(Đã dịch) Khu Mật Viện - Chương 1: Q1. Vương. Chapter 00. ...
Đại Cồ Việt
Năm Thuận Thiên thứ mười chín (1028)
Tinh lâu Ngũ Phụng
Đoan Môn
Cấm Thành Thăng Long
Thanh minh
Đã mười tám năm kể từ ngày đương kim Thánh thượng ban Chiếu Dời Đô từ Hoa Lư về thành Đại La. Mười tám năm kể từ khi kinh thành mang tên mới Thăng Long, mười tám năm hoàng đế cùng triều thần đã nắm được thế rồng cuộn hổ ngồi để định liệu việc quốc gia đại sự. Mười tám năm, kinh đô mới cũng đưa vị thế của Đại Cồ Việt lên một tầm vóc mới. Mười tám năm, bên ngoài thì bình Chiêm, chống Đại Lý, so tài với nhà Tống ngay tại trại Như Hồng; bên trong thì an ổn bốn bề, từ khê động đến hải đảo, những vùng trọng yếu đều có sự đồng lòng giúp sức của các thủ lĩnh địa phương can trường và trung thành hết mực. Và điều quan trọng nhất là con dân được miễn thuế, giảm tô, đời sống bình an sung túc.
Đô thành vạn thế đế vương được lựa chọn và kiến thiết dựa trên thế đất nằm gọn trong sông và tựa đầu vào núi, vừa thuận lợi cho việc binh bị lại vừa hợp lý cho việc giao thương muôn nẻo. Các bức tường thành chia Thăng Long thành ba phần là kinh thành, hoàng thành và cấm thành.
La thành là vòng thành ngoài cùng, được xây dựng trên nền cũ của Tô Lịch Giang Thành từ thời Lý Bí, tức Lý Nam Đế, rồi thành Tống Bình và tới thành Đại La cũ. La thành vừa là thành, vừa là đê, nằm gọn trong dòng chảy của ba con sông là sông Nhị Hà, sông Tô Lịch và sông Kim Ngưu. Ba con sông tạo th��nh chiến hào tự nhiên bao bọc kinh đô. Tường thành dài hai ngàn trượng với mười lăm cửa thành và sáu cửa cống để tiện voi ngựa lẫn thuyền bè đi lại. Trên thành bố trí năm mươi lăm lầu vọng địch có hỏa dược và đuốc mồi để thắp lửa hiệu liên hoàn mỗi khi có biến. Các cửa thành đều thông thẳng đường cái đến khu hoàng thành.
Hoàng thành là vòng thành thứ hai ngăn cách khu vực triều đình với khu thị dân. Hoàng thành có chiều dài mỗi mặt đến hai mươi trượng, với bốn cửa thông ra bốn phía nam bắc đông tây, xây theo lối vọng lâu, bên trên là lầu gác, bên dưới là tường thành. Khu thị dân giữa hoàng thành và la thành gọi là kinh thành. Kinh thành Thăng Long có sáu mươi mốt phường là nơi ăn ở, sản xuất và buôn bán của thị dân. Mỗi phường là một khu đất vuông tập hợp các hộ dân cư cùng làm một nghề, hình thành nên một đơn vị hành chính. Các phường được ngăn cách bởi lối đi gọi là phố, dân cư các phường tổ chức buôn bán trên các phố đó. Do đó, ở phía đông kinh thành hình thành một khu gọi là Ba Mươi Sáu Phố, hầu hết các phố có tên bắt đầu bằng từ "Hàng", từ Hàng Đào, Hàng Rươi, Hàng Cá đến Hàng Mắm, Hàng Muối, Hàng Buồm. Người dân vẫn quen gọi các cửa thành dẫn vào các phường đó là cửa ô, còn những cửa dẫn nước thì gọi là các cửa cống.
Và phần cốt lõi của hoàng thành chính là cấm thành, nơi ở của vua và hoàng thất, cũng là nơi thiết triều của trăm quan nghị sự.
Đoan Môn là cổng nối giữa cấm thành và hoàng thành. Đoan Môn được xây bằng đá, có năm cửa. Một cửa lớn ở giữa gọi là cửa Đoan chỉ dành riêng cho Hoàng đế cùng nội thị và cận vệ. Hai cửa nhỏ hai bên gọi là Tả Hữu Giáp môn, dành cho văn võ bá quan. Hai cửa hông gọi là Tả Hữu Dịch môn, dành cho lính tráng, voi ngựa.
Nằm ngay trên thành Đoan Môn là Tinh lâu Ngũ Phụng. Tinh lâu Ngũ Phụng là lễ đài chính của kinh đô, là nơi tổ chức những lễ nghi trọng thể như duyệt binh, ban lịch, ban sóc hàng năm.
