Khủng Bố Giáng Lâm - Viêm Hoàng Tận Thế - Chương 8: Chết Khiếp
Quản lí nhớ lại thì thấy tên thiếu niên đó trông khá quen mắt nên đã hỏi mấy người nhân viên.
" Các ngươi không thấy người đó trông rất quen mắt sao "
" Nào chỉ quen mắt, ta còn từng cùng hắn bắt chuyện qua "
" Quản lí, ngươi thật sự không biết sao ?"
" E ? Trước đây vị đó rất nổi danh sao ?"
" Quản lí, ngươi bình thường đang làm gì vậy, đến cả chuyện lớn như vậy mà không biết..."
Có người nhìn hắn như kiểu nhìn kẻ ngu xuẩn, thiếu kiến thức.
" Hơn nửa tháng trước có một thiếu niên vô cùng hung hãn bị tống vào ngục giam "
" Tội của hắn chính là tập kích người mang huyết mạch Viêm Hoàng, càng là người có hộ tịch ở Huyền quốc nữa. "
Quản lí nghe thế thì vô cùng kinh hãi, cứ như đang nghe thiên phương dạ đàm.
" C.m.n muốn c·hết sao "
" Hình phạt tuyệt đối sẽ cực kỳ tàn khốc " Quản lí nói chắc chắn như đinh đóng cột.
" Lúc đầu ta cũng nghĩ thế, nhưng bây giờ thì chưa chắc..."
" Ta cũng nghĩ vậy, bên cạnh có nhiều quái vật như thế thì đúng là kinh khủng "
" Hừ, lực lượng của liên bang thế giới há là các ngươi có thể hiểu rõ, muốn xử lí một người quá dễ dàng "
Quản lí nghe thế thì phản bác, hắn thấy vài con quái vật so với liên bang thì tính là thứ gì cơ chứ.
" À đúng rồi, ta nhớ hình như quản lí cũng là người mang theo huyết mạch Viêm Hoàng phải không ?"
" Có con khỉ ấy, ta chỉ tính nửa cái huyết mạch Viêm Hoàng thôi "
" Phụ thân ta chính là con dân Huyền Quốc còn mẫu thân ta đến từ Khu Hoa Anh Đào nên ta không được công nhận "
" Vả lại mẫu thân ta không phải là chính thê nên ta càng không được coi trọng "
" Nên đến tư cách đi xác nhận huyết mạch Viêm Hoàng cũng không có "
Quản lí vô cùng khổ sở như bị chạm vào v·ết t·hương trong lòng.
" Đừng thương tâm, chúng ta so ngươi còn thấp kém hơn nữa cơ mà "
" Không sai, ta còn sinh ra ở khu thứ chín mươi tám đây này..."
Bọn hắn chỉ là nhân viên phòng ăn nên xuất thân thấp kém hơn nhiều nếu so với quản lí.
Địa vị được xác định dựa trên nơi bọn họ sinh ra, tổng cộng một trăm lẻ tám khu.
Cao nhất nhiên là Huyền Quốc - Huyền Khu tiếp đến là khu số một, thấp nhất tất nhiên là khu một trăm lẻ tám.
Trong ngục giam những kẻ có mang huyết mạch Viêm Hoàng cùng với nơi xuất sinh ở Huyền quốc là rất ít ỏi.
Chỉ có sở trưởng Lý Mộ cùng số ít giám ngục mới có thân phận như vậy thôi.
Những kẻ như thế dù có đánh có mắng bọn họ thế nào đi nữa thì bọn họ chỉ có thể nhịn nhục chịu đựng, nếu dám bật lại hậu quả sẽ để ngươi không chịu nổi.
Trong lúc bọn hắn đang trò chuyện để giải tỏa giảm bớt sự sợ hãi tích tụ trong lòng thì từ trên trần nhà lại truyền xuống một âm thanh vô cùng quen thuộc.
Rét rét e e e.
" Âm thanh gì ?"
" Con gì kêu thì phải "
Trò chuyện thoải mái từ nãy đến giờ đã làm bọn hắn quên mất âm thanh này do thứ gì phát ra.
Nhưng có một ngoại lệ, đó là quản lí, sắc mặt hắn đã cứng đờ vì sợ hãi rồi.
" Là nó, chắc chắn là nó..."
" Nó không hề rời đi "
Quản lí nuốt một ngụm nước bọt sau đó chậm rãi ngẩng đầu, sợ sệt nhìn lên trần nhà.
Những người khác cũng nhận ra quản lí đang nói về thứ gì, số ít người gan lớn đã ngẩng đầu nhìn lên trên.
Rét rét ré e e.
Trên trần nhà một con quái vật có thân thể là cơ thể người với sáu đôi chân như nhền nhện đang bò tới bò lui.
Nó không rời đi với vị thiếu niên lúc nãy sao ?
Nãy giờ bàn luận sẽ không sao chứ ?
Nó sẽ không t·ấn c·ông chứ ?
