Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Kết Thúc Isekai - Chương 57: Chapter 52:

Hiện tại, hắn đang sử dụng năng lượng ý thức từ những sinh vật nhân tạo. Hàng nghìn đứa trẻ được sinh ra chỉ là những lớp vỏ rỗng chứa đầy năng lượng này. Hắn hút cạn chúng trong một khoang sự sống, tái tạo một thực tại ảo, một hiện thực giả tưởng để tạo ra một lối thoát tạm thời cho mình.

Phần thân trên của Akira chui ra, nhưng quan sát kỹ lại thấy gã không có thân. Thứ đang kết nối với gã là chiếc lưỡi của một sinh vật khổng lồ, ghê tởm. Hay nói đúng hơn, đó là một thực thể đã trải qua quá trình tiến hóa thăng hoa, một thực thể cấp Apollyon với chiều cao vượt xa giới hạn không gian, chạm đến hàng ngàn mét, khiến vùng không gian xung quanh gã trở thành tử địa cho những sinh vật cấp thấp. Áp lực khổng lồ từ cấp độ thảm họa đè nặng lên ý thức của từng cá thể, đủ sức đánh gục những cá thể Euclid Cấp cao ngay lập tức.

Luồng aura bộc phát khiến đại đa số sinh vật dưới chân gã mất trí nhớ, một số khác tan biến khỏi hiện thực, để lại những mẩu thông tin được gã thu thập. Hàng triệu chiếc chân dài vươn lên chọc trời. Dựa vào khả năng điều khiển Mã Nhận Thức, gã thu thập mọi thông tin từ những cá thể đã sụp đổ, rồi quy tụ chúng thành năng lượng ý thức.

[Hình dạng rết này rất giống lần Aphelios đã cấy ghép ý chí Akira vào con rết hoang dại. Không ngờ anh ta đã trở thành một thực thể mạnh mẽ đến vậy.]

Bản thân gã sử dụng Mã Nhận Thức để tạm thời đánh lừa người quan sát, cụ thể là Akira, nhằm lôi kéo thực thể Alpha thành công vào trong hiện thực giả tưởng được gia cố bởi nhiều lớp thực tại mạnh mẽ. Trước đó, Aphelios đã sắp xếp hình chiếu lịch sử, phỏng theo một trạng thái khác của Akira đang trong hình thái biến dị cấp độ Metron.

Alpha bị đánh lừa, lầm tưởng trạng thái khác của Akira là thật, lập tức bị mắc kẹt trong hiện thực giả tưởng do hắn tái thiết lập. Gã (Aphelios) chịu trách nhiệm đánh lạc hướng Akira, lợi dụng góc nhìn của quyền năng Không Gian Dị Tượng thông qua góc nhìn của Akira Metron để khiến Alpha nhầm lẫn giữa hiện thực mở rộng với hiện thực do gã tái thiết lập.

Trước đó, từng cơn chấn động bao phủ khắp không gian, nhưng chỉ ngay giây sau, mọi thứ được trả về hiện trạng cũ. Nội tạng cô bị tổn thương nghiêm trọng do không-thời gian của thế giới bị ảnh hưởng, gây ra sự hỗn loạn. Hắn không nghĩ kế hoạch sẽ thành công, nên đã tính đến việc tạm thời loại bỏ biến số lớn nhất là Raphel sau khi Alpha xuất hiện, nhằm tránh làm phát sinh thêm nhiều hiện tượng kỳ quái có hại cho bản thân.

Chỉ là Akira không nỡ nhìn người bạn đồng hành trung thành và hoàn hảo của mình tiếp tục chịu đựng nỗi sợ hãi khi phải sụp đổ. Giờ đây, hắn thầm thở phào vì không phải đưa ra quyết định đó. Akira thầm nghĩ: "Hẳn anh ta đang rất chật vật với Alpha. Một thực thể cấp cao đối đầu với thực thể bí ẩn đã chui ra khỏi Điểm Hư Vô? Đó là một sự kiện hết sức vô lý nhưng đã thành sự thật."

Ngay giây sau, hắn cảm thấy một lượng thông tin đột ngột tràn vào đầu mình. Một nhân cách mới xuất hiện và tự xưng là Soloensis – nhân cách “Giỏi Thích Nghi” của thực thể Sáng Tạo Ra Định Luật! Cô mang hình dáng nữ giới, khuôn mặt nghiêm trang cúi đầu chào hắn rồi quay sang chào Aphelios. Sau khi hoàn thành nghi thức, cô bước đến chiếc bàn dài và ngồi xuống trầm lắng.

