Giờ tôi chỉ muốn nghỉ thôi.

“Tác giả-nim, xin lỗi nhé… Có lẽ hôm nay tôi sẽ chỉ nghỉ ngơi thôi…”

[T-Tất nhiên rồi. Tinh thần cô hẳn đã phải suy kiệt lắm rồi sau trận đấu. …Cơ mà tui đã thỏa mãn lắm rồi vì chúng ta đã thu được rất nhiều khung cảnh chất lượng đó!]

“Mừng cho cô.”

May thay, Tác giả vẫn biết quan tâm đến cảm xúc của tôi.

Có lẽ bởi vì cô ấy cũng là phụ nữ, vậy nên cổ cũng hiểu cảm giác đó khi tôi suýt nữa thì khỏa thân trước cả trường.

Không, nếu thế thì lẽ ra cổ không nên cho tôi cái năng lực nực cười này ngay từ đầu mới phải.

Tôi muốn nhân cơ hội này để chất vấn Tác giả về rất nhiều thứ, thế nhưng tôi bỏ cuộc.

Cổ hẳn chỉ đơn giản là cảm thấy năng lực này có vẻ ngầu rồi tạo ra nó thôi.

Và rồi khi thấy năng lực đó quá mạnh thì cổ lại chắp vá mọi thứ lại với nhau để cân bằng. Chắc chắn là thế luôn.

“Dù sao thì đây cũng là một khoảng nghỉ hiếm có, có lẽ tôi nên đi ăn món gì đó ngon…”

[Ooh, vậy thì làm ơn ăn ít thịt đi! Thịt ấy! Món gì đó trông ngon vào!]

“…Được thôi. Tôi cũng thích thịt mà. Vậy hôm nay ăn bít tết nhé?”

[Bít tết! Nghe ngon đó! Cô có biết nấu ăn không?]

“Mấy món đơn giản thì được.”

Đôi khi, Tác giả lại yêu cầu ăn một món cụ thể nào đó.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy chúng trước đây, vậy nên tôi không chắc lắm, nhưng chắc nó cũng tương tự như vậy thôi.

Dù sao thì, đây là một kì nghỉ hiếm có mà tôi đã mong đợi từ lâu. Tôi sẽ nhất định sẽ làm ra bữa ăn ngon nhất có thể.

Trong khi tận hưởng khoảnh khắc nhàn rỗi này, tôi hướng đến siêu thị.

***

“…Cái quái. Siwoo, cậu đang làm gì ở đó thế?”

“Dorothy đã ngất vì quá mệt, vậy nên tớ đang định ghé quá phòng y tế một chuyến.”

“Vậy sao? …Dù sao thì chúc mừng chiến thắng của các cậu nhé. Tớ đoán là mai cậu sẽ không phải đến học viện nữa rồi.”

“Cách khen người khác của cậu cũng độc lạ thật đấy…”

“Gì chứ? Chẳng phải được nghỉ ngơi và không phải đi học một ngày rất tuyệt sao?”

Tuyệt thì cũng tuyệt thật, cơ mà…

Dù có vui thế nào đi nữa, chẳng phải việc tỏ ra vui vẻ đến như thế vì được nghỉ học thì có hơi quá sao?

“Cơ mà này, cậu đấy. Trận đấu vừa kết thúc một lúc thôi là đã cậu mất tăm rồi. Cậu đã làm gì thế?”

“Huh?! Oh, k-không có gì! Tớ không làm gì cả!”

“…? Cậu bị sao thế hả? Nếu không có gì thì nói là không có gì thôi. Mắc gì cuống hết cả lên thế? Đang giấu diếm cái gì à?”

Ah.

Ánh mắt Siwoo đột nhiên vô thức rơi lên chiếc túi đồng phục.

“Cái gì đấy? Có gì ở trong túi cậu à?”

“Oh, k-không. Không có gì đâu…!”

Plop.

