(Đã dịch) Khi Bác Sĩ Mở Hack - Chương 27: Một giọt x mười giọt máu
Lại là ca cấp cứu đêm.
Trần Thương cảm giác ca đêm cứ như rút thăm trúng thưởng vậy. Nếu vận khí tốt, rút được lá thăm tốt nhất, kiểu "quốc thái dân an, gia hòa vạn sự hưng" thì cả đêm có thể nghỉ ngơi tử tế, thậm chí ngủ được một giấc ngon lành.
Còn nếu vận khí tệ thì thôi rồi!
Ai...
Một đám người tai họa chồng chất sẽ khiến anh phải cắm đầu cắm c�� làm cả đêm.
Trần Thương vừa dứt suy nghĩ đó, đã nghe thấy một trận xôn xao, tiếng ồn ào từ đại sảnh phòng cấp cứu vọng tới.
Xảy ra chuyện rồi!
Trần Thương vội vàng bước ra ngoài. Vừa hay, một trận mùi rượu nồng nặc sực thẳng vào mặt anh.
Chết tiệt, mấy người này uống cồn y tế đấy à?
Mùi gì mà nồng thế không biết!
Chưa thấy người đâu đã ngửi thấy mùi rồi!
Vừa nhìn vào chỗ ngoặt, Trần Thương không kìm được mà lùi lại một bước rưỡi.
Bởi vì...
Anh trông thấy một đám đại hán vạm vỡ đang đứng trong đại sảnh. Ai nấy khí thế hừng hực, trên người dính đầy máu tươi, càng tăng thêm vài phần bá khí. Những vết máu ấy đã thấm đẫm quần áo, nhưng trên mặt những người này lại không hề thấy vẻ đau đớn nào!
Nhưng là...
Anh trông thấy hơn hai mươi người chia thành hai nhóm, toàn những đại hán cởi trần đang chửi rủa ầm ĩ!
Một tên bên trái chửi: "Mày là thằng nhát gan!"
Tên bên phải đáp trả ngay: "Mày là thằng sợ sệt!"
Đại hán bên trái: "Mày xem cái gì xăm trên người mày kìa? Đ*t mẹ, đấy là lão hổ à? Tao thấy giống con mèo thì có!"
Tráng hán bên phải: "Đù má, mày ngon à? Cũng chẳng biết có phải thằng nhóc ở tiệm Thập Nguyên xăm không, cái con rồng kia á? Giống con giun thì có!"
Hai nhóm người, ai nấy hung thần ác sát, chỉ cần đứng im đó mà không nói lời nào là đã đủ khiến người ta cảm thấy rợn người!
Thế nhưng là...
Vậy mà vừa cất lời, cái cảm giác đó lại biến mất sạch bách rồi?
Hơn nữa...
Trần Thương thậm chí còn thấy buồn cười.
Anh có cảm giác cứ như đang xem mấy ông diễn viên hài chuyên nghiệp diễn tấu hài rồi đưa lên phim vậy.
Diễn xuất thì khỏi phải bàn, mà khả năng ăn nói cũng đâu phải dạng vừa!
Bên trái cầm đầu là một gã đại hán đầu trọc, cao lớn vạm vỡ, dù không có cơ bắp cuồn cuộn nhưng nhìn qua đã thấy rất khỏe mạnh, làn da đen rám nắng. Trên cánh tay trái xăm hình một con rồng, nhưng đầu rồng lại bị rạch một đường, đang rỉ máu ra bên ngoài. Hắn ta liên tục dùng quần áo lau máu, khiến chiếc áo phông trắng ngắt của hắn đã chuyển sang màu đỏ. Thế nhưng, thứ bắt mắt nhất l���i không phải mấy thứ đó, mà là sợi dây chuyền vàng trên cổ hắn... Gọi nó là dây chuyền thì hơi quá, nó quá to, Trần Thương cảm giác nó phải to bằng ngón cái.
