Khủng Bố Giáng Lâm - Viêm Hoàng Tận Thế - Chương 2: Chân Chính Địa Ngục
Tần Thử thấy cực kỳ khó chịu, không phải chỉ trêu đùa vài tên nữ nhân hạ đẳng thôi sao.
Rõ ràng chỉ muốn đem mấy nàng về xe chơi đùa một chút mà thôi, có thể được người cao quý, mang trong mình huyết mạch Viêm Hoàng chơi không phải là phúc phận của các nàng sao ?
Rõ ràng là làm chuyện tốt như thế không hiểu tại sao lại bị một thằng oắt con hỉ mũi chưa sạch đánh cho một trận.
Ta làm gì sai sao ?
Ta là có ý tốt...
Còn con mẹ nó đánh không lại, một người trưởng thành không có lí nào lại đánh thua một thằng nhóc con, cho nên ta là b·ị đ·ánh lén, bị ám toán nên mới không đánh trả được.
Tần Thử càng nghĩ càng giận.
" Diệp luật sư, thằng oắt đó á·m s·át ta vậy mà không thể tử hình sao ?"
" Ngươi bình tĩnh an tâm đi, vả lại..."
" Ngươi không thấy tử hình quá nhẹ nhàng sao ? "
" Một súng là c·hết, đau đớn trong nháy mắt sao có thể chuộc lại tội lỗi đối phương gây ra cơ chứ "
" Giống như ngươi nói, dám á·m s·át con dân Huyền quốc thì phải nhận trừng phạt tàn khốc hơn cả t·ử v·ong "
Tần Thử nghe nàng giảng giải thì thấy vô cùng hưng phấn.
" Diệp luật sư, vậy xin hỏi h·ình p·hạt tốt nhất là gì ?"
Diệp Hình Tuyết nở một nụ cười tươi như hoa, nhưng ẩn trong đó lại là sự lạnh lẽo rét xương.
" Chung thân !!!"
Nàng nói làm Tần Thử đứng hình vài giây, sau đó vô cùng khó hiểu hỏi.
" Giống như hơi nhẹ thì phải ?"
" Ta còn chưa nói xong cơ mà..."
" Chung thân là một, ta sẽ đề nghị thêm một đầu h·ình p·hạt cho phép ngươi trả thù "
" Chỉ cần hắn còn chưa c·hết, vẫn còn ở trong ngục giam thì ngươi có thể đi vào đó đáp trả lại những gì hắn đã làm với ngươi "
Tàn Thử kinh ngạc ngây người, không ngờ còn có thể làm như vậy.
" Vậy là ta có thể h·ành h·ạ hắn sao ?"
" Tùy ngươi thôi, không c·hết là được. Ngươi muốn trả thù lúc nào cũng được, đánh hắn trọng thương sắp c·hết sau đó khôi phục lại đánh tiếp cũng không thành vấn đề "
" Nếu ngươi không muốn bị máu của bọn hạ đẳng đấy làm bẩn tay thì cũng có thể đút ít tiền cho bọn giám ngục để bọn hắn hỗ trợ chăm sóc "
Nàng rất xinh đẹp cũng rất có mị lực nhưng lời nói phát ra từ miệng lại vô cục tàn độc, có thể làm cho người khác sống không bằng c·hết.
Diệp Hình Tuyết khóe mắt liếc qua đồng hồ trên tường thì bắt đầu bước vào trong.
" Đến giờ rồi, chúng ta nên đi vào thôi "
Nàng xe nhẹ đường quen bước vào trong, rất nhanh đã có người bước ra đón nàng vào một căn phòng.
Tần Thử được mời ở bên ngoài, chờ giây lát thì hắn nghe được ấm thanh từ trong phòng truyền ra.
" Diệp tiểu thư đi thông thả, cũng cho ta gửi lời chúc sức khỏe đến Diệp lão "
" Đa tạ Vu thúc, ta chắc chắn sẽ chuyển lời "
Cộc !
Tần Thử thấy nàng từ trong phòng đi ra liền vội vàng tiến lên đón tiếp.
