(Đã dịch) Khai Nguyên Cổ Thần - Chương 6: Có biến
Nguyên Trần đã di chuyển được một thời gian. Bây giờ đang là giữa hè, ánh nắng mặt trời xuyên qua kẽ lá. Đoạn đường đã rút ngắn đi hơn một nửa. Số lượng man thú cấp cao giảm dần, nhường chỗ cho những đàn man thú cấp thấp đông hơn gấp mấy lần. Dù số lượng áp đảo, chúng lại không mấy nguy hiểm, vậy nên Nguyên Trần tăng tốc độ di chuyển.
Giờ đây, Nguyên Trần cần tìm một nơi an toàn để mở khí hải, đả thông kinh mạch, chính thức bước vào cảnh giới Hoàng Mạch đầu tiên.
Tuy nhiên, điều quan trọng lúc này là tìm được một vị trí không bị quấy rầy để bắt đầu. Hơn nữa, việc đả thông kinh mạch đòi hỏi phải có một loại linh dịch đặc biệt, gọi là Tẩy Tủy Linh Dịch. Loại linh dịch này vô cùng cần thiết, bởi ở cảnh giới Hoàng Mạch, lượng linh khí võ giả sở hữu không nhiều, lại thêm hoạt tính linh mạch còn yếu, nên khó có thể tự đả thông. Không chỉ có tác dụng thanh tẩy, làm sạch và đả thông kinh mạch, dược tính của Tẩy Tủy Linh Dịch còn giúp tăng độ bền, độ dẻo dai và tính linh hoạt cho kinh mạch, dù công năng cường hóa này không quá nổi bật nhưng vẫn hữu ích.
Dù Nguyên Trần sở hữu không ít linh dược, nhưng vẫn thiếu đi thành phần chủ chốt của Tẩy Tủy Linh Dịch. Tuy không phải loại hiếm có khó tìm, nhưng nó cũng chẳng phải cỏ dại mọc tràn lan. Thay vì mất công tìm kiếm khắp rừng, chi bằng vào một tòa thành nào đó sẽ có ngay.
Hơn nữa, việc đả thông kinh mạch để thăng cấp cảnh giới hiện tại chưa quá cấp bách. Cứ đợi đến khi vào được vùng văn minh nhân loại rồi tính cũng không muộn. Miễn là không chạm trán man thú quá mạnh, Nguyên Trần vẫn dư sức thoát thân.
Vừa di chuyển, Nguyên Trần vừa quan sát xung quanh xem có tổ của man thú phi hành nào không, để bắt một con cưỡi cho nhanh. Bởi lẽ, trong khu vực này, man thú vẫn chủ yếu là cấp 3, cấp 4. Chỉ khi tìm được tổ của chúng, hắn mới có thể lén dùng minh văn để khống chế. Chứ hiện tại, Nguyên Trần chỉ đủ sức chạy trốn khi bị truy đuổi, chứ chưa đủ mạnh để giao chiến, đừng nói đến chuyện áp chế những con man thú cấp cao như thế này.
Việc Nguyên Trần g·iết được Bạch Lôi Thánh Hùng một phần nhờ Tịnh Diệt Thần Hỏa quá đỗi kinh người, nhưng cũng là do Bạch Lôi Thánh Hùng đã yếu đi trông thấy, uy lực thần thánh không còn được một góc khi cường thịnh. Điều này mới tạo cơ hội cho Nguyên Trần, chứ bình thường hắn không có cửa đến gần, đừng nói là làm nó bị thương. Nhưng may mắn là đúng người đúng thời điểm, nên Nguyên Trần chỉ đành thầm nhủ: "Xin lỗi, tại bạn quá đen đủi thôi!"
Mấy ngày sau, Nguyên Trần đang dừng chân trên ngọn một cây đại thụ cao hơn 70 mét thì thấy động tĩnh lạ. Một bầy man thú cấp 1 lại di chuyển sâu vào khu vực này.
Từ tán cây, Nguyên Trần nhìn xuống, ngầm đánh giá. Một bầy Thương Lang. Tạm thời chỉ thấy toàn Thương Lang cấp 1, nhưng việc chúng xuất hiện ở đây cho thấy ít nhất con đầu đàn cũng phải là man thú cấp 2. Chỉ là không biết bầy Thương Lang này đang săn mồi gì.
Thương Lang là loài man thú sống theo bầy, sở hữu trí tuệ khá cao. Dù chưa thể sánh với các sinh linh bậc cao, nhưng khả năng phân chia công việc rõ ràng khi đi săn đã đủ chứng minh sự thông minh của chúng. Tỷ lệ săn mồi thành công của loài này rất cao, hiếm con mồi nào thoát khỏi nanh vuốt của chúng. Tốc độ nhanh, độ linh hoạt cao, khứu giác và thính giác nhạy bén, cộng thêm chiến thuật đánh hội đồng – tất cả tạo nên nỗi ám ảnh cho bất kỳ võ giả nào khi chạm trán một bầy Thương Lang.
