(Đã dịch) Khai Nguyên Cổ Thần - Chương 14:
Cầm bảy viên đan dược trong tay, Nguyên Trần khẽ cười, lẩm bẩm:
"Đây chính là Băng Linh Luyện Thể Đan, Hỏa Linh Luyện Thể Đan và Lưỡng Cực Sinh Mệnh Luyện Thể Đan!"
Khi Nguyên Trần rời khỏi phòng, trời đã tối.
Buổi đấu giá sẽ diễn ra vào ngày mai, nên trong mấy ngày gần đây, lượng người đổ về Vệ Dương thành đã đạt mức cao nhất. Các phòng trọ cũng không còn nhiều chỗ trống.
Buổi đấu giá ngày mai sẽ diễn ra vào đầu giờ chiều và kéo dài đến tận đêm khuya. Vật phẩm muốn đấu giá cần phải đăng ký trước. Vì vậy, Nguyên Trần quyết định sáng mai sẽ đi đăng ký.
Lần này, Nguyên Trần sẽ đấu giá cả bảy viên đan dược, không giữ lại viên nào. Bởi vì dược lực của chúng quá mạnh so với khả năng chịu đựng của hắn hiện tại. Phải đợi đến khi đạt Huyền Huyết Cảnh, hoặc thậm chí Địa Cốt Cảnh, Nguyên Trần mới có thể sử dụng được đan dược đẳng cấp này.
Cũng bởi vì hiện tại chưa thể dùng được, cứ bán chúng đi để lấy tiền mua dược liệu luyện chế đan dược cấp thấp mà dùng, vẫn tốt hơn là giữ lại mà chẳng để làm gì. Đây cũng là một trong những nguyên tắc kinh doanh của hắn: "Cố gắng không để tiền chết một chỗ, mà phải tạo thành dòng tiền để mình sử dụng."
Đêm nay cứ nghỉ ngơi, mọi việc để sáng mai tính.
…
Sáng ngày hôm sau, khi những tia sáng đầu tiên xuất hiện, Nguyên Trần đã lên đường về phía phòng đấu giá Vệ Dương.
Sáng sớm tinh mơ, lượng người đi lại đã khá đông đúc. Kẻ đẩy xe, người căng bạt, người thì dạo chơi… Khung cảnh ấy thể hiện sự phồn vinh, tấp nập của cuộc sống nơi đây.
Mất một lúc, Nguyên Trần mới tới được phòng đấu giá Vệ Dương. Khi đến nơi, hắn không thể vào ngay mà phải đợi đến lượt để thẩm định vật phẩm mang đến. Tùy vào chất lượng mà sẽ có cách tiếp đãi khác nhau.
Mặc dù tốc độ làm việc của phòng đấu giá Vệ Dương rất nhanh, nhưng Nguyên Trần cũng phải đợi hơn mười tiếng mới đến lượt mình.
Tiếp đón Nguyên Trần là một vị lão giả tóc hoa râm, Giám Bảo Sư của phòng đấu giá Vệ Dương.
Giám Bảo Sư, đúng như tên gọi, là những người giám định các vật phẩm quý hiếm để phân loại, đánh giá đẳng cấp và chất lượng của chúng. Đây là nhân sự không thể thiếu ở mỗi phòng đấu giá.
Vị Giám Bảo Sư kia ngồi trên một chiếc ghế gỗ, trước mặt có một cái bàn để người mang vật đấu giá đặt lên.
Vị Giám Bảo Sư kia thấy Nguyên Trần tiến đến, như thường lệ cất tiếng: "Vật phẩm đấu giá, mời đặt lên bàn."
Nguyên Trần đặt một cái bình nhỏ lên bàn, nhẹ nhàng nói: "Vật phẩm đấu giá là Tứ phẩm đan dược."
Nghe Nguyên Trần nói xong, vị Giám Bảo Sư kia vốn đang nhìn vào cái bình, bỗng giật mình, nhìn chằm chằm vào Nguyên Trần rồi gọi một vị thị nữ đến mời hắn vào bên trong.
