Khủng Bố Giáng Lâm - Viêm Hoàng Tận Thế - Chương 4: Tín Hiệu Chết Chóc
Nó chắn chắn phải c·hết...
Không đúng, phải là sống không bằng c·hết.
Đau đớn cùng cực, vĩnh viễn không được giải thoát mới giảm bớt nổi hận trong lòng ta.
"..."
Dù là hắn có gầm thét, chửi mắng sỉ nhục hay làm gì đi nữa thì Tử Vũ vẫn giữ nguyên khuôn mặt vô cảm, hai mắt vô cùng bình tĩnh.
" Ta mượn chút "
Hắn càng bình tĩnh thì Tần Thử càng phẫn nộ, hắn đưa tay nhận lấy gậy sắt từ tay một tên quản giáo.
Gậy sắt dài gần một mét, có góc cạnh rõ ràng, làm từ sắt nguyên chất nên tương đối nặng nề, một gậy đập xuống hoàn toàn có thể làm người ta vỡ đầu chảy máu.
Tần Thử cầm trong tay gậy sắt mà ánh mắt vô cùng tàn bạo hung ác, cứ như muốn một gậy đập c·hết Tử Vũ vậy.
" Để xem ngươi có thể giữ sự bình tĩnh được bao lâu nữa "
Tần Thử lấy lại bình tĩnh, không tiếp tục gầm thét nữa mà muốn để cho thằng oắt con này hiểu được nỗi đau.
Giơ lên gậy sắc, nhắm thẳng vào vai, không một chút do dự đập mạnh xuống.
Vút !
Lực lượng không yếu làm vang lên tiếng xé gió, nhưng trong dự liệu tiếng hét thảm lại không hề vang lên.
Rắc !
Đây tuyệt đối không phải tiếng gãy xương.
Leng Keng !
Leng keng
Âm thanh cứ như có rất nhiều mảnh sắt rơi xuống mặt sàn.
" Sao, sao có thể "
Tần Thử trợn tròn hai mắt, thân thể run rẩy không thể tin được chuyện đang xảy ra ở trước mặt.
Gậy sắt bị một bàn tay nhỏ yếu như que củi nắm chặt lấy.
Lại nhìn xuống mặt đất, không biết từ khi nào mà dưới mặt đất lại có mấy chiếc còng tay, mấy chiếc còng đã hóa thành nhiều mảnh vụng nằm rải rác dưới ghế.
Tử Vũ từ trên ghế đứng lên, hai mắt đen tuyền như vực sâu không đáy liếc một vòng xung quanh.
Thiếu niên rõ ràng trông nhỏ nhắn yếu ớt nhưng lại cho Tần Thử áp lực như núi, đôi chân không nhịn được mà run rẩy như muốn té ngã.
Gậy sắt bị nắm rất chặt, Tần Thử thử rút ra mãi mà không được nên muốn buông bỏ gậy sắt.
Thế nhưng vào lúc này một cảm giác đau đớn đến tận xương truyền từ cánh tay vào đầu hắn.
" A !!!!!"
Hắn hét lên đầy đau đớn, máu tươi từ gậy sắt chảy về cổ tay, nhỏ giọt tí tạch về phía sàn nhà.
" Á a a đau đau...!!!!"
Tần Thử sợ hãi cùng cực muốn rút tay về nhưng gậy sắt cứ như mọc ra gai ngược.
Càng rút mạnh thì máu tươi chảy ra càng nhiều, sự đau đớn cũng theo đó tăng lên.
Sàn nhà đã xuất hiện một vũng máu tươi đỏ rực.
" Ngươi có thấy hối hận vì những tội lỗi đã gây ra ở quá khứ sao "
Tử Vũ đột ngột mở miệng hỏi một câu kỳ quái.
" Mày nói cái gì đấy oắt con, mau buông ra "
Tần Thử đau đớn đến mất đi bình tĩnh, không còn ra vẻ có giáo dưỡng được nữa.
" Đều là đồng loại với nhau, sao lại làm thế nhỉ ?"