"Hô! Hô! Chào người bạn lâu ngày của tôi!"

Gã cười toe toét trong chiếc mặt nạ mỏ quạ, chạy tới niềm nở bắt tay Soloensis. Nhưng cô không có vẻ gì là nhung nhớ. Cô chỉ nhìn xuống bản thân rồi ngước nhìn mọi thứ xung quanh. Tất cả đều quá xa lạ đối v���i cô, từ hơi thở, cảm nhận đến cả tính cách của Akira đều quá khác biệt.

Biểu cảm của cô có chút lúng túng, gượng gạo, nhưng vì lâu ngày mới trở lại nên Soloensis cố tỏ ra mình cực kỳ chuyên nghiệp, như thể cô có thể bình tĩnh xử lý mọi vấn đề trong mọi tình huống. Aphelios cũng ngồi xuống và ra hiệu cho Akira làm theo, rồi anh ta giới thiệu:

"Như cô ấy đã nói. Soloensis là nhân cách của Kẻ Sáng Tạo Ra Định Luật, cũng như đại diện cho sự thích nghi. Còn tôi là đại diện cho nhân cách của nhà tham mưu vĩ đại trong kỷ nguyên đầu tiên của đa vũ trụ."

[Nói vậy có nghĩa là bóng đen trước đó tôi gặp, Kẻ Sáng Tạo Ra Định Luật, cũng chính là mang khuôn mặt này!?]

"Không hẳn. Mỗi vũ trụ đều có một người đóng vai trò đó, nhưng không nhất thiết phải có giới tính. Khuôn mặt này chẳng qua là của Delta, thành viên số bốn, và con bé đã trở thành người đóng vai đó ở Vũ Trụ 07. Còn tại sao lại là nhân cách của kẻ sáng tạo ư? Theo sự vận hành của tự nhiên, Soloensis phải thích nghi mới có thể sáng tạo ra định luật, cũng như là một dạng t���n tại có khả năng thích nghi với mọi hiện tượng có thể xuất hiện. Giờ đây cậu cũng có thể tạo ra những bộ luật cho riêng mình rồi đấy, Akira."

Hắn nghĩ đến thông tin vừa được đưa vào đầu mình, bèn liên tưởng đến thực thể Akira vừa xuất hiện.

[Xem ra gã đó đã chết rồi. Ít nhất thì anh ta đã cướp về cho mình quyền năng Thao Túng Hệ Số, nhưng Alpha có vẻ như chẳng có mấy thương tổn...]

"Haizzz..."

Hắn thở dài.

[Cũng phải, cấp bậc Apollyon chẳng qua chỉ là tiến hóa cơ bản nhất, một giọt thăng hoa. Dù có kết hợp với Akira Metron thì cũng chỉ gãi ngứa, vì hắn luôn tập trung vào một lĩnh vực, còn Akira Apollyon thì chỉ mạnh mẽ về hình thức bên ngoài. Đáng lý bây giờ nên xuất hiện con bé Beta và những hiện tượng được sắp xếp trước đó, nhưng biến số đã khiến tình cảnh này lệch đi một chút. Giờ con bé Beta chắc đang ở đâu đó tại tọa độ gần Vực Thẳm. Nếu mà Beta đến kịp thì mình hoàn toàn có thể xử lý được mầm mống tai họa mang tên Alpha rồi.]

Akira móc trong không khí một mảnh giấy. Đó là một tài liệu hình thành từ ý thức của hắn, được Akira vật chất hóa ra bên ngoài bằng năng lượng xung quanh.

[Sắp rồi.]

Một bên, hắn âm thầm suy tính bước tiếp theo. Bên kia, hắn bận an ủi Raphel, người đang phải chịu đựng những chấn thương nặng nề vừa rồi. Ánh mắt cô rầu rĩ. Giờ đây, cô không còn nhìn thấy quỹ đạo như trước nữa. Mọi thứ cô có thể làm lúc này chỉ là đi theo Akira, làm bia đỡ đạn cho hắn mỗi khi gặp nguy hiểm. Việc không còn nhìn thấy quỹ đạo đã khiến cô lo lắng khôn nguôi. Cô biết vai trò của mình đã kết thúc, nhưng trách nhiệm còn dang dở khiến cô không thỏa mãn. Cô thậm chí còn chưa kịp chuẩn bị tinh thần cho việc mình không cần phải làm gì từ bây giờ.