" Diệp luật sư, mọi chuyện thế nào rồi ? "
" Xong rồi, giờ thì ngươi theo ta đến nhà tù xử lí một ít thủ tục là được "
Nội tâm Tần Thử thấy cực kỳ hưng phấn, hắn vội vàng gật đầu.
" Được, được. Vậy chúng ta đi thôi "
...
" Cái quỷ gì ? Không cần mở phiên tòa tiếp nhận phán quyết luôn sao ?"
Lý Ngạo cầm đọc mấy tờ văn bản trong tay mà kinh ngạc cùng không hiểu.
" Đi làm gì nữa, tòa án phán quyết đã đưa đến rồi mà"
" Phán quyết là tù chung thân, ngoài ra còn có một ít trừng nhạt nhỏ "
Trưởng giám ngục lạnh lùng đáp lại nghi vấn của hắn.
Lý Ngạo đọc sơ qua văn kiện lập tức đen mặt.
" Ngươi có ý kiến gì sao ?" Trưởng giám ngục có thâm ý hỏi hắn.
Thần sắc Lý Ngạo cứng đờ, miễn cưỡng gạt ra một nụ cười.
" Không có, ta không có ý kiến "
Trưởng giám ngục hài lòng gật đầu, cảm thấy trẻ nhỏ dễ dạy.
" Vậy thì tốt "
" Ngươi mang theo nó đi phòng tra khảo đi, có người muốn gặp nó đấy "
Lý Ngạo không có cách nào khác chỉ có thể nghe theo mệnh lệnh mang người đến.
Diệp Hình Tuyết thấy mọi chuyện đã đâu ra đấy nên quyết định rời đi.
" Diệp luật sư không có ý định ở lại xem trò hay sao ?"
Trưởng giám ngục thấy thế thì ân cần hỏi han.
" Mọi việc đã xong, ta còn có việc bận. Các vị xin cứ tự nhiên "
Nàng nói xong liền quay người rời đi, vung tay ý bảo không cần tiễn.
Trong phòng chỉ còn lại Trưởng giám ngục cùng Tần Thử, hai người bốn mắt nhìn nhau.
" Tần huynh đệ cứ tự nhiên, thủ hạ của ta sẽ nhanh chóng mang người đến "
Tần Thử thấy thụ sủng nhược kinh " Cảm tạ trưởng đội, cũng nhờ ơn trợ giúp của ngươi "
" Sẵn đây ta có chút quà mọn, coi như mời ngài uống trà "
Hắn vừa nói vừa lấy ra một tấm phong bì, trong đó có thể mơ hồ nhìn thấy hình dáng của một tấm thẻ ngân hàng.
" Khụ khụ " Trưởng giám ngục ho khan vài tiếng, cánh lại nhanh như chớp đem phòng bì cằm lấy ném vào trong túi áo.
" Không cần cảm ơn đều là đồng bào với nhau mà, không giúp ngươi chẳng lẽ giúp bọn ngu dốt hạ đẳng man di hay sao "
" Ha ha, Trưởng đội nói thật hay "
" Quá khen quá khen, ngồi đi thôi. Tần huynh đệ có muốn làm một điếu thuốc không ?"
" Ta không h·út t·huốc, nhưng có một lon bia thì tốt hơn đấy"
" Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ "
" Ngồi đây đi, đê ta đi lấy cho ngươi "
Hai người giao lưu cực kỳ vui sướng, cũng thành công thực hiện trót lọt một vụ hối lộ.
...
Trại Giam phòng ăn.
" Tiểu tử, ngươi không phải mới bị bọn quản giáo lôi đi vào hôm qua sao ?"
" Hôm nay thế mà không có v·ết t·hương nào, đúng là kỳ quái "
"..."
Thiếu niên Tử Vũ không nói một lời nhìn trước mặt mình một tên xăm hình cơ bắp.
Đó là một tên trung niên nam tính trông cỡ bốn mươi tuổi, trên người cơ bắp cuồn cuộn, giữa ngực lại xăm hình một con hổ đang gặm đầu hươu.