Qua một lúc quan sát, Nguyên Trần để ý thấy bầy sói này di chuyển rất chậm, khoảng cách lại dàn trải; nếu để ý kỹ sẽ thấy chúng dàn thành hình vòng cung và cùng hướng về một điểm.
Với kinh nghiệm phong phú, Nguyên Trần đoán có lẽ đang có man thú giao chiến, và bầy sói này chỉ đợi một con chiến thắng để xử gọn cả hai. Đúng là câu chuyện "ngao cò tranh đấu, ngư ông đắc lợi".
Nguyên Trần vẫn ngồi trên cây quan sát, thầm than không biết con nào đen đủi thế. Thì từ xa bắt đầu có tiếng động vang lên. Nguyên Trần cảm thấy có gì đó sai sai, bởi dù tiếng vang truyền đến nhỏ, nhưng rõ ràng đó không phải âm thanh của man thú, mà là tiếng kim loại va chạm sắc lạnh.
Nghe thấy tiếng binh khí chạm nhau, Nguyên Trần nghĩ ngay đến cảnh sơn tặc g·iết người đoạt bảo, hoặc mấy cao thủ hẹn nhau vào rừng giải quyết ân oán. Nhưng đen cho bọn này là lại bị một bầy hàng trăm con Thương Lang mai phục mà không hề hay biết.
Tiếng binh khí va chạm càng lúc càng lớn, trong khi bóng dáng bầy Thương Lang lại càng lùi xa.
Tiếng binh khí va chạm dần rõ hơn, xen lẫn tiếng cười mắng, chửi bới của nam tử và tiếng quát tháo của nữ tử. Thỉnh thoảng, còn có tiếng cây đổ rầm rầm.
Một lúc sau, chiến trường đã cách Nguyên Trần hơn 500 mét. Nhiều cây cối đổ rạp tạo khoảng trống, giúp hắn từ trên cao trông thấy một phần cuộc giao tranh. Dựa vào sự ẩn hiện của các bóng người, Nguyên Trần đoán có khoảng 37 người đang ẩu đả. Chia làm hai phe: một bên đông hơn đôi chút, khoảng hai mươi mấy người, mặc đồ tối màu, có phần lôi thôi rách nát. Nguyên Trần đoán đó có lẽ là sơn tặc hoặc thổ phỉ. Bên còn lại ít hơn, mười mấy người mặc chung một kiểu thanh bào, trông có vẻ xuất thân từ một tông môn nào đó. Hẳn là mấy đệ tử tông môn nhận nhiệm vụ tìm thảo dược hay săn thú, không ngờ lại bị sơn tặc, thổ phỉ chặn đường cướp bóc.
Chuyện như thế này xảy ra như cơm bữa, Nguyên Trần đã chứng kiến không ít. Dù đã trải qua nhiều cảnh tượng tương tự, hắn vẫn giữ vững tinh thần hóng hớt. Với Nguyên Trần, không gì sướng bằng vừa uống trà đá vừa xem đánh nhau. Vì thế, hắn không can dự, cũng chẳng đi đâu, cứ ngồi trên tán cây mà quan sát cuộc giao tranh và đưa ra đánh giá.
Hai bên giao chiến vô cùng hăng máu. Thoạt nhìn, tất cả đều là võ giả Hoàng Mạch Cảnh. Hoàng Mạch Cảnh nói riêng và bốn cảnh giới đầu tiên nói chung đều được chia thành bảy tiểu cảnh giới, từ thấp đến cao lần lượt là: Sơ Kỳ, Trung Kỳ, Hậu Kỳ, Tiểu Cực Vị, Trung Cực Vị, Đại Cực Vị và Viên Mãn.
Tùy thuộc vào công pháp tu luyện mà mỗi người sẽ đột phá vào những thời điểm khác nhau. Ví dụ, ở Hoàng Mạch Cảnh, sự đột phá dựa trên số lượng kinh mạch được khai mở. Người có công pháp yếu kém, đôi khi chỉ cần mở hai kinh mạch đã có thể đột phá lên Hoàng Mạch Cảnh Trung Kỳ. Trong khi đó, có người phải khai mở đến bốn kinh mạch mới đột phá được. Nói chung, ở Hoàng Mạch Cảnh, cảnh giới càng thấp mà khai mở được càng nhiều kinh mạch thì thực lực càng mạnh mẽ.
