(Đã dịch) Khoa Học Và Tu Luyện - Chương 27: Bữa cơm thân mật.
Sáng hôm sau, nắng sớm chan hòa chiếu qua khe cửa, đánh thức Hoàng Phong dậy. Đã lâu lắm rồi hắn mới ngủ muộn như vậy.
Với một ấm trà sớm trên tay, Hoàng Phong ngồi bên ban công, thong thả xem lại tài liệu khoa học mà Hệ Thống đã quán thâu vào ký ức hắn hôm qua. Hắn nhận ra rằng việc xem tài liệu trên mặt bảng Hệ Thống dễ chịu và dễ học hơn nhiều so với việc nhắm mắt lại để truy cập ký ức.
Chỉ một lần lướt qua, hắn đã đắm chìm vào việc học hỏi kiến thức mới đến tận chiều tối. Mãi cho đến khi mùi thơm từ bếp nhà bên bay vào mũi, hắn mới hoàn hồn, thoát khỏi trạng thái tập trung cao độ. Mùi hương ấy càng kích thích cơn thèm ăn, khiến Hoàng Phong quyết định dừng việc học lại để chuẩn bị một bữa ăn thật ngon.
Hoàng Phong cũng định mời vợ chồng anh Bảo một bữa cơm do chính tay mình nấu để cảm ơn sự chăm sóc của anh chị bấy lâu nay.
Cầm điện thoại lên định gọi cho anh Bảo, hắn lại thôi, quyết định trực tiếp bước sang gõ cửa nhà anh. Chỉ mấy giây sau, giọng trầm ổn của anh Bảo đã vang lên từ phía sau cánh cửa.
- Phong đó hả? Vào đây.
- Em chào anh.
Hoàng Phong theo anh Bảo bước vào trong phòng.
- Chị Chi đi đâu rồi anh?
- Đang trên đường về, chị ấy còn ghé vào chợ mua ít đồ ăn. Cậu ở lại ăn tối với anh chị nhé.
- Em đang định mời anh chị một bữa cơm do em làm đây.
- Cậu cũng biết nấu ăn ư?
- Tay nghề tổ truyền đó anh.
- Thế thì tốt, mời thì không cần đâu, cứ nấu luôn ở bếp nhà anh chị này. Chị Chi hay nấu nướng nên bếp cũng đầy đủ mọi thứ lắm.
- Thế cũng được ạ. Để em về lấy ít đồ.
Hoàng Phong về lấy ít nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh mang sang. Không lâu sau đó, chị Chi cũng trở về kèm theo vài món đồ nữa. Ba người quây quần trong căn bếp, chẳng mấy chốc một bàn ăn thơm ngào ngạt đã được chuẩn bị tươm tất. Anh Bảo lấy mấy lon bia chia cho cả ba rồi cùng ngồi xuống bàn.
- Ừm. Ngon thiệt đó. Không ngờ cậu em nấu ăn ngon thế này.
- Tổ truyền mà anh. Nhà em mấy đời đầu bếp.
Hoàng Phong cứ bịa thế, bởi đúng là trước kia cha mẹ hắn có mở một quán ăn nhỏ trong trấn, nhưng giờ thì ai mà kiểm chứng được cơ chứ. Ba người vừa ăn vừa nói chuyện phiếm, chủ yếu là anh Bảo nói, còn chị Chi thì chỉ mỉm cười yên lặng lắng nghe và gắp thức ăn cho hai anh em.
- Giờ cậu tu luyện đến đâu rồi?
- 180 khiếu huyệt rồi anh.
- Sao nhanh thế?
- Trước đây em ở trong trại cô nhi, đánh bậy đánh bạ thế nào lại khai mở được mấy khiếu huyệt trong phổi, đau gần chết nhưng sau đ�� tu luyện nhanh hơn nhiều lắm.
- Ra vậy, cậu em tôi mạng lớn lắm đó. Nghe mấy chuyên gia phân tích thì ở Luyện khí kỳ mà mở mấy khiếu huyệt đó quá nửa là toi mạng, không chết thì cũng thành tật, chỉ có hai mươi phần trăm tỷ lệ thành công mà không việc gì. Lợi ích lớn nhưng nguy hiểm cũng quá lớn, bí lắm thì đánh liều mở một hai cái trong Luyện khí kỳ còn may ra, chứ mở năm bảy cái thì có mấy mạng cũng chẳng đủ mà liều đâu.
- Hì hì. Giờ nghĩ lại lúc đó em cũng may thiệt.
- Số cậu quá may đó chứ. Luyện khí kỳ mở khiếu huyệt trong phổi mà không sao, lại tìm được linh dược mới, chạy thoát khỏi quân Hoắc gia truy bắt, trong rừng cả tuần mà không chết.
Nghĩ lại, cậu em đúng là số lớn mạng lớn thật, người khác thì đã chết mất xác từ lâu rồi.
Hoàng Phong thầm nghĩ trong lòng, có Hệ Thống chứ không hắn cũng chẳng dám liều như vậy.
- Thế có muốn đi học không?
- Đi học?
- Đúng rồi, cấp ba ban tu tiên.
- Em chỉ mới biết chữ, vừa học xong cấp một, giờ sao lên thẳng được cấp ba anh.
