Khủng Bố Giáng Lâm - Viêm Hoàng Tận Thế - Chương 10: Chết Không Toàn Thây
Thiếu niên chậm rãi bước đến trước đám người, ánh mắt vô cảm lướt qua khuôn mặt của từng người một.
Có kẻ đem sự sợ hãi hiện rõ trên khuôn mặt.
Có kẻ vẻ mặt vô cùng bình tĩnh nhưng cánh tay, đôi chân lại run rẩy. Ánh mắt liếc tới liếc lui, yết hầu co giật cử động liên tục.
Lại có kẻ vô cùng bình thản, cứ như quái vật ở trước mặt chỉ là không khí, làm như không có bất kỳ thứ gì có thể làm hắn mất đi sự bình tĩnh...
Nhưng đó chỉ là bề ngoài, lồng ngực đập thình thịch cố gắng hít thở thật sâu, sự sợ hãi bao trùm thâm tâm, trong lòng đã phiên giang đảo hải.
Trên mặt thiếu niên xuất hiện nụ cười, sự thỏa mãn hiên ra rõ ràng hơn bao giờ hết.
" Sợ hãi nha ~~~"
" Cảm giác thật tốt..."
Thiếu niên đang đắm chìm trong thỏa mãn thì bị một bóng người đập vào mắt.
" Ồ "
Một nữ tử lấy bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve chiếc chân sắc bén như dao mác, vẻ mặt thỏa mãn trông thật quen thuộc.
" Lá gan không nhỏ, đám nhóc này không phải là thứ mà ai cũng dám đựng vào đâu "
Nhóc con...ngươi thành công nhận được sự chú ý của ta.
" Này !!!"
Dòng suy nghĩ của hắn bị cắt đứt một cách đột ngột bởi một tiếng hét.
" Ngươi là oắt con lúc nãy mà, đến đây mau lên "
" Đứng đó coi chừng bị g·iết đấy "
Thiếu niên đi đến cũng không có gây ra quá nhiều sự chú ý, chỉ coi là một người sống sót bị quái vật xua đuổi đến mà thôi.
Nhưng Lam Xà lại thấy hắn rất quen mắt, nhìn kỹ lại thì thấy đây không phải là nhóc con ngồi ăn cơm với Trần Hổ hồi nãy hay sao.
" Còn không mau đến đây !!!"
Lam Xà thấy mình kêu rồi mà nó vẫn cứ đứng trơ ra đấy thì lại càng gấp hơn nữa.
Rét rét e e...!!!
Kỳ dị tiếng kêu lại vang lên làm sắc mặt Lam Xà cứng đờ.
Cứ tưởng mình hét lớn vậy làm cho quái vật chú ý.
" A "
Hàn Thanh Tuyền lui lại vài bước, bởi vì nàng thấy quái vật nhền nhện đang run rẩy.
Nàng nhìn lại bàn tay của mình, cũng hiểu vì sao lại thấy nhói nhói cùng ẩm ướt.
Bàn tay nhỏ nhắn thon dài bị thấm ướt bởi máu tươi, trên da thịt xuất hiện vài vết đứt nho nhỏ làm cho bàn tay xinh đẹp hoàn mỹ có thêm tỳ vết.
Nàng giơ cánh tay lên cao để nhìn kỹ, dòng máu đỏ tươi theo cổ tay chảy dần xuống dưới khủy tay.
Máu tươi theo đó chảy tí tách xuống mặt đất.
Bàn tay đau rát nhưng không thể ngăn được cảm giác kích thích đang dâng trào trong người.
Trong lúc nàng còn đang say đắm trong đó thì con quái vật ở trước người đột nhiên đứng thẳng lên, sáu chiếc chân khớp kéo lên cao.
RÉT E E E E E !!!!!!!!!
" A "
" Ư ư "
Tiếng kêu rên đinh tai nhức óc vang vọng khắp quảng trường, đám người thấy đầu óc choáng váng cứ như bị búa đập vào đầu.
Tinh thần hoảng hốt, thần trí hỗn loạn, kẻ đứng thì té ngã, kẻ ngồi lại ôm đầu nằm dưới đất kêu rên vì sự đau đớn khó tả.
Lam Xà vì đứng lên nhắc nhở mà không kịp giữ bình tĩnh nên đã bị té ngã, đầu đập xuống mặt đất chảy ra không ít máu.
Hàn Thanh Tuyền cũng không phải là ngoại lệ, tiếng kêu rên đó làm nàng không thể đứng vững được.
Nàng chịu đựng đau đớn nhanh chóng ngồi bệt xuống mặt đây, hai tay bóp thật chặt làm cho v·ết t·hương rỉ ra vô số máu tươi.
Cũng không còn cách nào khác, đau đớn làm cho nàng phải tuân theo bản năng mà nắm chặt hai tay.
Thiếu niên khi thấy không còn bất kỳ một ai đứng vững nữa thì giơ bàn tay ra hiệu.
Bọn quái vật ngay lập tức ngừng lại việc kêu rên.
Tiếng kêu không còn nữa nhưng đám người vẫn chưa thể lấy lại thần trí, tinh thần bị trùng kích nặng nề muốn khôi phục nhanh chóng không phải là chuyện dễ.
