Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Khu Mật Viện - Chương 28: Q1. Chapter 15.2. Phi thương bất phú

Trong triều đình nhà họ Lý, các văn quan phụ việc cho Hoàng đế hầu hết đều tập hợp trong những cơ quan gọi là Tam sảnh. Tam sảnh bao gồm Thượng thư sảnh, Trung thư sảnh và Môn hạ sảnh. Thượng thư sảnh gồm các chức Thượng thư các bộ chuyên lo nội vụ và Viên ngoại lang phụ trách việc đối ngoại, là những người tham mưu, cố vấn cho nhà vua về chính sách. Trung thư sảnh bao gồm các chức Thị lang, những người phụ tá cho Thượng thư và chịu trách nhiệm ghi chép chính sách do vua cùng Thượng thư sảnh quyết định để ban hành văn bản. Môn hạ sảnh gồm các quan hành khiển, nội nhân, chi hậu, nội thị thái giám – những người sẽ thi hành hoặc truyền lệnh thi hành các chính sách đã được quyết định. Khi nhìn vào triều đình, chỉ riêng nhà họ Nguyễn đã có một vị Thái úy, một tướng quân và đến năm vị Thượng thư, đủ thấy thế lực gia tộc lớn đến nhường nào.

Nguyễn Khánh rảo bước tiến vào Đại Sảnh Đường. Hắn chắp hai tay, khẽ cúi đầu vái chào trước tiên là chủ tọa Nguyễn Quang Lợi từ xa. Sau đó, hắn từng bước tiến vào, vừa đi vừa vái chào những người còn lại của Nguyễn gia trong sảnh. Tất cả khách dự tiệc cũng đều chắp tay đáp lễ Khánh. Thái úy Nguyễn Quang Lợi nở nụ cười, chòm râu quanh miệng được cắt tỉa cẩn thận khẽ động khi ông cất tiếng:

– Quốc gia đại sự trăm công ngàn việc, vậy mà quan Khâm sai vẫn hạ cố tới dự bữa tiệc của gia đình, thật đáng quý biết bao!

Khánh nhẹ nhàng tiến tới phía trước bàn chủ tọa, vẫn chắp tay, khẽ gật đầu chào chủ tọa rồi quay xuống các bàn phía dưới, dõng dạc nói:

– Nếu không phải chuyện quốc gia đại sự, thì còn việc gì trọng đại hơn ngày lễ tổ tông của gia tộc, thưa anh trưởng, thưa các chú bác, anh em. Việc quan gia không thể từ nan, khiến tôi không thể thu xếp đến dự đúng giờ. Khánh này xin được tạ lỗi cùng toàn thể tông tộc.

Thái úy mỉm cười đỡ lời:

– Không không đâu, việc nước là việc tối quan trọng, việc nhà nếu lỡ yến này thì còn yến khác, quan Khâm sai nào có lỗi lầm gì đâu mà phải tạ lỗi. Thôi, mời Định Thắng tướng quân an vị.

– Không, chẳng cần phải tạ lỗi gì đâu.

Đám đông phía dưới xôn xao.

Khánh khẽ cúi đầu vái chào thêm một lần nữa rồi an vị vào chỗ của mình. Thái úy Nguyễn Quang Lợi lúc này mới nhìn xuống phía dưới, đưa mắt đảo quanh một lượt. Ông lại đưa tay với lấy chiếc bình gốm tráng men ngà, điểm tô men nâu hình Nhạc thần đầu người mình chim Khẩn Na La, đặt giữa bàn tiệc đầy sơn hào hải vị, được bày biện tinh tế trên những bộ bát đĩa tráng men lục cực kỳ mỹ lệ. Thái úy nhẹ nhàng rót rượu từ trong bình vào một chén gốm men trắng ánh xanh, đưa lên trước mặt rồi cất tiếng:

– Thưa các chú bác, anh em trong dòng tộc, nhân ngày họ Nguyễn chúng ta cùng triều đình vượt qua đại nạn, lại đóng góp công lao không nhỏ, nhờ phúc đức tổ tiên mà con cháu trong nhà đều được thăng quan tiến chức. Hôm nay, Lợi này xin phép đại diện gia tộc tổ chức một buổi lễ yến nho nhỏ. Trước là để báo công và cảm tạ tổ tông, sau là để bày tỏ sự cảm kích, tri ân đối với sự đồng lòng ủng hộ, nhất tâm đoàn kết của mọi người trong tộc. Chúc cho tiền đồ nhà họ Nguyễn sẽ ngày một tươi sáng hơn.