Cô được Raphel Yandere nhắc nhở rằng mình vẫn còn giá trị, nhưng không phải lúc này. Giờ đây, cô đã hiểu Akira trước đó hoang mang đến nhường nào khi trong đầu hoàn toàn trống rỗng, mù mịt, không biết bản thân nên làm gì và sẽ ứng phó ra sao với tình huống kế tiếp.

Góc nhìn lúc này đang được Beta kiểm soát. Quay trở về khoảnh khắc cô giải vây cho Akira ở vùng Mã Nhận Thức. Lúc đó, cô chắc chắn không thể cản được lượng ý thức đang ồ ạt kéo đến, nên cô đã lập ra một giao ước cho phép mình sử dụng một phần quyền năng của Vương Quốc Không Vua. Với điều kiện cô sẽ tạm thời tan biến khỏi thực tại, dù vẫn giữ được hiện thực của riêng mình, nhưng cô không thể tiếp xúc được với các vật thể nằm trong hiện thực mở rộng. Quyền năng này cho phép cô tác động lên không gian cực kỳ mạnh mẽ, giúp Beta ngay lập tức xé toạc khoảng cách, xóa bỏ các vectơ xung quanh, tạo ra một khoảng trống Nemo hút cô thẳng đến Vực Thẳm.

"Haizzz..." Cô thở dài đầy tiếc nuối.

[Chắc hẳn mình đã gỡ bỏ mọi hiểu lầm lúc trước, nhưng bây giờ vẫn chưa phải thời điểm để mình nói chuyện với ngài. Có quá nhiều thứ cần mình thực hiện ngay lúc này trong Vực Thẳm. Địa điểm xung quanh chính là một giao điểm mà cô ấy đã thiết lập như một phương án dự phòng cho sự sụp đổ của ngài. Quỹ đạo có lẽ đã sắp xếp mình đến đây, hmmm... Xem nào.]

Cô ở yên để quan sát tình hình xung quanh, nhằm tìm ra các bố trí của quỹ đạo. Nh��ng thực thể cố tình bén mảng đến liền bị cô lườm một cái sắc lạnh đầy quyền lực.

[Dù bọn chúng chỉ ở tầng 1, không mạnh lắm, nhưng hình thù của chúng vẫn kinh tởm, mình không sao có thể thích nghi được. Sợ quá~]

"Phewww~!"

[Mình đã được tập trước rồi cơ mà, mạnh mẽ lên!]

Cô sử dụng giả kim thuật để tái tạo nên con thuyền Rune nguyên chất. Nhờ đó, hàng nghìn sinh vật đang bơi lúc nhúc không dám ngoi lên tấn công cô. Dưới sự trấn áp của cổ ngữ, hàng loạt sinh vật yếu ớt chịu sự dày vò và sụp đổ liên miên, nhưng chỉ vài giây sau lại xuất hiện thêm nhiều giống loài mới ngoi lên muốn tấn công con thuyền.

[Chà, lại thêm thực tại mới chèn ép vào thực tại này sao...]

Cô nhẹ nhàng bay lên để tiếp cận với thiết lập của quỹ đạo.

[Móc nối thứ nhất.]

Cô chạm vào những cấu trúc bị thế giới làm cho mờ nhạt. Sức mạnh của cô phải cực kỳ đáng sợ mới có thể tác động được tầng 1 của Vực Thẳm, khiến cấu trúc của nó hiện rõ mồn một.

"Hự!"

Beta chật vật trước từng mảnh ghép rắc rối. Việc cô phải t��i tạo một phần mảnh ghép đó bằng năng lượng khiến ý thức cô hao hụt, và lượng Mana cô sản sinh không đủ bù đắp cho phần bị cấu trúc xung quanh hút cạn, buộc Beta phải sử dụng đến khối Matrix đã chuẩn bị từ trước.

[Giờ mới thấy... Công việc của số sáu quá nặng nhọc. Thật không nghĩ cô lại làm được điều này thường xuyên đấy Versa. Đúng là thiên tài của những thiên tài.]