Nhưng mạnh mẽ luôn có lợi thế, những người có tinh thần ý chí đầy đủ cường hãn thì rất nhanh đã lấy lai thần trí.
Hàn Thanh Tuyền chính là một người như vậy, dù đã thoát khỏi choáng váng nhưng nàng không hề đứng lên mà ngồi yên tại chỗ.
Hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm thiếu niên đứng ở cách đó không xa, dù nhìn không rõ ràng nhưng nàng vẫn có thể thấy được một hai, nàng thấy thiếu niên giơ tay ra lệnh cho bọn quái vật.
Chẳng lẽ hắn là người khống chế quái vật ?
Mà hắn là ai vậy ?
Đây là ý nghĩ trong đầu nàng vào lúc này.
Thiểu niên trông rất trẻ trung, nhiều lắm mười ba mười bốn tuổi.
Trên người mặc một chiếc áo khoác màu đen, bên trong lại là đồ tù nhân, trông vô cùng kỳ quái.
Bề ngoài không có quá lớn đặc biệt, bình phàm phổ thông không quá đẹp nhưng không hề xấu.
Ánh mắt không chút cảm xúc, khóe miệng lại có một nụ cười trông rất vui vẻ, trên người lại tỏa ra khí chất vô cùng quỷ dị làm người khác thấy kinh sợ.
" A !"
Nàng thấy ánh nhìn của đối phương quay về phía mình.
Hơi lạnh thổi vào cơ thể, lạnh đến tận xương tủy, trái tim như đã bị đông cứng.
Cảm giác sợ hãi bao phủ thân thể, sắc mặt tái nhợt nhưng lại không thể dập tắt ngọn lửa hưng phấn trong lòng nàng.
Tử Vũ chỉ nhẹ nhàng nhìn lướt qua người của nàng sau đó liền thu hồi ánh mắt.
Trên mặt nở nụ cười hành nhạt, tiếp đó hời hợt mở miệng.
" Các vị, đã bình tĩnh lại chưa vậy ?"
Lời nói đó như là có ma lực làm cho tất cả mọi người lấy lại tinh thần, dù vẫn còn thấy đầu óc đâu đớn nhưng đã có thể suy nghĩ một cách bình thường.
Dù thế nhưng không ai đáp lại câu hỏi của hắn, bởi vì bọn họ thấy tên thiếu niên này quá quỷ dị, trên người khí chất quá đáng sợ.
" Thế nào rồi ~~~"
Tử Vũ lại hỏi một lần nữa, và lần này đã nhận được câu trả lời.
Oành !!!
Câu trả lời là một phát súng, giữa ngực bị thủng một lỗ thật sâu.
Tử Vũ vẫn như cũ, nụ cười nhàn nhàn trên miệng không hề biến mất.
Kẻ nổ súng là một tên giám ngục, không biết hắn đã làm thế nào mà giấu được khẩu súng khỏi ánh mắt của bọn nhền nhện.
Cũng không biết lấy đâu ra lá gan để nổ súng nữa.
Tử Vũ không quan tâm đến kẻ đã nổ súng, mà dùng ánh mắt bình thản nhìn lướt qua bọn quái vật nhền nhện.
Rét e e...
Rét ô ô ô ...
Bị nhìn như vậy làm bọn quái vật thấy bất an, đến tiếng kêu rên cũng bị thay đổi.
Một vài con quái vật nhanh chóng hành động, giơ lên to lớn chân khớp chém thẳng về phía tên giám ngục đó.
Vút v·út v·út !!!
Xuất hiện vô số tàn ảnh, khu vực quanh tên đó chục mét b·ị c·hém sạch sẽ.
Hắn bị cắt thành vô số khối nhỏ, biến thành hàng trăm mảnh. Những kẻ xui tám đời đứng cạnh đó cũng bị vạ lây, c·hết không nhắm mắt.
Phạm vi quanh đó chục mét máu chảy ra thấm ướt mặt đất, vô số t·hi t·hể mảnh nhỏ nằm la liệt.
Mùi máu tươi tanh tưởi xen lẫm những mùi khác làm cho không ít người nôn thốc nôn tháo, không thể chịu nổi.
" Mẹ ơi, chỉ một tí nữa thôi..."
Lam Xà nhìn mặt đất dưới chân xuất hiện to lớn vết cắt mà chảy mồ hôi lạnh.
Chỉ cần tiến thêm một bước nữa thôi là hắn sẽ trở thành một cỗ t·hi t·hể, không đúng phải là mảnh vụn t·hi t·hể mới đúng.
" Ông trời phù hộ, hôm nay vận may đúng là không tệ "
Lam Xà không nhịn được mà cảm thán, thầm nhủ vận khí quá tốt.
Hôm nay hắn đã cận kề c·ái c·hết hai lần rồi mà vẫn sống nhăn răng, vận khí không tốt thì là cái gì cơ chứ.
So với Lam Xà cảm thán vận may của bản thân thì những người khác lại cảm thấy vô cùng hỏng bét.
Hình ảnh hơn trăm người b·ị c·hém thành từng khúc, mùi máu tươi nồng nặc len lỏi vào lỗ mũi, hai thứ này đã đủ để bọn họ ám ảnh cả đời.