(Đã dịch) Khoa Học Và Tu Luyện - Chương 42: Linh thực.
Thu Hiền luống cuống quay lại, cô thấy cha mình đang đứng đằng sau từ bao giờ.
– Bố. Sao bố lại ở đây?
Đằng sau cô, một người đàn ông trung niên trong bộ quân phục đang mỉm cười hiền từ nhìn cô. Ông tiến lại gần, bàn tay phải nhẹ nhàng xoa đầu cô rồi hỏi:
– Bạn học con à?
– Dạ. Không phải.
– Hai đứa có vẻ thân nhỉ?
– Con gặp cậu ấy trong công viên gần nhà bố ạ. Cậu ấy dạy cho con nhiều thứ lắm.
Thu Hiền nói rồi ôm lấy tay bố, hai cha con đi vào trong chung cư.
– Con gái của bố lại có bạn đồng lứa có thể dạy cho mình cơ đấy. Lại còn ‘nhiều lắm’ nữa chứ. Chà chà.
– Bố.
– Sao, tiểu thiên tài của bố. Bố nói không đúng sao?
Ông Nam không nói sai. Ngay từ bé, Thu Hiền đã bộc lộ thiên phú cùng trí thông minh xuất chúng. Sáu tuổi bắt đầu luyện võ, tám tuổi thành Võ Giả, mười tuổi Luyện Khí, mười hai tuổi Võ Sư, mười ba tuổi Trúc Cơ. Nếu không phải gần đây “Vô Danh” công bố một phương pháp tu luyện vô cùng khoa học và tân tiến, khiến cô phải dành thời gian rèn luyện lại căn cơ, thì có lẽ bây giờ Thu Hiền đã đột phá Trúc Cơ hậu kỳ rồi. Không chỉ trong tu luyện, cô còn vô cùng xuất sắc trong học tập. Mười lăm tuổi, cô đã hoàn tất chương trình văn hóa cấp ba, hiện đang dồn toàn bộ tâm sức cho việc tu luyện, nên mới có khoảng thời gian dài ở nhà như vậy. Dù sao đến trường cô cũng chẳng học hỏi thêm được gì, nên Thu Hiền đã thẳng thắn chọn ở nhà tự mình học tập và tu luyện. Tính cách của cô không đanh đá chua ngoa, mà ngược lại, khá thẳng thắn và có chút ngạo kiều. Ngay từ bé, cô đã có ham muốn tu luyện mạnh mẽ, không mấy quan tâm đến thời trang hay trang điểm, dẫn đến việc ở trường cô hơi cô độc, rất ít bạn bè thân thiết.
Ông Nam chưa bao giờ thấy Thu Hiền đi chơi hay học hỏi được gì từ bạn bè đồng trang lứa. Chuyện hôm nay khiến ông vô cùng ngạc nhiên và cũng rất tò mò về cậu con trai kia.
– Con gái bố, kể cho bố nghe xem nào.
Vào đến nhà, hai bố con gặp mẹ cô đang chuẩn bị nấu bữa tối.
– Con chào mẹ.
– Con gái ngoan về rồi đấy à. Nay vui gớm nhỉ?
– Dạ vâng. Để con giúp mẹ nhặt rau.
Cô vừa nói dứt lời thì mẹ cô đã đẩy nhẹ cô ra.
– Đi đi. Đi tắm đi. Vừa đi tập về, người toàn mồ hôi kìa, tắm đi rồi còn ăn cơm.
Mẹ cô đâu biết hôm nay Thu Hiền chỉ luyện tập một chút, vỏn vẹn mấy mươi phút học Bá Quyền theo Hoàng Phong, với thể chất của cô thì cũng chẳng tốn mấy giọt mồ hôi. Bởi vậy, cô mới chủ động xin nhặt rau giúp mẹ. Thế nhưng, nghe lời mẹ, cô vẫn lên nhà đi tắm.
Ông Nam thấy Thu Hiền không kể, cũng chẳng gượng ép hỏi thêm, mà chỉ mỉm cười nhìn hai mẹ con đối thoại. Sau khi trút bỏ bộ quân phục, khoác lên mình chiếc áo thoải mái mặc ở nhà, ông Nam mới ngồi xuống ghế, vừa nhìn vợ làm cơm vừa tán gẫu.
– Mình à, nay tôi thấy con Hiền đi cùng một cậu bạn trai từ công viên về. Hai đứa trò chuyện có vẻ hợp tính lắm.
– Hiền nhà ta cũng biết kết bạn rồi ấy à? Thế ông có biết cậu con trai kia là ai không?
– Không biết. Chỉ là ở ngay chung cư đối diện thôi.
– Thế chắc là họ hàng, con cháu của đồng chí nào đó.
– Chắc vậy, tôi chưa thấy bao giờ, chắc mới chuyển đến.
Ông Nam tuy có biết đến Hoàng Phong, cũng từng xem hồ sơ và bức ảnh của cậu ta, nhưng sau khi Hoàng Phong Trúc Cơ, cậu ta đã thay đổi rất nhiều, từ khí chất, chiều cao đến hình thể đều khác biệt hẳn so với trước kia. Nhìn từ xa, ông không thể nào nhận ra cậu bé Hoàng Phong gầy nhom, phảng phất vẻ sương gió của mấy tháng trước trong ảnh.
– Thế lát nữa ăn cơm tôi hỏi lại xem. Mà con bé nói thế nào?
– Nó bảo học được từ cậu bé ấy rất nhiều.
– Hả? Nó nói dối hay sao?
– Không biết. Con Hiền có nói dối vợ chồng mình bao giờ đâu chứ.
– Đồng lứa thì ai mà dạy được cái Hiền cái gì.