Sau phần cảm thán, cô bắt đầu nghiêm túc bố trí lên từng vùng của Vực Thẳm chịu ảnh hưởng từ Vương Quốc Không Vua, nhằm kiểm soát tầng 1 của nó. Tuy công việc nặng nhọc, nhưng điều đó không ngăn cản Beta hoàn thành cấu trúc trong Vực Thẳm một cách hoàn hảo, vừa đủ để quyền năng Chiếm Giữ Thực Tại của Vương Quốc Không Vua có thể tác động. Nhiều lớp thực tại ảo của Vực Thẳm do Beta vừa thiết lập đã được bố trí khi chúng còn được sự hỗ trợ từ những vết chú ngữ và cổ ngữ (Rune cổ đại), giúp các chiều không gian của tầng 1 dễ dàng đồng hóa với Vương Quốc Không Vua.

"Nghe đây Akira."

Giọng nói lạnh lùng của một người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp cất lên.

Mái tóc bạc của cô xõa dài xuống đầu gối. Vừa nói, cô vừa vén mái tóc lên để nhìn rõ dung mạo của hắn.

Khi đã không chịu nổi, cô liền để phần mái che đi toàn bộ khuôn mặt, đan hai bàn tay vào nhau đặt trên bàn, giải thích với ngữ điệu lạnh lùng nhưng có phần quan tâm đến Akira:

"Hẳn là giờ này anh đã lấy lại vài phần ký ức, nhưng anh cũng biết, anh không còn là người điều hành của chúng tôi, cũng như anh không phải là người tạo ra chúng tôi. Tuy tôi được nhân cách Aphelios giới thiệu, nhưng anh không nên nghĩ rằng tôi sẽ giúp anh như cách nhân cách Aphelios đã làm. Mỗi nhân cách đều là một con người khác nhau, có cảm xúc và lối suy nghĩ khác nhau. Hãy luôn ghi nhớ điều này, Akira."

"Phù~"

Cô thở dài thườn thượt, vẻ bất cần đời. Trong đôi mắt có nét đượm buồn.

"Tuy anh chưa sở hữu tôi, nhưng nhờ vào quyền năng Nắm Giữ Quá Khứ mà Aphelios đã âm thầm giúp anh thích nghi mỗi khi anh đề cập đến quá khứ. Ngay cả những sở thích quái lạ mà một Akira ở Trái Đất sẽ không bao giờ có cũng được tôi xóa hết. Chưa kể, tôi không nghĩ anh lại động chạm Raphel chỉ để 'kiểm tra vũ khí nhiệt học đã sẵn sàng chưa'. Thật đấy à, Akira?"

Hắn ngượng chín mặt trước những lời nói trách móc của Soloensis. Từng ngữ điệu hờn dỗi của cô như gáo nước tạt thẳng vào mặt hắn, khiến tâm trí Akira nhớ lại vẻ ngốc nghếch của chính mình trước đây. Dù đó là "trạng thái khác của Akira", nhưng chung quy lại vẫn từ chính hắn mà ra. Vậy nên, trừ khi Akira của vũ trụ khác vào thay thế, còn không thì mọi việc làm của "trạng thái khác của Akira" đều đổ dồn lên hắn.

"Cô gọi tôi vào đây chỉ để nói ra những lời tầm phào đó thôi sao?"

Hắn biết Soloensis còn mục đích khác, nhưng việc cô chửi hắn suốt mười lăm phút không phải là cảm giác dễ chịu chút nào. Sau khi nghe Akira bật lại mình, cô liền mỉm cười vẻ trêu đùa. Tuy là cười, nhưng nhìn từ ngoài thì không khác gì nụ cười nham hiểm của mụ phù thủy xinh đẹp nào đó.

"Huhu! Phải thế chứ Akira? Anh luôn là người có quyền lên mặt với bất cứ nhân cách nào. Vậy nên, thay vì thụ động phòng thủ thì anh nên chủ động hơn một chút, tốt nhất là hãy làm thế với mọi vấn đề."

[Cô bị sao vậy Soloensis? Tôi đã ngu thì im mồm luôn là kế sách tốt nhất, chứ đã ngu còn xung phong tuyên bố cái ngu đó ra ngoài khác nào đang đấm vào mặt mình? Hiểu cho tôi chút đi chứ.]