Thiếu niên há miệng cắn một miếng bánh mì, nhai vài cái sau đó nuốt vào bụng.
" Thật tệ "
" Ha ha, hôm nào chả vậy. Có bánh mì là tốt lắm rồi, không cho chúng ta ăn cám heo đã là nhân từ rồi "
" Mà ông chú là ai vậy, nói nhiều quá đi mất "
Ầm !!! Mặt bàn bị một cánh tay to bự đập xuống.
" Oắt con vô ơn, lão tử mấy ngày trước mới cứu ngươi khỏi b·ị đ·ánh đấy "
" Đảo mắt đã quên là sao "
Mấy tên quản giáo tuần tra nhà ăn thấy thế lập tức quát ầm lên.
" Trần Hổ định làm gì đấy, nhỏ mồm lại !!! "
Một tên quản giáo vừa quát vừa bước lại gần.
Đến gần thì ngay lập tực giơ lên gậy chống b·ạo l·oạn trong tay, sau đó đập về phía đầu của Trần Hổ.
Bốp !!!
Bốp !!!
" Kêu này "
" Kêu này "
" A !"
Trần Hổ nhìn thì to con nhưng cũng không dám đánh trả, chỉ có thể ôm đầu xuống bàn chịu đựng.
" Lần sau coi chừng lão tử "
Tên quản giáo đánh đến tê tay nên ngừng lại, trước khi đi không quên cảnh cáo một câu.
Trần Hổ thấy hắn quay lưng rồi mới đem mặt đưa lên, dùng ánh mắt hung ác tàn nhẫn nhìn bóng lưng của đối phương.
" Rột, nhoàn..."
" Ực "
Tử Vũ vừa ngồi ăn vừa xem kịch, từ đầu đến cuối không một lời, vô cùng bình tĩnh.
Tiếng nhấm nháp, nhai nuốt đều đặn vang lên làm Trần Hổ rất khó chịu.
Hắn thu lại ánh mắt hung ác, sắc mặt lộ rõ vẻ không vui nhìn tên thiếu niên.
" Tiểu tử, không có gì muốn nói sao. Vô tâm như ngươi ta đúng là lần đầu gặp "
Trần Hổ vừa nói vừa xoa đầu, không đụng vào còn tốt chứ đụng vào lập tức làm cho hắn đau đến nhăn mày nhăn mặt.
" Nói gì sao..."
" Vậy b·ị đ·ánh đau không ?"
Trần Hổ mặt đen hỏi ngược lại.
" Tiểu tử ngươi mù vẫn là lé, không thấy ta đau muốn c·hết sao ?"
" Nếu đau vậy sao không đánh trả ?"
Tử Vũ hời hợt hỏi.
" Lão tử cũng không muốn b·ị đ·ánh đến c·hết đi sống lại, sau đó lại bị đưa đến phòng biệt giam "
" Tiểu tử ngươi đừng có làm bậy, phòng biệt giam nơi đó chẳng khác gì địa ngục đâu "
Tử Vũ khuôn mặt vô cảm khẽ động đậy, khóe miệng hơi nhếch lên, nói một cách chế giễu.
" Địa Ngục ?"
" Không biết thế giới này đã có ai gặp qua chân chính Địa Ngục chưa ?"
Trần Hổ còn tưởng mình nghe lầm nên hỏi lại
" ? "
" Ý gì vậy ?"
" Ta nói là chân chính địa ngục nha, rất nhanh thôi...tất cả sẽ biết đến địa ngục rốt cuộc là thứ gì "
"..." Càng hỏi càng khó hiểu.
Trần Hổ không hiểu thằng oắt con này đang nói cái gì nữa.
" Ngươi b·ị đ·ánh đến hỏng đầu óc rồi hay sao vậy ? "
" Thấy không ổn thì xin đi phòng y tế đi, đến đó ngắm Hàn bác sĩ cũng là một cách rất tốt để giải tỏa căng thẳng đấy "
Trần Hổ vô cùng hèn mọn nói, ánh mắt như đang phát sáng.