Theo nguyên tắc của phòng đấu giá, vật phẩm thông thường sẽ được thẩm định bên ngoài, còn những vật phẩm tầm Tứ phẩm đan dược hay tương tự thì sẽ được tiếp đón và đưa vào bên trong để thẩm định.
Điều này là bởi vì những vật phẩm giá trị cao thường phải qua thương lượng kỹ lưỡng mới có thể quyết định được giá sàn. Tiền thu của phòng đấu giá, tức tiền hoa hồng, được tính là 10% trên số tiền đấu giá trừ đi giá sàn mà phòng đấu giá đặt ra. Nếu giá đấu không cao bằng giá sàn, phòng đấu giá sẽ phải bù lỗ.
Chính vì vậy, vật phẩm giá trị cao cần được thẩm định và bàn bạc giá cả một cách cẩn thận.
Vị thị nữ kia tiến đến, hết sức lễ phép nói: "Tiên sinh! Mời vào bên trong!"
Nguyên Trần đi theo thị nữ vào bên trong, tiến vào một căn phòng khách nơi phòng đấu giá dùng để thẩm định các vật phẩm cao cấp.
Sau khi dâng trà nước xong xuôi, vị thị nữ kia xin phép cáo lui để mời Giám Bảo Sư.
Nguyên Trần không vội vàng, yên lặng ngồi đợi.
Một lúc sau, một vị lão giả tóc bạc trắng tiến vào phòng, nói với Nguyên Trần: "Lão hủ là thủ tịch Giám Bảo Sư của phòng đấu giá Vệ Dương. Không biết vật phẩm ngài muốn đem đấu giá đang ở đâu?"
Nguyên Trần nhẹ nhàng đặt ba cái bình lên bàn rồi nói: "Sáu viên cực phẩm Tứ phẩm đan dược và một viên Ngũ phẩm đan dược!"
Lời Nguyên Trần nói ra khiến vị lão giả kia kích động, nhưng cũng không dám vọng động. Bởi vì lão hủ này không thể nhìn thấu thực lực của Nguyên Trần.
Nhìn không thấu thực lực của một người thì có bốn loại chính.
Thứ nhất, đối phương mạnh hơn hẳn ngươi, nên không thể nhìn thấu là điều hiển nhiên.
Thứ hai, đối phương tu luyện công pháp cao cấp hơn công pháp của ngươi rất nhiều.
Loại thứ ba, trên người có bảo vật ẩn giấu tu vi.
Loại cuối cùng là tinh thần lực của đối phương mạnh hơn ngươi. Khi tinh thần lực mạnh hơn ngươi ở một mức nhất định, đối phương hoàn toàn có thể che giấu khí tức và ẩn giấu tu vi. Kể cả khi tu vi của ngươi mạnh hơn hắn, hắn vẫn có thể khiến ngươi không nhìn thấu được.
Dù thuộc loại nào, thì về cơ bản đó đều là nhân vật mà lão giả kia không thể đụng vào. Nếu tu vi đối phương cao hơn, động vào e rằng sẽ bị đánh trả. Nếu công pháp cao cấp hơn hay có bảo vật, thì cơ bản đều là có thế lực lớn đứng đằng sau. Nếu lơ là, rất có thể sẽ bị xử lý lúc nào không hay.
Phải biết, Nguyên Trần tu luyện chính là thần công bảo điển "Hỗn Độn Vô Cực Công", là công pháp cả đời hắn đúc rút mà thành. Hơn nữa, tinh thần lực của Nguyên Trần mạnh hơn vị Giám Bảo Sư này rất nhiều. Đừng nói lão giả này, cho dù gọi tất cả cường giả tại Vệ Dương thành đến nhìn hắn một lượt cũng không thể nhìn thấu được.
Lại nói, Nguyên Trần để lên bàn là Tứ phẩm đan dược và Ngũ phẩm đan dược. Nên suy đi tính lại, lão giả kia cũng không dám đắc tội với Nguyên Trần.
