(Đã dịch) Khu Mật Viện - Chương 32: Q2. Tướng. Chapter 00 ...
Rừng hồi
Lạng Châu
Tháng chín
Năm Thiên Thành thứ năm (1032)
Tháng tám, tháng chín, khi thu về, hương hồi trầm ấm, quyến rũ lại phủ kín những ngọn đồi, ngọn núi, những thung lũng mờ sương của xứ Lạng. Mùi hương hồi quyện vào những làn gió đại ngàn thổi qua những con đèo quanh co, những con dốc uốn lượn và những cánh rừng bạt ngàn màu xanh nơi đây, tạo nên một hương vị nồng nàn khiến bất cứ ai từng ghé qua đều không thể nào quên. Những người từng một lần ghé qua đã khó quên đến thế, thì với người dân Lạng Châu, mùi hồi ngào ngạt tựa như một thói quen hít thở, điều mà ai nấy đều mong chờ mỗi khi thu về.
Chẳng ai rõ loài cây gắn bó bao đời này có từ bao giờ, chỉ biết nó là sản vật của vùng xứ Lạng và những vùng cao phía bắc Đại Cồ Việt. Sở dĩ gọi là loài cây gắn liền với bao thế hệ, là bởi cây hồi phải trồng năm đến sáu năm mới ra quả, hơn hai mươi năm mới cho quả sai, và có thể thu hoạch kéo dài tới cả trăm năm.
Quả hồi từ lâu đã là một vị thuốc quý trong những cuốn y thư. Quả hồi cay, ngọt, có tính ôn, lại có mùi thơm rất dễ chịu nên dễ hấp thu. Thứ quả này chữa được rất nhiều bệnh từ cảm cúm, ghẻ lở cho đến rắn cắn, thấp khớp... và đặc biệt nó có công dụng điều hòa, lưu thông khí huyết ngay cả khi người dùng không mắc bệnh gì. Thế nên những bậc lương y vẫn thường thích tìm đến xứ Lạng, một là để kiếm quả hồi quý làm thuốc, hai là để thăm thú cảnh sắc đại ngàn.
Trên những con đường khúc khuỷu, quanh co xuyên qua cánh rừng hồi xanh ngát, một con ngựa ô với hai người trên lưng đang lộc cộc bước từng bước kiệu nhẹ nhàng, chậm rãi.
Lĩnh Nam công chúa ngồi lọt thỏm trong vòng tay lực lưỡng của phò mã gia Thân Thời Quý trên lưng ngựa, chầm chậm bước theo con đường mòn xuyên qua cánh rừng hồi tỏa hương nồng ấm. Đôi vợ chồng quyền thế nhất xứ Lạng này vẫn giữ thói quen bấy lâu nay là cùng cưỡi một ngựa thưởng ngoạn phong cảnh rừng hồi mỗi độ thu sang.
Mới ngày hôm trước, Hoàng đế cùng các văn quan võ tướng vừa từ Lạng Châu về kinh. Hoàng đế đã dành cả tháng trời đi săn thú, bắt voi và tận hưởng tiết trời đẹp nhất của xứ Lạng vào mùa này. Vua nhân tiện chuyến đi săn, du ngoạn, cũng vừa ghé thành Lạng Sơn để thăm nom việc xây phủ đệ mới cho Bình Dương công chúa được gả cho châu mục Thân Thiệu Thái, cũng như dự bữa tiệc mừng sinh thần lên hai của con trai họ là Vương tôn Thân Cảnh Phúc.
Để xây phủ mới cho vợ chồng công chúa và phò mã, từ một năm trước, rất nhiều xe chở gạch đá đã được lệnh vận chuyển những viên gạch, những tấm đá từ miền xuôi lên mi���n ngược. Những viên gạch, những tấm đá được khắc chìm những dòng chữ "Đại Việt Quốc quân thành chuyên, Lý gia Đệ nhị đế Thiên Thành tam niên tạo". Như thế nghĩa là gạch mới vừa ra lò đã được Lưu gia, đệ nhất gia tộc về kiến trúc, xây dựng của Đại Cồ Việt vận chuyển lên ngay lập tức. Việc xây phủ đệ được chuẩn bị tỉ mỉ, chu đáo đến mức này đủ để thấy hoàng gia ân sủng gia tộc họ Thân đến mức nào.
Lĩnh Nam công chúa nhẹ tựa đầu lên bờ vai rắn chắc của chồng, vừa mỉm cười vừa nói:
– Hương hồi năm nay thơm hơn mọi năm thì phải, chàng nhỉ?
Thân vương bật cười đáp:
– Ta thấy vẫn thơm thế thôi. Chắc tại nàng năm nay có cháu, lại được Thánh thượng ân sủng lên tận nơi mừng cháu sanh thần, lại ban ơn cho xây phủ mới cho các con nên thế đấy. Nàng vui nên hương hồi cũng nồng nàn hơn chăng? Haha.
Công chúa tủm tỉm lấy tay đánh yêu một cái nhẹ vào đùi chồng rồi nói tiếp:
– Chàng chẳng có tí lãng mạn gì, nhưng mà được cái cũng tinh. Lạng Châu từ thuở thiếp lên đây với chàng đến giờ, mới thấy tháng vừa rồi phải tiếp đón nhiều khách khứa đến thế.