Thấy nó làm bọn họ cực kỳ kinh sợ, có người đứng như trời trồng đầu óc trống rỗng không biết nên làm gì cho phải.
Thứ quái vật này không chỉ hình thù quỷ dị, mà còn tỏa ra thứ áp lực kinh khủng, nếu nhìn vào nó trong lâu dài thậm chí có thể làm người ta điên cuồng.
Quản lí đầu óc rất nhanh nhẹn, hắn mở miệng để tránh nguy hiểm không đáng có.
" Mọi người giản tán đi"
" Ai làm việc nấy "
" Dọn dẹp sạch sẽ vào "
Tiếng nói của quản lí vang lên mới làm cho bọn họ tỉnh hồn lại, không ai nói thêm gì nữa mà vô cùng ăn ý đi làm việc mình nên làm.
Rét ré e e e....!
Phòng ăn chìm vào tĩnh lặng, nhưng không hề tuyệt đối mà lâu lâu lại xuất hiện một tiếng kêu kỳ quái.
Rét ré ré e e e.....
...
Lý Hạo hai người chạy vài phút cũng tới được quãng trường, nhưng đợi đến lúc thấy tình cảnh ở đây thì Lý Hạo bị dọa đến mất hồn.
Lít nha lít nhít mấy trăm con quái vật, nhìn thôi là tê hết da đầu.
Bọn chúng thấy có người đi đến thì ngay lập tức tách ra một con đường để cho bọn họ vào trong.
" Ực "
Miệng Lý Hạo đã khô khốc nhưng vẫn cố gắng nuốt một ngụm nước bọt.
" Ngươi chờ cái gì nữa, vào thôi. Bọn chúng cũng đâu có tập kích ta và ngươi đâu mà sợ "
Ai sợ chứ cô nàng áo trắng thì không sợ một chút nào.
Nàng vác theo ba lô to bự nghênh ngang đi qua đàn quái vật, dù bị vô số ánh mắt đỏ tươi nhìn chăm chú nàng vẫn vô cùng bình tĩnh bước đi, thậm chí dám liếc ngược lại.
Nàng rất nhanh đã đi đến chỗ đám người, tiếp đó những ánh mắt đỏ tươi xoay sang nhìn chằm chằm Lý Hạo.
Hắn ngày lập tức rùng mình, vì mạng nhỏ của mình hắn lấy hết can đảm lao nhanh về phía đám người.
Cô nàng áo trắng thấy hắn biểu hiện như vậy thì không nhịn được trêu chọc.
" Ngươi đường đường là một nam nhi đại trượng phu sao còn nhát c·hết hơn một yếu nhược nữ nhân như ta vậy ?"
" Uy uy uy Hàn bác sĩ ngươi đến rồi, mau cứu người đi chứ !!! "
" Ừm ?"
" Ai kêu ta thì phải "
Cô nàng áo trắng nghe thấy có người kêu mình nên quay đầu ra sau, vừa quay thì thấy một nữ nhân tóc xanh lam đang hương về phía mình vẫy tay.
" Ngục giam từ lúc nào có nữ tù nhân vậy ?"
Nàng kinh ngạc suy tư giây lát cũng nghĩ không ra nguyên nhân, nhưng có người kêu cứu thì vẫn nên cứu.
" E ? Hóa ra là Lam Xà, cứ tưởng là nữ nhân nào chứ..."
Nàng ta đến gần mới nhận ra người vẫy tay lúc nãy là ai.
" Nữ nhân nào ?" Lam Xà nghe nàng lẩm bẩm thì hiếu kỳ hỏi.
" Không có gì, nhận lầm người thôi. Mà cứu ai ? Bị thương thế nào ?"
Lam Xà chỉ về phía Trần Hổ, hắn nằm dưới mắt đất bị băng bó không khác gì xác ướp.
Nàng ta nhìn hắn bị vải bịt kín chỉ lộ ra hai mắt thì rơi vào trầm tư.
" ??? "
" Ai băng bó cho hắn vậy ?"
Lam Xà nghe hỏi thì giơ ngón tay chỉ về mấy tên đàn em đứng cạnh mình.
" Là mấy tên đàn em của ta băng bó đấy, băng kín vậy chắc chắn sẽ ngăn máu chảy ra..."
" Xà ca nói đúng đấy, lúc trước ta còn học qua y cơ mà "
Một tên đàn em muốn tranh công thuận tiện khoe khang nên đã đứng ra.
"..."
Ông trời ơi...
Thiên tài !
Còn từng học qua học y ?
Học ở đâu vậy, trường y ở chuồng bò sao ?
Nàng liếc tên đàn em đó một mắt, nội tâm rất im lặng.
Hít một hơi thật sâu, nàng ý tứ sâu xa nói.
" Nếu muốn g·iết hắn chỉ cần rạch cổ hay bẻ họng là đủ rồi, không cần thiết biến hắn thành xác ướp để cho c·hết ngạt đâu..."
" ? " Lam Xà.