Đặc biệt, trong số những người đang giao tranh bên dưới, Nguyên Trần nhận thấy phần lớn người mặc thanh bào đều là Hoàng Mạch Cảnh Tiểu Cực Vị, chỉ có ba người đạt Trung Cực Vị. Trong khi đó, đám sơn tặc, thổ phỉ thì hầu hết đều là Trung Cực Vị. Vậy mà hai bên vẫn giao chiến khá tương xứng, đặc biệt là thanh niên cầm thương đang một mình cân bốn mà vẫn không hề rơi vào thế hạ phong.
Chỉ cần nhìn qua là thấy, dù cảnh giới thấp hơn, nhưng đám người thanh bào có công pháp tu luyện cao thâm hơn nhiều, nên lực chiến không hề thua kém đám thổ phỉ, sơn tặc.
Một tên dáng vẻ gầy gò, tay cầm thanh đao, thân mặc bộ quần áo đen, quầng mắt thâm quầng, khuôn mặt hốc hác, lên tiếng cười nói:
"Các ngươi còn chống đỡ được bao lâu nữa? Ta khuyên các ngươi nên thúc thủ chịu trói, may ra còn giữ được một cái mạng. Nên nhớ, người của chúng ta chẳng mấy chốc sẽ kéo đến đây."
Một tên khác béo tròn trùng trục, nhưng bộ đồ lại rách rưới tả tơi, trông cứ như vừa trấn lột của một đứa ăn mày. Khuôn mặt hắn hiện rõ vẻ tham lam và háo sắc, nở một nụ cười khiến bao cô gái phải rùng mình:
"Đao kiếm không có mắt. Chỉ cần các ngươi giao nộp Thủy Linh Thảo và để lại mấy vị mỹ nữ này hầu hạ bọn ta, thì may ra còn có đường sống. Bằng không, các ngươi sẽ phải bỏ xác lại đây!"
Nam tử bên phía thánh viện tức giận đến mức trán nổi gân xanh, gầm lên:
"Mấy tên thổ phỉ các ngươi đang tìm c·ái c·hết! Ta là học viên từ Tử Dương Thánh Viện! Nếu không muốn rước họa vào thân thì cút đi, đừng để ta quay về bẩm báo cao tầng quét sạch cả lũ các ngươi!"
Hai bên cứ vừa giao chiến vừa lời qua tiếng lại, khiến Nguyên Trần không khỏi buồn cười. Đặc biệt, gã thanh niên cầm thương kia không biết có phải não úng nước hay là công tử nhà nào nữa. Giao chiến với bọn thổ phỉ này, nếu không mạnh hơn hẳn chúng, thì đừng hòng dùng thế lực phía sau để uy h·iếp. Không uy h·iếp may ra còn có cơ hội tháo chạy. Chứ một khi đã uy h·iếp, bọn sơn tặc thổ phỉ này sẽ càng đánh hăng hơn, và con đường sống của ngươi chỉ càng thêm hẹp, bởi vì chúng vốn là thổ phỉ mà!
Đúng như dự đoán, bên thổ phỉ sau khi nghe lời uy h·iếp đã hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó lại càng đánh hăng hơn. Bởi chúng biết, nếu để đám người này có kẻ nào trốn thoát, thì chúng chỉ có đường c·hết. Vì thế lực kia không phải thứ bọn chúng có thể trêu chọc.
Trên cao, Nguyên Trần ngán ngẩm lắc đầu trước đám thanh niên non nớt này. Đúng là không có chút kinh nghiệm sống nào. Giờ mà cứ im lặng vừa đánh vừa lùi, may ra còn có cơ hội thoát thân. Hơn nữa, cùng một tông môn mà giao chiến chẳng có chút chiến thuật nào, ai nấy tự lo thân. Thậm chí còn không bằng đám thổ phỉ kia, chúng đánh nhau lâu ngày nên còn có chút kỹ chiến thuật khi hợp sức tấn công.
Nguyên Trần đoán, có lẽ không lâu nữa, bên thổ phỉ sẽ bắt đầu áp đảo và dần giành chiến thắng. Bởi hắn để ý, có một cô nhóc trông chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi, đang bị một gã cầm đại đao dồn đánh không ngừng.
Nghĩ đến đây, Nguyên Trần bắt đầu đảo mắt tìm kiếm cô nhóc đó, nhưng mãi không thấy. Đang cảm thấy có điều chẳng lành, thì một tiếng "rắc" vang lên.
Cái cây cổ thụ cao mấy chục mét mà Nguyên Trần đang ẩn mình bắt đầu nghiêng ngả, rồi đổ sụp.
Bản dịch này là tài sản độc quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.