"Được rồi. Từ bây giờ, công việc thích ứng với mỗi thực tại đều do tôi tiếp quản. Như thế sẽ giúp Aphelios đỡ được phần nào khối lượng công việc, và anh thì có thể tiếp tục nâng cao nhận thức thông qua các bài tập và khả năng hấp thụ. Tất nhiên có tôi thì anh sẽ phát triển thần tốc hơn thời gian qua, và anh cũng dừng hẳn cái khái niệm góc nhìn ấy đi, trông thụ động chết đi được, vừa tốn năng lượng ý thức lại không thể tăng cường nhận thức của bản thân. Cái anh cần nhất lúc này là rèn cho mình khả năng đi được vào Điểm Hư Vô kia kìa. Ở đường tiệm cận của nó còn có một dị điểm khác đấy. Đừng nghĩ đến việc dùng lại cách cũ để tiến vào đó, vì bây giờ chính anh phải tự thiết lập ra một cánh mới của quỹ đạo. Với cả, giờ đây chẳng ai có thể tìm ra anh, nên hãy từ bỏ ngay cái khái niệm góc nhìn ấy."

[...]

"Vậy là thật sự an toàn rồi sao? Tôi nghe bảo số lượng thực thể cấp Metron đã lên tới hàng trăm nghìn, và Archon thì vài nghìn, hơn hết còn có cấp độ Apollyon. Bọn họ sao có thể bị tôi cắt đứt dễ dàng như thế sau khi họ đã tìm ra được tọa độ của tôi?"

Soloensis bình tĩnh nhúng vai, ôn tồn trấn an hắn.

"Anh biết mình có con không, Akira?"

Hắn nhẹ gật đầu.

"Biết, tôi vô tình theo linh cảm đến một góc mê cung nào đó trong Đế Quốc, thấy được con bé đang chịu mọi hình thức tra tấn vì tôi, rồi sao?"

Cô làm giống như Aphelios, cũng búng tay cái tách sau mỗi đáp án sắp được đưa ra.

"Nó đấy. Con bé là một phần của anh, không phải huyết mạch hay gì, mà nói đúng hơn thì đó chính là phiên bản lỗi của Akira từ vũ trụ tối. Chính vì nó mà mấy cụm vũ trụ trước luôn gặp khó khăn, chỉ vừa lộ diện đã bị Cây Thế Giới phát giác và truy đuổi. Haizzz~ May mắn thay, trong cấu trúc giam cầm mang tên Trái Đất, con bé đã học được vài điều hay từ những vũ trụ trước. Bọn họ không biết việc đưa con bé vào vùng không gian đó đã gián tiếp làm nhiễu loạn phương hướng của anh ta. Điều này đã được dự đoán từ trước nên không ngạc nhiên lắm."

Nghe thấy những lời của Soloensis, Akira rơi vào trầm tư hồi lâu. Không phải hắn thương tiếc cho sự hy sinh của cô, mà hắn đang lo lắng đến sự rò rỉ liên kết. Akira cảm thấy việc bản thân bị dồn vào thế khó chỉ vì một biến số đơn giản như thế thật khó có thể tin được, và hơn hết, điều đó lại không được nhắc đến trong tài liệu, chứng tỏ hắn vẫn chưa đến lúc để biết điều này.

[Biến số lại xuất hiện. Tuyệt vời lắm câu hỏi của mình! Khốn nạn rồi.]

Akira chợt sững người vì đột ngột nhớ đến hình ảnh cô bị gã đánh đập thậm tệ ngay trong lúc ái ân. Dù đau về thể xác, nhưng cô luôn mỉm cười đầy quyến rũ để nói ra từng lời khiêu khích khiến gã càng tức giận.

[Vậy ra đây là lý do mà con bé luôn xúc phạm đúng chỗ ngứa của gã đó.]

Sự liên kết gần giống với mùi hương. Các cá thể của từng thế giới đều đứng trong những buồng riêng biệt, nhưng vẫn có thể ngửi thấy mùi hương ấy thông qua một lỗ hổng rò rỉ khí. Và "con của Akira" là một lỗi nghiêm trọng, khiến hắn đã không thể sắp xếp theo ý muốn, buộc vũ trụ này phải hy sinh vừa đủ để sắp đặt quỹ đạo.

Toàn bộ nội dung này được biên tập và xuất bản bởi truyen.free, giữ nguyên tinh thần nguyên tác dưới một hình hài ngôn ngữ mới mẻ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free