Amelia nhẹ nhàng giật lấy thứ ở trong túi của Siwoo, dễ dàng đến mức khiến cậu thấy bất lực.

Không như Amelia, người đã có rất nhiều thời gian để nghỉ ngơi, chỉ mới vừa nãy thôi Siwoo đã phải đấu thêm vài trận nữa.

Vậy nên dù cho Trực giác của cậu có cảnh báo thì cậu cũng không thể né được.

…Đây chính là nhược điểm của Trực giác. Dù cho cậu có thể cảm nhận được nguy hiểm đang tới tốt đến đâu, thì điều đó cũng chỉ là vô nghĩa nếu như cậu ở trong tình huống mà cậu không thể né được.

“…Tơ? Chẳng phải thứ này là từ trận đấu trước sao? Trận giữa cậu với Arte ấy. Tại sao cậu lại có nó?”

“Uh, Ờ-ừ thì. Cô giáo đã yêu cầu tớ dọn dẹp chúng…”

“Chẳng phải thứ này được tạo ra bằng mana sao? Làm sao những sợi tơ này vẫn còn tồn tại được?”

Siwoo nhận ra rằng. Không còn cách nào để cậu thoát khỏi tình huống này nữa cả.

Nếu như cậu giả ngu và bảo rằng mình quên vứt nó đi, thì liệu cô ấy sẽ phản ứng như thế nào?

…Cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài đành phải giải thích về năng lực của Arte.

Thế là, trong khi run rẩy tưởng tượng ra cách cô ấy sẽ phản ứng, Siwoo không có lựa chọn nào ngoài kể hết mọi chuyện.

“Về chuyện đó, ý tớ là…”

“…Cậu nghĩ cái gì vậy hả?!”

“Ặc, x-xin lỗi…”

Ngay sau khi nghe lời giải thích, Amelia bắt đầu mắng mỏ cậu.

Như dự đoán, kể cả Amelia cũng cảm thấy chuyện này thật khó chấp nhận, huh?

Cũng không trách được. Nếu là cô thì cậu cũng sẽ cảm thấy như vậy…

“Tại sao cậu lại để Arte chú ý đến điều đó hả?!”

“…Huh?”

“Lẽ ra cậu nên để cổ lột sạch đồ ra mới đúng chứ! Thứ ngu ngục!”

“…Sao cơ?”

Đầu óc cậu, mới một giây trước vẫn còn đang ngập tràn cảm giác tội lỗi, ngay lập tức bị chập mạch.

…Amelia vừa nói gì cơ?

Cậu nên lột sạch đồ Arte ra mà không để cô ấy chú ý á?

“C-Cậu, rốt cuộc cậu…”

“Aaah, tớ biết ngay mà! Mấy sợi tơ đó không biến mất! Chúng không được tạo ra từ mana! …Rốt cuộc cậu đã làm cái quái gì mà không lột hết chúng đi hả?!”

“Cậu điên rồi sao?”

Cậu vô thức thốt ra một câu nói đầy cay nghiệt, thế nhưng cậu không quan tâm.

Dù sao thì Amelia cũng có vẻ chẳng bận tâm. Không, thay vì bận tâm, thậm chí cổ còn đi tố cáo hành động của cậu lúc đó nữa.

“Lột sạch đồ cô ấy sẽ giúp thúc đẩy kể hoạch dễ dàng hơn biết bao nhiêu…!”

“Vậy thì tớ đoán là mình nên đứng nhìn cô ấy tự xé bỏ toàn bộ quần áo của bản thân trước mặt từng đó con người nhỉ?!”

Tớ đã đánh giá thấp cậu rồi, Amelia.

Cậu đã có cảm giác ngờ ngợ rồi.

Cậu đã tính đến cả khả năng cô ấy có thể sẽ đề xuất cậu lột đồ Arte mà không hề do dự.

…Thế nhưng không ngờ cổ lại nói như thế thật.