- Ban tu luyện đâu có nặng văn hóa, c�� đứa dốt đặc cán mai vẫn dựa vào thiên phú mà lên lớp như thường. Trên lớp có rất nhiều tiết giảng giải về tu luyện cho học sinh.
- Anh nói thế chứ nó vẫn hơn em chẳng biết gì. Mà tu luyện thì bây giờ trên mạng cũng có nhiều lắm, nhất là sau khi “Vô danh” tiền bối livestream, thì video hay bài viết về Luyện khí và Trúc cơ đâu đâu cũng thấy.
- Đúng vậy, tiền bối thật vĩ đại. Trước kia tu luyện toàn mò mẫm mà đi chứ đâu như tiền bối nói, có chương pháp, có khoa học đàng hoàng. Bây giờ tụi em đi sau thì sướng rồi, có thiên phú, có chăm chỉ thì Trúc cơ dễ như chơi, Kim đan cũng không còn xa vời như trước.
- Đúng vậy, giờ chỉ cần có thiên phú, thêm chăm chỉ sớm muộn cũng đến Trúc cơ viên mãn, chỉ là tốn bao nhiêu thời gian thôi.
- Không biết lần sau tiền bối có giảng Kim đan tu luyện không, anh cũng được lợi từ bài giảng của tiền bối, giờ con đường thông suốt, việc kết đan chỉ còn là vấn đề thời gian. Anh còn nghe nói căn cứ sắp đưa tiền bối viết vào sách giáo khoa và sách lịch sử nữa, các nơi đều đang chuẩn bị, anh có ông bạn làm bên giáo dục, hôm qua đã nhận được chỉ thị từ cấp trên rồi.
- Cũng phải thôi anh, tiền bối cống hiến như vậy không được viết vào sách thì ai đáng viết vào sách nữa.
- Đúng. Nào cạn lon.
Cả ba người hàn huyên khá lâu, hơn chín giờ tối Hoàng Phong mới xin phép ra về. Sau một trận tắm rửa sảng khoái, hắn lại lên mạng xem phản ứng của mọi người về buổi livestream hôm qua.
Đúng như dự đoán của hắn, video buổi livestream chỉ trong một ngày đã đứng đầu bảng xếp hạng về số lượt xem. Ngay sau đó là hàng loạt video phân tích chuyên sâu và lý giải kiến thức hắn đã giảng giải hôm qua, đều do các chuyên gia thực hiện.
Hoàng Phong cũng dành chút thời gian xem lại những video này, hắn lo sợ có ai đó lý giải sai lầm gây ra hậu họa không đáng có. Nhưng có vẻ hắn đã quá đánh giá thấp các chuyên gia, chỉ một ngày thôi mà đã có nhiều video vô cùng cặn kẽ, hơn nữa lý giải cũng rất chuẩn xác, lấy ví dụ và thông số còn chi tiết hơn nhiều so với lúc hắn livestream. Thấy vậy, Hoàng Phong cũng rất yên tâm, không còn lo lắng mà tắt máy tính đi ��ể tiếp tục tu luyện.
Mặc dù vừa mới Trúc cơ xong, nhưng do tất cả các khiếu huyệt đều đã được đả thông từ Luyện khí kỳ, nên giai đoạn tu luyện Trúc cơ của hắn ngắn hơn rất nhiều. Theo Hệ Thống tính toán, chỉ sau khoảng nửa tháng với Vô Cấu Chân Nguyên Đan (đan dược tu luyện chủ yếu trong giai đoạn Trúc cơ) do Hệ Thống cung cấp, Hoàng Phong có thể đạt tới Trúc cơ viên mãn. So với người khác cần mấy năm, thậm chí mấy chục năm để Trúc cơ, thì đây có thể gọi là tốc độ ánh sáng Trúc cơ.
Điều cuối cùng mà Hoàng Phong cần làm trong giai đoạn Trúc cơ này là học tập các võ kỹ, thuật pháp, rồi thông qua ma luyện và chiến đấu để tìm ra những môn thích hợp nhất với bản thân. Từ đó, hắn sẽ thuận lợi đả thông thêm mấy Thần khiếu trên cơ thể, chuẩn bị cho giai đoạn kết đan và lĩnh ngộ ngụy Thần thông cho riêng mình.
Nếu cứ theo kế hoạch này thì khoảng một tháng sau, Hoàng Phong sẽ phải ra khỏi thành một chuyến. Hắn cần tìm một lý do thích hợp để ra dã ngoại. Việc luyện tập võ kỹ trong thành phố mà muốn giấu giếm là khá khó khăn, hắn lại còn đang là đối tượng được quan sát, nên muốn ẩn giấu càng khó hơn nữa. Hoàng Phong cũng không tin quân bộ thành Thăng Long lại để hắn tự do một cách đơn giản mà không hề quan tâm gì, đơn cử như việc hắn ở ngay cạnh gia đình anh Bảo cũng đã là một sự thể hiện khá rõ ràng.
Không biết làm sao, Hoàng Phong đành mặc kệ, rồi đi đến đâu hay đến đó. Hắn gọi Hệ Thống đổi lấy mấy viên Chân Nguyên Đan rồi sau đó lâm vào tu luyện. Còn cái lý do ra thành thì đến lúc đó tìm hiểu rồi tính tiếp, ai mà lo xa thế được, hắn cũng chẳng phải Gia Cát Khổng Minh.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.