Lão giả lấy từng viên đan dược ra, cạo một chút dược phấn rồi đánh giá.
Cũng phải nói là những Giám Bảo Sư này quả thật cũng "xịn" đấy.
Trong khi người ta phải bỏ ra hàng núi tiền chưa chắc đã được sử dụng Tứ phẩm đan dược, thì lão Giám Bảo Sư đã được "nếm" qua rồi.
Để giám định, đặc biệt là đan dược, có hai cách chính. Cách thứ nhất là dùng tinh thần lực thâm nhập vào đan dược, đánh giá từ xung năng lượng mà đan dược bao hàm để xác định dược tính, phẩm cấp, v.v...
Ngoài ra còn một cách là cạo một ít dược phấn rồi "nếm thử", như cách vị lão giả này đang làm.
Mặc dù không đem lại hiệu quả như nuốt cả viên, nhưng lão giả này tu vi còn thấp, lại cộng thêm đan dược do Nguyên Trần luyện chế có dược lực mạnh hơn cùng cấp khá nhiều, nên mỗi lần "nếm thử" Tứ phẩm đan dược của lão giả kia cũng mất mười phút.
Đến lúc "nếm thử" một chút dược phấn Ngũ phẩm đan dược, lão giám bảo sư này cũng mất hơn một tiếng đồng hồ. Sau một tiếng, Nguyên Trần cảm thấy linh khí xung quanh đang cuồn cuộn chảy vào người lão giám định sư. Rõ ràng, chỉ với việc "nếm thử" đan dược, lão giả này đã đột phá cảnh giới.
Thấy cảnh tượng này, Nguyên Trần cũng cạn lời, không biết phải nói thế nào. "Nếm thử" đan dược cũng có thể thăng cấp được sao?
Ảo ma canada vỡi!
Lão giả kia đang vui mừng vì vừa đột phá thì chợt nhớ ra Nguyên Trần vẫn đang ngồi đợi mình, liền vội vàng nói: "Đích thật là cực phẩm Tứ phẩm đan dược và hạ phẩm Ngũ phẩm đan dược. Ngoài ra, mỗi viên đều mang đặc tính riêng."
Lão Giám Bảo Sư kia suy nghĩ một lát rồi nói: "Mỗi viên Tứ phẩm đan dược giá khởi điểm có thể đặt ở mức 1.000 linh thạch, còn Ngũ phẩm đan dược là 10.000 linh thạch."
Nguyên Trần nhẹ gật đầu: "Tùy ý!"
Sau khi sắp xếp xong xuôi mấy viên đan dược, Nguyên Trần được mời vào một phòng VIP chờ đợi đến buổi đấu giá.
Nguyên Trần đến khá sớm, nhưng vị Giám Bảo Sư kia tốn hai tiếng để giám định bảy viên đan dược của hắn, nên giờ cử hành đấu giá chỉ còn chưa đầy hai mươi phút nữa.
Phòng đấu giá Vệ Dương được thiết kế gồm một sân khấu nơi các vật phẩm đấu giá sẽ được mang lên. Đối diện là những hàng ghế phổ thông, được sắp đặt theo bậc từ thấp lên cao dần. Tất cả có hơn hai nghìn ba trăm chỗ ngồi.
Có thể gộp chung sân khấu với khu vực ghế phổ thông thành một khu vực lớn, khu vực đó được bao bọc bởi một kiến trúc bốn tầng.
Tầng hai có những ban công dành cho những người giàu có, điều kiện. Mỗi "ban công" như vậy chỉ có mười ghế, và có tất cả mười ban công như thế.
Bên trên tầng ba không còn "ban công" nữa, mà là các phòng VIP. Tầng ba có bảy phòng. Mỗi phòng đều chỉ có thể nhìn từ bên trong ra. Nơi này dùng để tiếp đãi những vị khách quý của phòng đấu giá Vệ Dương, và cũng là nơi dành cho người của Lục Đại Tông Môn. Nguyên Trần cũng được sắp xếp ngồi vào phòng số 4, phòng chính giữa, bởi vì viên Ngũ phẩm đan dược kia.