Cậu cảm thấy như mình sắp mất trí tới nơi rồi.

“Việc lột sạch đồ cô ấy chính là chìa khóa để tăng độ hảo cảm đấy…!”

“…Bằng kiểu quái gì cơ?”

Siwoo hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Việc bị lột đồ trước mặt người khác sẽ tăng độ hảo cảm ư?

Rốt cuộc đầu óc Amelia chứa cái thứ gì trong đó vậy?

Dựa trên hiểu biết của cậu về lẽ thường thì điều đó hoàn toàn chẳng hợp lý tí nào cả.

“Haiz. Không thể tin là cậu thậm chí không biết điều đó. …Nghĩ thử đi, Siwoo.”

“Tại sao bây giờ tớ lại bị xem như một tên ngốc rồi…?”

“Nếu như quần áo của Arte bị lột sạch, cậu nghĩ cô ấy sẽ phản ứng như thế nào?”

Cổ thậm chí còn không thèm giả vờ nghe cậu nói.

Một khi Amelia đã bước vào trạng thái này thì không gì có thể ngăn cô ấy lại cả.

Tất cả những gì cậu có thể làm là vâng lời mà hùa theo thôi.

“… Chẳng phải cô ấy sẽ xấu hổ sao, kể cả cô ấy có là Arte đi nữa?”

“Đúng thế… Tưởng tượng phản ứng của Arte đi, chiếc leotard của cổ rách mất một nửa, để lộ ra làn da mịn màng bên dưới…”

Nghe lời Amelia, cậu bắt đầu tưởng tượng.

Hình ảnh Arte với khuôn mặt ửng hồng khi chiếc leotard của cô bị rách toạc, để lộ ra da thịt bên dưới…

“Cậu bắt tớ tưởng tượng cái gì vậy hả?!”

“Thì là dáng vẻ khỏa thân của cô ấy? Dù sao thì. Sẽ rất khó khăn cho cô ấy để di chuyển trong trạng thái đáng xấu hổ đó.”

“Hiển nhiên rồi…”

“Và đó chính là lúc cậu tỏ ra ga-lăng cởi áo khoác ra và choàng cho cô ấy!”

“…?”

“Tưởng tượng cô ấy sẽ xấu hổ đến mức nào đi. Rồi cậu choàng áo khoác cho cô ấy một cách ngầu lòi! Arte, cảm thấy biết ơn, sẽ dần phát triển tình cảm dành cho cậu! Thế nhưng cậu đã phá hỏng tất cả rồi!”

…Có thật là như vậy không?

Siwoo ngẫm nghĩ.

Nếu như làn da kia bị lộ ra, Arte sẽ rất xấu hổ… Nghe cũng hợp lý.

Và rồi cậu sẽ choàng áo khoác của mình cho cô, rồi cổ sẽ cảm thấy biết ơn… Hẳn là như vậy, nhỉ?

Và rồi sự biết ơn đó sẽ dần chuyển thành tình cảm, tạo ra một bầu không khí lãng mạn giữa họ…?

Lạ thật đấy.

Cậu rất muốn phản bác lại điều đó, thế nhưng lại không thể.

Cảm giác cứ như về mặt logic thì nó không có gì sai cả…?

“Và rồi cô ấy sẽ bị hấp dẫn bởi mùi hương nam tính trên áo khoác của cậu, nghĩ rằng ‘thật nam tính…’! Thật là phí của trời mà…”

“C-Cái gì chứ…! Đừng có nói linh tinh nữa!”

“…? Lại bị gì nữa đấy? Tự dưng làm quá lên thế?”

“M-m-mùi hương á?! Ai lại bị hấp dẫn với người khác giới bởi thứ như thế chứ!”

“Không, nhưng có rất nhiều trường hợp người ta bị hấp dẫn bởi mùi hương của người khác giới đấy.” [note82276]

“Không! Nó không có như thế, chấm hết!”