Thân vương gật gật cười nói:
– Đúng là chưa bao giờ đông người lên xứ Lạng đến như vậy. Từ Hoàng gia, các thế gia, cho đến các văn võ bá quan cùng gia quyến. Tiếp đón khách khứa mà vã cả mồ hôi.
Công chúa lại nói:
– Được Thánh thượng ân sủng như vậy, còn gì phúc lớn hơn. Kể từ Cảnh Phúc trở đi, con cháu nhà họ Thân đều mang trong mình dòng máu hoàng gia. Sau này Cảnh Phúc lớn lên tất sẽ thừa hưởng cả uy dũng của dòng họ Thân lẫn trí tuệ của hoàng gia.
Thân vương cười to nói:
– Đúng, Cảnh Phúc nhất định sẽ trở thành một bậc lương đống, trụ cột của quốc gia. Lạng Châu sẽ mãi là một tấm bình phong vững chãi, tường đồng vách sắt che chở cho sự bình an của Đại Cồ Việt, haha.
Bỗng Thân vương kéo cương ngựa đứng sững lại, tiếng cười vụt tắt, ánh mắt sắt như dao mở to nhìn về phía trước. Lĩnh Nam công chúa ngơ ngác nhìn lên hỏi:
– Sao, có chuyện gì vậy chàng ơi?
Thân vương ánh mắt vẫn chăm chú nhìn về phía trước và nói:
– Có tiếng vó ngựa đang tiến đến, rất nhiều ngựa, nhiều kỵ sĩ.
Lĩnh Nam công chúa cũng hướng tầm mắt theo chồng:
– Nhiều kỵ sĩ sao? Là ai mà chúng ta lại không biết trước nhỉ?
Bỗng thấy Thân vương rút gươm bên hông hô lớn:
– Nàng ơi, mau cúi thấp xuống.
Vút. Vút.
Hơn hai chục mũi tên từ phía trước lao thẳng tới.
Thân vương một tay che đầu vợ đang cúi thấp trên gáy ngựa, một tay vung gươm gạt hết các mũi tên. Đoán được cung thủ đang thay tên, chớp thời cơ Thân vương lập tức quay ngựa phi nước đại về hướng ngược lại.
Vốn thông thuộc đường trong rừng hồi, con ngựa cũng là chiến mã cực phẩm theo Thân vương nhiều năm, cả người và ngựa không đi theo lối mòn nữa mà rẽ thẳng vào đường rừng quanh co, nhằm che khuất tầm nhìn của cung thủ. Tiếng vó ngựa đuổi theo cũng càng lúc càng rõ hơn.
Lĩnh Nam công chúa lúc này nói:
– Sao lại có kẻ to gan dám lên tận Lạng Châu hành thích Thân vương?
Nàng quay lại nhìn chồng đang phi ngựa gấp, rồi hoảng hốt thốt lên:
– Thân vương trúng tên rồi.
Một mũi tên ngắn, là loại tên bắn nỏ, đã găm vào bắp tay của phò mã gia.
Thân vương vừa lúc này cũng cúi sấp người xuống, ép người công chúa áp sát vào mình ngựa, đoạn với tay buộc hai tay nàng vào dây cương, thủ pháp vô cùng nhanh nhẹn.
Công chúa ngước mắt nhìn lên thấy đôi môi của Thân vương đã thâm sì rồi hét lớn:
– Tên... tên có độc, mà chàng làm gì vậy, sao lại buộc tay ta?
Đám kỵ sĩ vẫn bám sát phía sau.
Hơi thở gấp gáp, Thân vương nói:
– Con ngựa Báo đen này là chiến mã của ta, tuy nhiên chở hai người thì nó không thể chạy nhanh được. Bọn kia gần đuổi kịp rồi. Nàng về thành đợi ta.
Hai hàng lệ bỗng tuôn rơi lã chã trên đôi mắt của công chúa. Nàng thốt lên:
– Không, không. Ta không bỏ lại chàng đâu.
Nói xong nàng chợt thấy nhói lên sau gáy rồi gục xuống. Thân vương đã vỗ nhẹ lên huyệt Á Môn sau gáy nàng để nàng ngất đi vì chàng biết nàng sẽ không bao giờ chịu bỏ mình lại mà quay về thành. Rồi Thân vương thì thầm với con ngựa:
– Báo đen, đưa nàng về thành nhanh và an toàn nhé. Về thành chờ ta.
Nói đoạn Thân vương vỗ mạnh vào mông ngựa, rồi nhảy xuống. Con ngựa hí lên một tiếng rồi phi đi như bay.
Lúc này Thân vương tay cầm gươm quay lại đứng hiên ngang giữa đường chờ đón đám kỵ sĩ. Khi chúng phi gần lại, hơn hai mươi tên bịt mặt mặc đồ đen từ đầu đến chân, dáng phi ngựa vững vàng, chắc nịch đủ cho thấy tất cả đều là cao thủ. Thân vương hét lớn:
– Tới đi. Ta sẽ tiếp chiêu chúng mày đây lũ chó má hèn hạ.
Trước đó mấy năm...
Nội dung này được biên soạn riêng cho truyen.free.