Còn tầng bốn có một phòng duy nhất, đó là nơi tiếp đãi khách cực kỳ quý. Cả tầng bốn là một phòng duy nhất, và số lần nó được sử dụng không nhiều. Nghe nói lần cuối cùng là bốn năm về trước rồi.
Vì cũng sắp đến giờ buổi đấu giá bắt đầu, nên lượng người đã gần như lấp kín các ghế ngồi.
Đến cả Lục Đại Tông Môn cũng đã yên vị tại sáu phòng khách quý rồi.
Điều làm mọi người nghị luận bây giờ là các món bảo vật trong buổi đấu giá, cũng như danh tính người của Lục Đại Tông Môn và người ở phòng khách quý thứ 4.
Phải biết, thường thì các phòng 1, 2, 3, 5, 6, 7 đều dành cho Lục Đại Tông Môn, điều này ai cũng biết. Nhưng phòng số 4 thì không phải lúc nào cũng có người, và nếu không phải là Luyện Dược Sư cấp 4 trở lên, hoặc có địa vị tương tự, thì không có tư cách vào phòng đó. Chính vì vậy, danh tính của người ở phòng số 4 khiến rất nhiều người tò mò.
Cũng không quá lâu, đấu giá hội chính thức bắt đầu.
Mở màn là giọng nói êm tai của một thiếu nữ xinh đẹp vang lên: "Cảm ơn các vị khách quý đã đến góp mặt tại buổi đấu giá hội này của phòng đấu giá Vệ Dương. Để bày tỏ lòng cảm kích, chúng tôi đã chuẩn bị rất nhiều trân phẩm quý hiếm dành cho quý vị, mong quý vị có thể tìm thấy vật phẩm ưng ý của mình."
Người trong phòng đấu giá trở nên khá kích động, tiếng reo hò ồn ào vang lên.
Nguyên Trần hướng về vị thiếu nữ kia nhìn qua, ánh mắt cũng hơi sáng lên. Thiếu nữ ấy tóc đen dài, dáng người hết sức xinh đẹp, trang phục lại khá gợi cảm. Một bộ váy đỏ bó sát thân thể mềm mại của nàng, để lộ đôi chân dài đầy vẻ quyến rũ.
Trong phòng đấu giá có đến hơn nghìn người, thì hơn nửa số võ giả nam giới đều có ý nghĩ "làm thịt" nàng một lần.
Nguyên Trần khẽ cười, lẩm bẩm: "Đấu giá hội nào cũng thích chơi trò này nhỉ? Dùng mỹ nhân chủ trì đấu giá, chẳng biết bao nhiêu võ giả sẽ vung tay quá trán đây?"
"Vật phẩm đấu giá đầu tiên là Nhị phẩm bảo kiếm U Ninh Kiếm. Thanh kiếm này do Tam phẩm Luyện Khí Sư Nhiếp Ân lấy Âm Hải Thạch rèn ra. Kiếm thể nặng bảy mươi tám cân, chém sắt như bùn. Giá khởi điểm năm kim tệ!"
"Mười kim tệ!"
"Hai mươi kim tệ!"
……..
"Năm trăm ba mươi kim tệ!"
Cuộc tranh đoạt khá kịch liệt, vì một kiện Nhị phẩm bảo khí được đưa ra đấu giá ở đây đã thuộc dạng rất tốt. Hơn nữa, bên ngoài thị trường, một kiện Nhị phẩm bảo khí cấp hai có giá khoảng bốn trăm kim tệ, nên mọi người đều muốn kiếm chút lợi nhuận.
Cuối cùng, thanh kiếm ấy được một tráng hán mua lại với giá bảy trăm hai mươi kim tệ.