Cái này chắc phải nặng đến mấy cân ấy chứ!
Còn tên bên phải thì khoa trương hơn, trên tay đeo bảy tám cái nhẫn vàng, trên cổ đeo một khối ngọc, nhưng lại là một khối rất lớn, rất lớn. Điều quan trọng là khối ngọc này không chạm khắc Quan Âm hay Phật, mà lại là Quan nhị gia!
Chậc chậc chậc, kẻ có tiền phẩm vị thực sự là...
Thật sự là buồn tẻ a!
Phần trước ngực nam tử cũng bị rạch một đường, phần đầu lão hổ được xăm trước ngực giờ chỉ còn nhìn thấy mỗi cái đầu trông có vẻ uy mãnh.
Lão đại bên trái vừa chửi một câu, thì đám tiểu đệ phía sau liền hùa theo một câu.
Lão đại bên phải cũng y chang, không kém cạnh là bao.
Nhìn từ xa, hai nhóm người này lại rất ăn ý với nhau.
Hai bên chửi nhau rất hăng, rất vui vẻ.
Mấy cô y tá ban nãy đang lo lắng, bồn chồn cũng đã giảm bớt căng thẳng đi nhiều.
Trần Thương đoán chừng, nếu không ngăn lại, chắc chắn bọn họ có thể chọc ngoáy nhau cả đêm.
"Được rồi, các vị đại ca... Đây là bệnh viện, nhiều người đang nghỉ ngơi, hơn nữa trên người các vị dính nhiều máu thế này, chi bằng băng bó vết thương trước đã, dù sao thì... máu rất quý!"
Đại hán bên trái hận không thể trừng chết Trần Thương: "Tao trông giống thằng thiếu tiền à? Mấy đứa mày mau chuẩn bị đi, mười thằng anh em tụi tao, mỗi thằng một túi, đủ loại máu! Huyết tương, hồng cầu, bạch cầu gì, cứ mang hết ra đây!"
Trần Thương phát hiện, mấy cái danh từ chuyên ngành này phát ra từ miệng đại hán, là cố ý để tăng thêm vẻ "có học thức", tỏ ra ta đây rất "ngầu".
Quả nhiên, lão đại đầu rồng khiêu khích liếc nhìn lão đại xăm đầu hổ.
Lão đại bên phải cũng mắt hổ trừng trừng, trừng lại: "Khinh người à? Máu đắt lắm à? Tụi tao mỗi thằng một cân, uống luôn cho nóng!"
Bên trái: "Thằng ngu! Máu thì phải truyền chứ!"
Bên phải: "Đồ nhà quê! Tao khát nước, muốn uống thì sao?"
Trần Thương: ...
Mẹ kiếp, bọn này là cái quái gì không biết.
Cực kỳ!
Đúng là không thể nói lý với mấy thằng say rượu.
Trần Thương ho khan một tiếng: "Không phải đắt, mà là quan trọng. Các vị đang thiếu máu, lượng máu dự trữ ở bệnh viện cũng không nhiều, về sau còn phải tự đi bồi bổ lại. Hơn nữa cứ chảy máu thế này thì khá nguy hiểm, mất máu quá nhiều..."
Lúc này, một tiểu đệ bỗng nhiên nói với lão đại đầu rồng bên trái: "Lão đại, ngạn ngữ nói: Một giọt tinh trùng bằng mười giọt máu. Vậy thì một cân máu này bằng một lạng tinh trùng đấy ạ! Một phát 'ấy' của ngài mới được mấy khắc, ngài nghĩ xem, chảy nhiều máu thế này, còn không bằng... Mất máu như vậy chẳng may mắn chút nào đâu ạ?..."
Hai lão đại lập tức như bừng tỉnh khỏi giấc mộng!
Trời ạ, Trần Thương bó tay chấm com rồi, lời giải thích này, tuyệt thật!
Thật là cạn lời!