Tinh lâu gồm năm tòa lầu cao lớn, rộng rãi và nguy nga. Ba tòa ở giữa thì lợp mái hoàng lưu ly, vì đó là nơi đứng ngồi của vua và hoàng thân quốc thích vào những ngày lễ. Hai tòa hai bên lợp thanh lưu ly, vì đó là nơi đứng ngồi của bá quan. Đứng trên lầu Ngũ Phụng, tầm mắt có thể bao quát cả ngoài thành qua cửa nam, tức cửa Đại Hưng. Vào các ngày lễ, vua và văn võ bá quan đứng trên Tinh lâu, dân vào thành từ cửa đông và chiêm bái rồi ra bằng cửa Đại Hưng.
Nếu không phải ngày lễ, Tinh lâu Ngũ Phụng chỉ có Cấm vệ quân đứng canh gác.
Đám lính Cấm vệ quân chừng mười mấy người, mặc giáp mây lụa đen, đang hướng tầm mắt ra phía nam hoàng thành, nơi xa xa. Đứng ngay phía sau là vị chủ tướng của đám quân này, mặc minh quang khải giáp màu nâu đồng, bên trong là áo lụa xanh đen. Hôm nay có nhật thực nên trời tối đen như mực. Gã chủ tướng hỏi người Cấm vệ quân đứng trước mặt đang quay lưng về phía mình:
- Sao hôm kia chú không đi tụ họp với các anh em?
Gã cấm quân vẫn căng mắt hướng về phía nam, trả lời:
- Thưa chủ tướng, hôm đó cháu nhà bị cảm, em phải ở nhà lo cho cháu rồi đi mời thầy thuốc, em không đi được.
Gã chủ tướng hỏi tiếp:
- Ừ, thế không đi, sao lại không nhận quà anh em gửi?
Cấm quân trả lời:
- Vâng, tính em ngay thẳng, vô công bất thụ lộc. Em chưa làm được công trạng gì, nên đâu dám nhận quà.
Đang trò chuyện thì có tiếng hô báo động vang lên:
- Có ánh đuốc, có đoàn người đang tiến về cửa nam!
Gã chủ tướng vẫy vẫy tay ra hiệu cho đám cấm quân:
- Xem kìa, cờ của nhà ai đó?
Một gã cấm quân lên tiếng:
- Là cờ "Thập bát tử" của hoàng gia. Cờ của Đông cung! Đoàn Thái tử, Thái tử đã hồi cung! Mau chuẩn bị mở cổng!
Cổng mở.
Đoàn mấy trăm người, gồm Đông cung Thái tử và đám Ngự tiền thị vệ, rảo bước tiến vào cổng Đại Hưng, rồi qua Đoan Môn để vào điện Càn Nguyên.
Ở phía này, đám Điện tiền thị vệ đóng hai cổng lại sau khi đoàn Thái tử đã qua cổng hết. Được một lúc, bỗng một gã cấm quân lại hô vang:
- Lại có đoàn người của nhà nào đến. Cũng cờ "Thập bát tử". Cờ Thánh Dực. Ơ kìa! Sao đoàn Thánh Dực lại đông đúc thế? Ai đã cho phép Thánh Dực?
Sụt.
Còn chưa kịp hết câu thắc mắc, gã cấm quân cảm thấy phần lưng bị hở giáp mây ươn ướt, rồi đột nhiên cảm thấy lạnh dần. Khi quay lại, gã thấy vướng víu. Nhìn sang bên cạnh thấy mấy cấm quân khác đều bị đâm, có kẻ đã ngã gục, bấy giờ gã mới đoán ra được điều mình đang gặp phải.
Bị đâm thấu lưng.
Gã cấm quân quay ra nhìn người chủ tướng đâm sau lưng mình với ánh mắt tràn đầy ngỡ ngàng rồi gục xuống.
Một trong bảy người bị đâm, như có hồi quang phản chiếu, đá văng kẻ đồng đội vừa đâm mình một cước rồi vùng lên chạy ra phía sau lễ đài, vừa mở cửa chạy vào bên trong vừa lớn tiếng kêu "Hộ giá, hộ giá!".
Gã cấm quân vừa đâm sau lưng bật dậy đuổi theo. Thấy kẻ bị đâm chạy đến tận mặt thành trong nhìn ra sân Long Trì, mở cửa hô lớn: "Hộ giá!". Chữ "giá" còn chưa kịp thốt ra hết.
Phập.
Gã đuổi theo phi kiếm trúng cổ kẻ bị đâm.
Kẻ bị đâm ngã vật xuống với tiếng "bịch". Thân thể nát bươm trước sân Long Trì.
Trước đó vài canh giờ...
Toàn bộ nội dung biên tập này được thực hiện và sở hữu bởi truyen.free.