Buổi đấu giá cứ tiếp tục diễn ra, thời gian cứ thấm thoát trôi. Khoảng ba tiếng sau.
"Vật phẩm thứ hai mươi ba, đây là một món đồ dành cho các vị Luyện Khí Sư. Một khối Kim Dương Thạch. Tuy chỉ là Tam phẩm bảo thạch nhưng khối lượng vô cùng lớn."
Vừa nói, vị thiếu nữ kia vừa kéo tấm vải che phủ khối bảo thạch ra.
"Nặng đến ba mươi tấn!"
Nguyên Trần nhìn qua một chút, ánh mắt bỗng sáng quắc.
"Giá khởi điểm một linh thạch. Mỗi lần tăng giá tối thiểu một linh thạch, không nhận kim tệ."
"Hai linh thạch!"
"Năm linh thạch!"
"Chín linh thạch!"
Vì số lượng Luyện Khí Sư trong buổi đấu giá hội này không nhiều, nên không có người vung tiền quá nhanh, vì thế giá cả cũng chỉ từ từ nâng lên.
Nguyên Trần khẽ bảo vị thị nữ được sắp xếp tiếp đãi hắn vài câu. Vị thị nữ kia nhẹ gật đầu, rồi tiến lên cất giọng: "Phòng số 4, một trăm linh thạch!"
Giọng nói vừa dứt khiến phòng đấu giá im phăng phắc. Thứ nhất, tuy khối Kim Dương Thạch kia to thật, nhưng loại bảo thạch này không quá hiếm, giá cả chỉ rơi vào khoảng năm mươi linh thạch đã là nhiều lắm rồi. Thứ hai, người được ngồi vào phòng khách quý số 4 cũng không phải dạng vừa, nên chẳng ai muốn tranh.
"Một trăm linh thạch, lần thứ nhất!"
"Một trăm linh thạch, lần thứ hai!"
"Một trăm linh thạch, lần thứ ba!"
…
"Xin chúc mừng vị khách quý phòng thứ tư đã đấu giá thành công khối Kim Dương Thạch với giá một trăm linh thạch!"
"Chúng ta có Kim Dương Thạch rồi thì cũng nên có Lam Âm Thạch đi cùng chứ nhỉ. Mời mọi người chiêm ngưỡng vật đấu giá thứ hai mươi tư, cũng là một khối bảo thạch khổng lồ, Tam phẩm bảo thạch Lam Âm Thạch nặng đến bốn mươi ba tấn!"
Nghe hết câu, Nguyên Trần đã khẽ nói với vị thị nữ kia.
"Giá khởi điểm hai linh thạch, mỗi lần tăng không ít hơn một linh thạch."
Vị thị nữ kia lại cất giọng: "Phòng số 4, hai trăm linh thạch!"
Tiếng nói ấy khiến mọi người chưa kịp lên tiếng đã rơi vào trầm mặc.
"Hai trăm linh thạch cho một loại bảo thạch nguyên liệu?" Một vị Tam phẩm Luyện Khí Sư khẽ cất tiếng than lên.
Hành động này của Nguyên Trần cũng khiến người của Lục Đại Tông Môn thấy hứng thú không thôi.
Tuy là hứng thú, nhưng không ai ra giá bởi vì loại bảo thạch này các tông môn của họ không thiếu.
Bởi vì Nguyên Trần ra giá quá cao so với giá trị mà mọi người tự định, nên không có ai theo đấu. Mặc dù khối bảo thạch này to thật đấy, nhưng nó quá lớn. Mua về cũng chẳng làm gì ngoài làm cảnh, nên không ai đi tranh cả.
Buổi đấu giá hội lại tiếp tục diễn ra. Nguyên Trần lại rơi vào trầm mặc vì không thấy có gì thú vị nữa. Còn người của Lục Đại Tông Môn cũng có tham gia đấu giá lấy vài kiện vật phẩm.
Sản phẩm chuyển ngữ này được hoàn thiện bởi đội ngũ truyen.free.