Cho tới tận lúc mặt trời khuất dạng, Amelia vẫn tiếp tục nói và nói.

Sau khi về tới nhà và thảy mình lên giường, Siwoo cuối cùng cũng để ý tới cảm giác trong túi quần.

Cậu quên vứt chỗ tơ kia đi rồi.

“…”

Phải làm gì với thứ này đây? [note82277]

***

“Coi nào, nhiệt độ…hoàn hảo!”

[Woooow… Trông ngon thật đấy… Cô không ăn luôn sao?]

“Cần phải để nó nghỉ tí đã. Cần phải đợi một lát.”

[Heeeh… Tui nghĩ cứ ăn luôn cũng tốt mà. Trông ngon lắm.]

“Nó vẫn chưa chín hẳn đâu. Bên trong vẫn còn sống và đỏ máu.”

[Hiểu rồi.]

Tôi dành khoảng thời gian nghỉ ngơi rảnh rỗi này để tán chuyện với Tác giả.

…Có hơi chán. Có lẽ tôi nên mở tin tức xem.

– Sự quan tâm của dư luận đang tăng lên khi tin tức về tên ác nhân Arachne, một chủ đề nóng trên mạng trong thời gian gần đây, đã dần trở nên thưa thớt. Chúng ta hãy cùng bàn luận xem vì sao người dân lại lo lắng về những tên ác nhân…

Click.

Tôi tắt TV. Ugh, toàn mấy thứ nhàm chán.

Tôi vỗ tay hai cái.

“Cô gọi tôi à?”

“N-Ngài gọi em ạ, Chủ nhân?!”

“…Gì thế, hai người thân thiết với nhau vậy sao?”

“V-vâng. Thì là, tụi em phát hiện ra giữa chúng em có khá nhiều điểm chung.”

Điểm chung sao?

…Ah, phải rồi. Hai người đó đến từ cùng một tổ chức kia mà. Lyla là tân binh, còn Spira thì là một quan chấp hành.

“Cô vẫn chưa ăn tối đúng chứ? Ăn món này đi. Bít tết đấy.”

“Đ-đây là bữa ăn cuối cùng của em ạ?! Em đã làm sai điều gì sao? E-em có nên liếm chân ngài không?!”

“…?”

Spira cuống lên khiến cả Lyla và tôi cùng đơ mất vài giây.

Chuyện quái gì đây?

“Chờ chút đã. Để cho dễ ăn thì… Đây, xong rồi đó.”

“Eek…”

…Cô ấy bị làm sao vậy?

Tôi thái hạt lựu miếng bít tết bằng tơ để dễ ăn hơn, nhưng cô ấy lại trông kinh hãi vì lý do nào đó. [note82278]

Cổ sợ nó mất vệ sinh à? …Tôi phủ tơ của mình bằng mana, vậy nên sẽ không có vi khuẩn hay gì đâu.

Cơ mà tôi đoán có lẽ cổ là kiểu người kỹ tính về chuyện này. Lỗi của tôi, đúng là hành động thiếu suy nghĩ mà.

“Cô có thể cho vào tô cùng với cơm hoặc làm món salad để ăn chung với nó cũng được. Đây, cầm lấy.”

“…Được rồi. Cảm ơn.”

“Đừng khách sáo.”

Giờ thì thuộc hạ của tôi đều đã được quan tâm chăm sóc hết rồi, tôi cũng nên tận hưởng bữa ăn thư giãn của mình thôi.

Tôi cắt miếng bít tết nướng thành từng khối nhỏ và bê đĩa lên phòng mình.

“Mmm, ngon thật đấy.”

[Ghen tị quá đi…]

Có lẽ vì đây là một kì nghỉ mà tôi đã mong đợi từ lâu.

Tâm trạng hiện giờ của tôi rất tốt.

(Điển hình là anh đấy, đừng có chối)

(Đóng khung thôi anh =)))

(Người ta bị PTSD đó chị)

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free