Đám người đều đồng loạt nâng ly, đồng thanh hô lớn:

– Tiền đồ tươi sáng hơn!

Nguyễn Quang Lợi giơ tay ra hiệu mời và nói:

– Mời các chú bác, anh em cứ tự nhiên ăn uống.

Sau vài tuần rượu, Thái úy lại cất tiếng:

– Hôm nay vừa là ngày vui, vừa là dịp gặp gỡ để anh em trong tộc họ có dịp giúp đỡ, hỗ trợ lẫn nhau. Vì vậy, hôm nay, ai có đề xuất, ý kiến gì, hay còn băn khoăn điều gì, cứ lấy đũa gõ nhẹ lên thành bát cơm để được phát biểu. Nếu có thể hỗ trợ được điều gì, Lợi này cùng các bậc chú bác hết sức sẵn lòng. Còn nếu có ý kiến hay giúp gia tộc hưng thịnh, vận hạn hanh thông hơn, xin hãy cứ giãi bày để tất cả mọi người cùng bàn bạc.

Đám đông phía dưới nghe thấy, liền quay sang nhìn nhau, rồi ngước lên bàn chủ tọa. Tiếng nói cười huyên náo cũng theo đó mà vơi dần. Phải nói là cả tông tộc ai nấy đều đã được thăng quan tiến chức cả rồi. Ai nấy đều đã phần nào phấn khởi trong lòng, song cũng không giấu được sự hiếu kỳ, cũng như quan tâm tới những ý kiến chung của gia tộc – những ý kiến rất có thể sẽ ảnh hưởng lớn đến quan lộ của họ về sau.

Bỗng một tiếng "keng keng" của đũa gõ vào bát vọng lên từ những bàn sát gần chủ tọa. Nhìn về phía đó, hóa ra là tiếng gõ xin phát biểu từ vị trí của Thượng thư sảnh Viên ngoại lang Nguyễn Viết Thân, một người trẻ tuổi.

Chủ tọa nhìn sang và nói:

– Xin mời Viên ngoại lang tân nhiệm phát biểu.

Nguyễn Viết Thân ngồi tại chỗ chắp tay vái chào chủ tọa và những người trong sảnh rồi nói:

– Thưa các chú bác, anh em dòng họ Nguyễn, Thân này đương nhiệm chức Viên ngoại lang, một chức vụ mang tính truyền thống rất cao của dòng họ Nguyễn. Dòng họ ta đều đã cùng nhau lần lượt đảm nhiệm chức vụ này, trải dài qua mấy đời vua. Công việc là sang phương B��c để kết hòa hiếu, đồng thời kèm theo các giao dịch thương mại. Nay tiện có các bậc tiền bối Viên ngoại lang đi trước ở đây, Thân xin các chú bác chỉ dạy thêm, bởi lẽ các anh em trong tộc họ sau này nếu muốn nhẹ bước vào vị trí này thì cũng cần có hiểu biết trước. Vả lại, Thân này cũng sắp sang sứ phương Bắc, được các chú bác dặn dò thì sẽ yên tâm hơn nhiều.

Chủ tọa nhìn về phía Viên ngoại lang kỳ cựu là Nguyễn Đạo Thanh và nói:

– Điều này xin để chú Nguyễn Đạo Thanh giảng giải cho các cháu. Trong dòng họ Nguyễn, về tuổi tác cũng như kinh nghiệm, chẳng ai có thể sánh bằng chú Thanh. Xin mời chú.