Ông Nam cũng lắc đầu.
– Nhìn cậu bé ấy cũng phải 17, 18 tuổi rồi. Chắc hẳn phải có điều gì đó khiến con bé hứng thú.
– Ừ.
Đến bữa cơm, bà Hòa hỏi lại Thu Hiền về Hoàng Phong. Cô cũng không hề giấu giếm, kể lại cho bố mẹ nghe từ lần đầu gặp mặt cho đến hôm nay, việc Hoàng Phong truyền lại cho cô môn quyền pháp gia truyền kia. Nghe xong câu chuyện cô con gái kể, ông Nam mới dò hỏi:
– Con có biết cậu ấy là ai không, hay chỉ biết mỗi cái tên Phong thôi?
– Có chứ ạ. Bố cũng biết cậu ấy mà.
– Hả?
Ông Nam hơi ngạc nhiên.
– Cậu ấy tên Hoàng Phong, từng ở cô nhi viện Hoắc gia, trốn về Thăng Long Thành chúng ta. Bố từng kể con nghe rồi còn gì.
– Hả? Lại là cậu bé đó ư?
Ông Nam cố nhớ lại hình tượng của hai người nhưng sửng sốt nhận ra không tìm được mấy điểm trùng hợp, dù chỉ cách nhau vài tháng.
– Có đúng không? Thế cậu ta bây giờ cảnh giới gì?
– Con cũng không rõ. Nhưng ít nhất đã Trúc Cơ.
Ông Nam nghe thế lập tức hiểu ra. Sau khi Trúc Cơ, thân thể sẽ được cải thiện và thay đổi rất nhiều. Mấy tháng trước cậu bé ấy mới Luyện Khí hậu kỳ, bây giờ Trúc Cơ cũng là điều dễ hiểu. Dù sao, việc Trúc Cơ bây giờ cũng không còn khó khăn như hồi trước. Theo thống kê, từ khi “Vô Danh” phổ biến Khoa học Tu Luyện Pháp, tỉ lệ Trúc Cơ thành công tại Thăng Long Thành đã tăng cao đột biến, lên tới bảy mươi phần trăm. Phải biết, trước đây tỉ lệ này chưa tới ba mươi phần trăm, thậm chí có người mười mấy năm còn chưa thể chạm đến cánh cửa, chứ đừng nói đến việc Trúc Cơ. Ông chỉ hơi nghi hoặc về việc Hoàng Phong đã học được những kiến thức kia từ đâu mà thôi.
Hoàng Phong không hề hay biết chuyện xảy ra với Thu Hiền sau khi cô về nhà. Theo hắn, đó chỉ đơn thuần là truyền một bộ quyền pháp cho một cô bé mà thôi. Chẳng có gì to tát cả.
Vừa về đến phòng, Hoàng Phong liền nhận được điện thoại của anh Bảo.
– Phong hả.
– Dạ. Em chào anh.
– Dạo này em thế nào rồi?
– Em vừa đột phá Trúc Cơ xong, anh ạ.
– Ha ha. Thế chúc mừng em nhé. Thuận lợi cả chứ?
– Vâng, tất cả đều ổn ạ.
– Ừ. Có gì anh chị vài hôm nữa về sẽ tổ chức liên hoan cho em nhé.
– Dạ. Khi nào anh về, nhớ gọi em nhé. Dạo này tay nghề nấu ăn của em tăng vọt đấy. Đảm bảo anh chị sẽ hết lời khen ngợi.
– Ok. Vậy anh được hưởng lộc của chú rồi nhé. Khi nào về đến nơi, anh sẽ báo. Thế nhé. Bye em.
– Bye anh.
Hoàng Phong tắt máy, sau đó đi tắm rửa rồi lại tiếp tục luyện tập trù nghệ. Mấy hôm trước, hắn mới khám phá ra rằng việc nấu ăn cũng có thể gia tăng đáng kể khả năng khống chế và điều động chân nguyên của mình. Rất nhiều phương pháp nấu ăn đòi hỏi kỹ thuật tay chân thật tinh xảo, khả năng khống chế hỏa hầu cùng điều động chân nguyên cực kỳ tinh tế. Đơn cử như một món thịt hấp, nó có thể đơn giản với rất nhiều người, nhưng muốn chế biến thành một món ăn mỹ vị đã là điều không dễ, mà biến thành Linh Thực thì lại càng khó khăn hơn. Nguyên năng ẩn chứa bên trong nguyên liệu nấu ăn cực kỳ dễ bị đồng hóa, chuyển đổi thành các loại năng lượng khác, dẫn đến tiêu biến và thất thoát. Một món Linh Thực yêu cầu phải giữ lại đầy đủ một phần lượng Nguyên năng vốn có trong nguyên liệu, đồng thời vẫn có thể kích hoạt phần Nguyên năng đã hao phí, biến chúng thành các loại năng lượng có ích nhằm tăng cường chất lượng, mỹ vị, màu sắc và mùi thơm của món ăn. Muốn chế biến được Linh Thực, người đầu bếp cần phải hiểu rõ từng loại nguyên liệu, tìm hiểu sự phân phối Nguyên năng trong chúng, sự biến đổi của Nguyên năng khi nấu nướng để kết hợp hài hòa. Đồng thời, còn cần sử dụng chân nguyên tự thân để tương tác qua lại với Nguyên năng trong thức ăn. Hoàng Phong dù đã kiên trì thử rất nhiều lần, nhưng vẫn chưa thể chính thức làm ra một món Linh Thực nào. Hắn đang cố gắng học thành thạo một món để mấy hôm nữa chiêu đãi hai anh chị.
Nội dung này được biên tập và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, kính mong quý độc giả không sao chép trái phép.