" Có thể giải đáp cho ta không ?"
Trong mắt của Tử Vũ lượn lờ sương đen nhìn chòng chọc vào Tần Thử.
" Ư ư...a ha ha "
Hai mắt của Tần Thử cứ như là bị l·ây n·hiễm, cũng dần dần xuất hiện làn sương đen.
" Đồng loại gì chứ, nghe có buồn cười hay không "
" Ta là thuộc về huyết mạch thượng đẳng sao có thể là đồng loại của loài hạ đẳng như các ngươi cơ chứ, đúng là trò cười !!!"
" Phụ thân đã nói chỉ có con dân Huyền quốc mới xứng đáng làm kẻ thống trị thượng vị giả, còn thứ ti tiện hạ đẳng như các ngươi lại tính là gì cơ chứ "
" Đồng loại gì chứ, chả ai công nhận đâu...."
Hắn như là mất đi lý trí đem tất cả ý nghĩ trong đầu đều nói ra ngoài.
" Không, không đúng sao ta lại nói thế ? "
Đợi khi nói xong hắn mới nhận ra điều bất thường.
Trong lòng sợ hãi tăng mạnh, giờ phút này hắn mới nhớ đến trong phòng không phải chỉ có hai người.
" Mấy vị quản giáo làm gì thế, mau mau g·iết hắn đi "
" Hắn đang á·m s·át là ta đấy "
Tử Vũ đã nghe được ý nghĩ chân thật nhất của hắn, khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên, nở ra một nụ cười vô cùng quỷ dị.
" Thú vị quá đấy, lâu lắm rồi ta mới vui đến thế này..."
" Ha ha ha !!!"
Tử Vũ rất vui vẻ cực kỳ vui vẻ, cười một cách điên cuồng.
Cạch !!!
Môt tên giáo quan đã rút ra súng lục, mở chốt chỉa về phía hắn.
...
Trại giam, phòng điều khiển.
Nhân viên trong phòng đang rất hoảng loạn.
" Này này chuyện gì đang xảy ra thế ?"
" Camera bị trục trặc ?"
" Không thể nào, ngươi đừng có nói với ta tất cả camera trục trặc cùng một lúc là hợp lý đấy nhé"
Một tiếng quát thật lớn vang lên, cắt đứt tất cả âm thanh bàn luận.
" Tất cả im miệng !!!"
Tất cả mọi người quay đầu nhìn về phía một người đàn ông trung niên.
Hắn chính là Ngục Giam Trọng Phạm số tám, sở trưởng Lý Mộ.
" Ồn ào cái gì ? "
"Gặp vấn đề thì giải quyết vấn đề, chứ loạn thành một bầy như vậy thì cần các ngươi làm cái gì nữa ? "
Lý Mộ lạnh lùng nhìn từng người một, sau đó đưa ra từng đạo mệnh lệnh.
" Trước hết cử vài người đi kiểm tra camera "
" Tuân lệnh sở trưởng "
" Liên lạc với bên ngoài, yêu cầu người đến sửa chữa "
" Hiểu rõ "
" Liên lạc với các giám ngục, để bọn họ ổn định lại các tù nhân "
" Rõ ràng"
Lý Mộ rất tự tin về khả năng mình, dưới sự chỉ huy của hắn trại giam chưa từng xuất hiện bất cứ vấn đề nào, lúc trước như vậy bây giờ cũng sẽ không thay đổi.
Nhưng rất nhanh thôi hắn sẽ b·ị đ·ánh mặt.
Một người kêu lên một cách kinh hãi.
" Sở...sở trưởng không tốt...tất cả liên lạc với bên ngoài đã bị cắt đứt "
" Ta thậm chí thử dùng điện thoại vệ tinh gọi điện cho cảnh sát nhưng cũng không được"
" Có thể xác định ngục giam đã bị cách li với bên ngoài "
Lý Mộ chỉ thấy sét đánh giữa trời quang, đầu óc hỗn loạn xuất hiện rất nhiều ý nghĩ.