Mọi ánh mắt giờ đổ dồn về phía người có vai vế lớn nhất trong tộc, Nguyễn Đạo Thanh. Ông khẽ gật đầu, từ tốn vuốt chòm râu đã ngả màu bạc của mình, rồi chậm rãi cất tiếng:

– Nói chung thì, về đồ cống nạp, vẫn là trân châu, vàng bạc, hương trầm, lụa là gấm vóc, chim thú quý hiếm như bao đời nay. Điều này chắc không cần nhắc đến nữa, vì giấy tờ tấu sớ đều đã biên chép cả rồi. Thế nhưng, kể từ năm Thuận Thiên thứ năm, ba năm trước khi ta sang sứ lần đầu tiên, còn có một món hàng đặc biệt quan trọng nữa mà nhà Tống vô cùng quan tâm.

Nguyễn Đạo Thanh dừng lại một lúc rồi nói tiếp:

– Đó là ngựa, đặc biệt là ngựa Đặc Ma, thứ mà nhờ những trận đánh của Dực Thánh Vương, Đại Cồ Việt bất ngờ sở hữu một số lượng rất lớn.

Lại dừng lại một lát, ông đảo mắt nhìn khắp sảnh một lượt, rồi nói tiếp:

– Phương Bắc chưa bao giờ khát ngựa đến thế. Mười sáu châu Yên Vân, vốn là vựa ngựa của nhà Tống, nay đều đã thuộc về Đại Liêu. Hành lang Hà Tây thì rơi vào tay Tây Hạ. Mà Liêu, Hạ thì chưa bao giờ thôi mong muốn kiểm soát, hạn chế kỵ binh của Đại Tống. Cho nên, cứ đưa ngựa lên là dù công khai hay bí mật, nhà Tống đều sẽ mua bằng hết, thậm chí với giá cao. Những đoàn ngoại giao cứ đưa ngựa lên đều được nhà Tống đối xử trọng thị, đi đến nơi về đến chốn. Khi trở về, họ còn mang theo mấy xe vàng bạc cùng những đồ vật mua từ phương Bắc để làm thương mại.

Nguyễn Viết Thân lúc này cũng nói:

– Sắp tới cháu đi cũng sẽ mang theo cả trăm con ngựa để biếu Đại Tống. Chắc hẳn cũng sẽ được trọng thị lắm.

Khẽ gật đầu, Đạo Thanh nói tiếp:

– Được trọng thị thì tất nhiên rồi, nhưng ta nghĩ, lần này Thân đi phương Bắc sẽ mang nhiều ngựa hơn. Có điều là sẽ mang một cách bí mật thôi, chứ trăm con ngựa theo ghi chép chính thức chưa chắc đã đủ, ngày xưa ta cũng từng như vậy.

Viết Thân nhướn mày, gật đầu đầy chăm chú, rồi nói:

– À, vậy ra còn có cả bí mật vận chuyển nữa, giờ cháu mới được biết. Chắc là để tránh sự nhòm ngó của Liêu, Hạ.

Đạo Thanh gật đầu đáp lời:

– Chính xác, cháu rất nhanh nhạy. Tai mắt Liêu, Hạ giờ phủ kín cả Trung Nguyên, cũng giống như tai mắt của Đại Cồ Việt chúng ta.

Nói đến đây, cả sảnh cười ồ lên. Đạo Thanh lại tiếp lời:

– Tại các Bạc dịch trường, giá ngựa giờ đây đã tăng vùn vụt nhờ sức mua của các thương nhân từ Quảng Châu. Tuy nhiên, không ai dám chắc đó là thương nhân của nhà Tống, hay nhà Hạ, nhà Liêu. Thậm chí có những thương nhân nước này lại ăn mặc như nước kia, khi���n mọi chuyện càng khó lường. Vì vậy, việc buôn bán tại Bạc dịch trường chỉ là số lẻ thôi. Còn đoàn sứ giả mới chính là nơi vận chuyển số lượng lớn ngựa, qua đường Kinh Hồ vào thẳng Biện Kinh. Trên đường đi, nhà Tống sẽ báo trước những trạm bí mật để giao dịch dần số ngựa. Điều này cũng nhằm giữ bí mật quân lực của họ.

Viết Thân nhíu mày hỏi lại:

– Nhưng nếu thông tin bị lộ lọt đến Liêu, Hạ, liệu hai nước đó có động thái gì với đám ngựa và đoàn sứ thần không, thưa chú?

Nội dung này được biên tập độc quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free