Sao mình lại suýt chút nữa bị thuyết phục là phải tiết kiệm máu rồi?
"Bác sĩ! Trước tiên cầm máu và khâu vết thương lại cho tôi! Tôi cho... Cho ông tiền." Lão đại đầu rồng có vẻ bị cái lý luận của tiểu đệ ban nãy làm cho khiếp vía.
Trần Th��ơng cũng ngẩn người, đúng là không thể áp dụng lý luận của mình với đám người này được.
Chỉ có lý luận của bọn họ mới là có tác dụng.
Trần Thương bất đắc dĩ thở dài: "Trước tiên đi lấy số cấp cứu đã."
Thằng tiểu đệ ban nãy rất nhanh nhẹn, đứng dậy đi đăng ký ngay. Còn tráng hán đeo ngọc Quan nhị gia trước ngực đối diện hình như cũng bị cái "lý luận tinh huyết" này làm cho sợ, cũng cảm thấy rất có lý!
Hắn thất vọng liếc nhìn đám tiểu đệ bên cạnh, có vẻ như đang cảm thấy chán nản và mất mặt vì chúng nó không được tích sự gì.
Bất quá, nghĩ đến tổn hại lớn như vậy mà mình đang gánh chịu, hắn ta vẫn biến sắc mặt, cũng vội vàng xông tới theo: "Bác sĩ, miệng vết thương của tôi sâu, khâu cho tôi trước đi!"
Trần Thương nhìn tình huống của nam tử, nói: "Ra quầy cấp cứu lấy số, dùng căn cước công dân ấy. Không phải vội, cứ từ từ thôi. Hệ thống yêu cầu nhập thông tin của các vị."
Sau đó nhìn những người khác: "Các vị cũng vậy, mỗi người một số, ai cũng chảy máu, đều phải rửa sạch vết thương, kẻo bị nhiễm trùng."
Gã đầu rồng nhìn lão hổ ca: "Chậc chậc, thấy chưa? Cái này gọi là nguồn nhân lực và tố chất, hiệu suất là phải cao chứ!"
Nói xong liền khiêu khích bước vào phòng xử lý.
Khi đến cửa, hắn ta còn không quên quay đầu khiêu khích lại một lần nữa: "Mày đấy, chuyện gì cũng phải theo sau tao!"
Gã đầu rồng lập tức nổi giận: "Hừ! Tao ngứa mắt thằng bác sĩ trẻ này lắm, nó khâu cái quái gì. Đến lúc đó nó khâu đầu rồng của mày thành một con giun, cái mắt rồng của mày nó cũng khâu tịt lại cho mà xem! Tao đi Bệnh viện Nhân dân tỉnh đây, chỗ đó chắc chắn là chuyên gia!"
"Các huynh đệ, đi! Hổ ca đưa các chú đi Bệnh viện Nhân dân tỉnh!"
"Đúng rồi! Đi theo Hổ ca tìm chuyên gia."
Gã đầu rồng vừa mới bước vào bỗng nhiên ngừng chân!
Bởi vì hắn cảm thấy gã đầu hổ nói rất có lý, định quay lưng đuổi theo ra ngoài: "Các huynh đệ, chúng ta cũng đi tìm chuyên gia! Không thể chịu thiệt thòi được, lỡ đâu cái đầu rồng của tao bị xăm hỏng, thì con mẹ nó lỗ to! Tao tốn mấy vạn tệ để xăm cơ mà..."
Tr��n Thương vừa mới mở túi dụng cụ vệ sinh và khâu vết thương, bỗng nhiên nghe thấy câu nói này, vẻ mặt ngơ ngác, không biết phải làm sao.
Lúc này, Trần Thương bỗng nhiên trông thấy trên đầu lão đại đầu rồng bỗng nhiên xuất hiện một dấu chấm hỏi.
Toàn bộ nội dung bạn vừa đọc đều do truyen.free dày công biên tập.