Phạm nhân nổi loạn ?
Có khủng bố tập kích ?
Vẫn là ta suy nghĩ nhiều, tất cả chỉ là trùng hợp ?
Hít hô!!!
Hắn hít vào một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.
" Trước hết mở cảnh báo đi, để tất cả vào trạng thái cảnh giới"
" Sau đó cử người rời khỏi trại giam liên lạc với bên ngoài, hành động cẩn thận vào "
Lý Mộ dù cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn chảy mồ hôi đầy đầu.
Hắn nôn nóng bước qua bước lại chờ đợi, chỉ mong có người thông báo tin tức tốt.
Nhưng thứ hắn đợi được lại là tin xấu, vô cùng xấu.
" Sở trưởng không xong rồi, cửa chính không mở được "
Sắc mặt Lý Mộ cứng đờ, cố gắng suy nghĩ sau đó quát.
" Đã thử mở bằng tay chưa ?"
" Sở trưởng, nãy giờ đã thử vô số cách, cánh cửa đã bị làm nát bấy nhưng không hiểu sao vẫn không thể mở ra được "
Hai mắt Lý Mộ đỏ bừng quát lớn " Tiếp tục nghĩ cách phá cửa, ngoài ra có thể thử phá hủy tường chắn "
" Trại giam cũng không phải chỉ có cửa chính, tìm mọi cách đưa người ngoài báo tin cho ta "
Lý Mộ mệt mỏi ngồi vào ghế, hắn không thể hiểu được.
Trùng hợp sao ? Quá vô lý không thể nào trùng hợp đến mức này được.
Từ camera trục trặc đến cắt đứt tín hiệu cùng liên lạc với bên ngoài, còn có cửa chín bị đóng chặt.
Dự mưu.
Chắc chắn có dự mưu từ trước !!!
Hắn càng nghĩ lại càng hoảng sợ, mồ hôi đã thấm ướt quần áo.
Ngục giam cửa chính đang tụ tập một đám quản giáo cùng nhân viên sửa chữa.
Bọn họ dùng các loại dụng cụ khác nhau như máy hàn, cưa điện,...sử dụng hết công suất chỉ muốn đem cửa chính cắt đứt.
Bọn họ đã cố gắng sửa chữa rồi, nhưng mọi cách đều vô dụng nên mới phải dùng đến cách cực đoan như này.
Lại thêm các loại tín hiệu nguy hiểm cho thấy đây là một hồi dự mưu khủng bố nên mới phải nhanh chóng ra ngoài yêu cầu tiếp viện.
" Cánh cửa này bị cái gì thế "
" Ai cho ta biết nó làm từ vật liệu gì được hay không ?"
" Không phải sắt thép sao ?"
" Mẹ nó, sắt thép có thể cứng đến mức độ này sao ? Tiếp tục cắt như vậy nữa thì đến sang năm cũng chưa chắc ra ngoài được "
" Sao không thử leo lên tháp canh để nhảy ra ngoài nhỉ ?"
" Ngươi đi nhảy đi, đã sớm có người nghĩ đến rồi"
" Nhưng ai dám bước lên đều thấy đầu óc choáng váng, có kẻ xui xẻo mất thăng bằng ngã xuống bể đầu, óc còn văng ra một đống lớn "
" ???"
" Hợp lý sao ?"
" Hôm nay chẳng có gì hợp lí hết, làm quen là được rồi"
...
Oành !!!
Tiếng súng vang lên đinh tai nhứt óc.
Oành ! Oành ! Oành !
Liên tục bắn ra bốn phát súng, dù đã có giảm thanh nhưng âm thanh chói tai vẫn vang vọng khắp căn phòng.
Tử Vũ đưa một tay sờ sờ trán, nơi đó có một lỗ máu vô cùng sâu kéo ra đến sau đầu.
Hắn b·ị b·ắn thủng đầu.
Không chỉ vậy mà có ba lỗ hổng khác nằm lần lượt ở ngực, bụng cùng hông.